Chương 234: Phần Thiên Diệt Địa

Diệp Thiếu Dương chợt hiểu ra, thiếu niên muốn hắn nhân lúc mình đang vây khốn Thi Vương mà ra tay kết liễu nó. Hắn vội vàng lao tới, nhưng khi vừa giơ Thất Tinh Long Tuyền Kiếm lên, hắn lại đột ngột do dự.

Hiện tại Thi Vương đang bị kìm hãm, Quỷ Yêu lực cũng bị thiếu niên phong tỏa quá nửa, nếu dốc toàn lực tung ra một kiếm, tám phần mười sẽ giết được nó. Tuy nhiên, phạm vi sát thương của Thất Tinh Long Tuyền Kiếm quá rộng, một kiếm hạ xuống e rằng sẽ chém chết cả thiếu niên này. Không được, phải nghĩ cách khác.

Theo bản năng, một tay Diệp Thiếu Dương thò vào đai lưng, mò mẫm hồi lâu cũng không thấy món pháp khí nào đủ sức giết chết Thi Vương. Bất chợt, đầu ngón tay hắn chạm vào một mảnh giấy. Nhớ ra điều gì đó, hắn rút ra xem, quả nhiên là đạo Phần Thiên Phù kia.

Lá Thần Phù này đã được vẽ sẵn từ lâu, hắn cứ giấu trong đai lưng mà chưa có cơ hội sử dụng. Lúc này chính là lúc kiểm nghiệm uy lực của nó.

Diệp Thiếu Dương tung người lên, dán Thần Phù vào giữa trán Thi Vương. Để tăng thêm uy lực, hắn còn cắn đầu lưỡi, phun một ngụm máu tươi lên lá bùa. Lùi lại hai bước, hai tay hắn kết ấn, bắt đầu niệm chú Phần Thiên Phù: "Thái Thượng Tam Thanh, tứ phương Đại Đế, thần uy thông thiên, Phần Thiên Diệt Địa, cấp cấp như luật lệnh!"

Hai tay vung ra, dùng cương khí kích hỏa linh phù. Chỉ nghe một tiếng "Oanh" nổ lớn, từ lