Chương 2309: Nhân tiên đại chiến 2

“Sư phụ, nếu không nhờ sự dạy bảo của người năm đó, trong ảo cảnh lúc trước, con đã chết rồi. Nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là con đã gặp được người khi còn trẻ, cũng là một kẻ dối trá như người, và cũng mang trong lòng đại đạo như người... Chờ đồ nhi trở về, sẽ lại xuống Âm Ty mời người uống rượu.”

“Lễ lớn như vậy, anh đang bái ai thế?” Ngô Đồng thấy Diệp Thiếu Dương đứng dậy, tò mò hỏi.

“Sư phụ tôi.”

Ngô Đồng ngẩn ra, tưởng rằng hắn đang nói đến Phục Minh Tử nên cũng không hỏi thêm gì nhiều.

Đoàn người nhanh chóng rời đi, đi thẳng ra khỏi trấn nhỏ. Từ xa có thể nhìn thấy núi Đào Hoa, dưới bóng đêm, chỉ thấy trên đỉnh núi bao phủ một đám mây đen lớn cùng những luồng thải vân thất sắc nhàn nhạt. Linh quang lấp lóe, thấp thoáng có thể nhìn thấy được.

“Họ vẫn còn đang đánh nhau, tôi thật sự rất muốn biết kết quả cuối cùng sẽ ra sao.” Diệu Tâm bĩu môi nói, “Mọi người cảm thấy trận này ai có thể thắng?”

Ngô Đồng nói: “Tinh Nguyệt Nô xem như là sư phụ của tôi, tuy rằng thực tế bà ta chưa dạy bảo tôi được bao nhiêu, nhưng danh tiếng của bà ta ở Hiên Viên Sơn vô cùng hiển hách, địa vị cao thượng, thực lực chắc chắn đã đạt đến mức đăng phong tạo cực, bà ta không thể bại được.”

Diệp Thiếu Dương lắc đầu: “Cái đó không chắc đâu, cô chưa thấy Lý Hạo Nhiên mạnh đến mức nào đâu. Hắn mà dốc toàn lực, e rằng ngay cả sư huynh của tôi cũng không làm gì nổi hắn.”

“Sư huynh của anh là ai? Sao tôi chưa từng nghe nói qua?” Diệu Tâm càng thêm hiếu kỳ.

Không đợi Diệp Thiếu Dương mở miệng, Tứ Bảo đã nói: “Sư huynh của hắn ấy à, đó là nhân vật trâu bò số một số hai ở nhân gian, thực lực bất phân thắng bại với Lý Hạo Nhiên.” Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, gã quay sang Diệp Thiếu Dương: “Tôi đột nhiên phát hiện, tính cách của Lý Hạo Nhiên rất giống Đạo Phong, ông thấy thế nào?”

Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một chút rồi nói: “Đều rất thích ra vẻ, nhưng vẫn có điểm khác. Lý Hạo Nhiên nói nhiều, thích giảng đạo, đi đến đâu cũng muốn nói đạo lý với người ta một hồi. Đạo Phong thì không rảnh rỗi như vậy.”

Tứ Bảo gật đầu: “Đúng đúng, có lẽ do hắn trước đây thường xuyên mở đàn giảng đạo nên thành thói quen nghề nghiệp rồi, không nói lời nào chắc khó chịu lắm.”

Ngô Gia Vĩ nói: “Tôi lại thưởng thức tính cách của Đạo Phong hơn, người tàn nhẫn không nói nhiều, coi nhẹ sinh tử, không phục là chiến. Tương lai tôi cũng muốn trở thành người như vậy.”

Tứ Bảo nhìn Ngô Đồng, buột miệng: “Tôi nói này chị dâu, Tinh Nguyệt Nô kia trở thành sư phụ của cô từ bao giờ vậy? Tôi sao không biết nhỉ? Mà cô đến đây lúc nào thế?”

Ngô Đồng ngơ ngác nhìn gã, không hiểu gã đang nói gì.

Diệp Thiếu Dương ho khan một tiếng, vội vàng đánh trống lảng, giục mọi người đi nhanh, nơi này vẫn chưa thực sự an toàn.

Đoàn người đi theo quan lộ khoảng một canh giờ thì tới một thị trấn. Phía ngoài thành có một quán trà ven đường, mọi người đều đã mệt nên ngồi xuống uống trà nghỉ chân.

Diệp Thiếu Dương nhìn Mao Tiểu Phương và Đạo Uyên Chân Nhân, trong lòng có chút xúc động, nói: “Hai người sao cũng đi theo tôi đến đây?”

Mao Tiểu Phương sửng sốt một chút, cười nói: “Tôi vốn là kẻ độc hành trên giang hồ, đi theo cậu cũng tốt. Tôi muốn xem cậu làm thế nào để trở về, đến lúc đó có lẽ tôi cũng giúp được chút sức mọn.”

Đạo Uyên Chân Nhân cũng tiếp lời: “Đã giúp thì giúp cho trót, dù sao mọi người cũng là huynh đệ một nhà, tôi cũng có ý đó.”

Diệp Thiếu Dương trong lòng vô cùng cảm động, hai tay nắm lấy tay của hai người, nhìn họ một hồi rồi nói: “Có thể ở thế giới này quen biết hai người là tạo hóa lớn nhất của tôi. Chỉ tiếc là không thể kết bái huynh đệ, dù sao hai người đều là tiền bối của tôi, tôi sợ bị loạn vai vế.”

Mao Tiểu Phương cười lớn, còn trêu chọc bảo hắn hãy gọi mình là ông nội.

Diệp Thiếu Dương chính thức giới thiệu Tứ Bảo và những người khác với họ. Mọi người đều là những bậc tính tình trung nghĩa, lại vừa cùng nhau trải qua trận chiến sinh tử nên nhanh chóng trở nên thân thiết.

Uống trà xong, mọi người cùng nhau bàn bạc nơi đi chốn về. Phượng Hề đề nghị trước tiên vào thị trấn tìm chỗ ở, sau đó nghe ngóng tin tức bên núi Đào Hoa rồi mới tính tiếp. Mọi người đều tán thành, liền lên đường vào thành. Phượng Hề là một “đại gia” nên đã vung tiền bao trọn một khách sạn lớn nhất để mọi người ở lại. Lúc này đã là đêm khuya, cả đoàn quyết định nghỉ ngơi một đêm, ngày mai mới đi thăm dò tình hình.

Diệp Thiếu Dương, Tứ Bảo và Ngô Gia Vĩ sau bao ngày xa cách có biết bao chuyện để nói, liền tụ tập trong một căn phòng, kể lại những gì mình đã trải qua ở thế giới này.

“Hóa ra cô ấy không phải Lãnh Ngọc à? Tôi cứ tưởng là Lãnh Ngọc tới chứ!” Tứ Bảo kinh ngạc, “Nhưng tại sao lại giống nhau như đúc thế được? Con Dê, chuyện này nhất định có uẩn khúc.”

Diệp Thiếu Dương liếc gã một cái: “Tôi phát hiện bây giờ ông cứ gọi tôi là Con Dê suốt thế.”

Tứ Bảo cười hì hì: “Đó là vì ông cứ gọi tôi là Tên Trọc, tôi nghĩ mình cũng phải gọi biệt hiệu cho công bằng. Mọi người đều có biệt hiệu cả mà, Gia Vĩ là Bạch Mi, Tiểu Mã là Vương gia, Vũ Tình là Ba Bá...”

“Đù, ông mà dám gọi như thế trước mặt cô ấy, tôi mới phục ông!”

“Hắn là rảnh rỗi quá hóa rồ đấy, toàn nghĩ mấy thứ vớ vẩn.” Ngô Gia Vĩ ngồi trên bệ cửa sổ, vẻ mặt đầy khinh bỉ.

Tứ Bảo tặc lưỡi: “Chứ sao nữa, ở đây không có tivi, cũng chẳng có điện thoại, giải trí cái gì cũng không có, tôi sắp phát điên rồi đây. Con Dê, gặp được ông tôi cũng coi như yên tâm.”

Diệp Thiếu Dương nhìn hai người họ, sắc mặt trở nên nghiêm túc: “Tôi cũng vậy, thấy hai ông là tôi yên tâm rồi. Tuy đây không phải thế giới của chúng ta, nhưng chỉ cần anh em ở bên nhau thì chẳng có gì phải sợ, chúng ta sẽ cùng nghĩ cách trở về.”

Ba người nhìn nhau cười, ngay cả một Ngô Gia Vĩ vốn luôn nghiêm túc cũng nở nụ cười.

Giữa huynh đệ với nhau, không cần quá nhiều lời nói, chỉ một ánh mắt, một nụ cười là đủ hiểu tất cả.

Tứ Bảo đi tới bàn trà, cầm một cái đùi gà lên gặm, nói: “Con Dê, ông nói xem Ngô Đồng này rốt cuộc có quan hệ gì với Lãnh Ngọc không?”

“Có, chắc chắn là có.” Ngô Gia Vĩ tiếp lời.

Diệp Thiếu Dương cũng gật đầu: “Hiện tại vẫn chưa biết rõ là chuyện gì. Tôi suy đoán, có lẽ cô ấy chính là kiếp trước của Lãnh Ngọc.”

Tứ Bảo và Ngô Gia Vĩ trầm ngâm không nói. Một lát sau, Tứ Bảo lên tiếng: “Nếu đúng là vậy thì tính sao?”

“Tính sao là tính sao?”

“Thì ông định xử lý thế nào ấy? Chuyện này nghe chừng rắc rối to rồi.”

“Cái này... tôi cũng không biết.”

Cả hai lại rơi vào trầm tư. Tứ Bảo đột nhiên vỗ đùi cái đét: “Tôi có chủ ý này, Con Dê, hay là đi Thiên Tử Điện xem sổ Sinh Tử của cô ấy? Xem rõ kiếp trước kiếp này của cô ấy là biết ngay cô ấy là ai chứ gì?”

Diệp Thiếu Dương thoáng động tâm, suýt nữa thì nghĩ đây là cách hay, nhưng ngẫm lại liền cười khổ: “Ông ngốc à, Lãnh Ngọc là người của trăm năm sau. Cho dù cô ấy là kiếp sau của Ngô Đồng thì hiện tại mọi chuyện vẫn chưa xảy ra, sổ Sinh Tử làm sao có dấu vết được. Hơn nữa, Thôi Phủ Quân ở thế giới này căn bản không thèm để ý đến tôi.”

Diệp Thiếu Dương đem chuyện mình xuống Âm Ty trước đó kể lại một lượt. Tứ Bảo và Ngô Gia Vĩ nghe xong cũng nhất thời không còn cách nào khác.

Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa. Diệp Thiếu Dương ra mở cửa, thấy người đứng đó là Ngô Đồng.

“Mọi người đang bàn chuyện gì sao?” Ngô Đồng thấy Tứ Bảo và Ngô Gia Vĩ cũng ở trong phòng thì hỏi một câu.

“Không có việc gì gấp, cô tìm tôi có việc à? Vào trong nói đi.”

Ngô Đồng do dự một chút rồi nói: “Tôi có vài lời muốn nói riêng với anh.”

Tứ Bảo và Ngô Gia Vĩ vừa nghe thấy thế liền lập tức đứng dậy cáo từ, về phòng mình nghỉ ngơi.

Đề xuất Huyền Huyễn: Nhất Đao Phách Khai Sinh Tử Lộ
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN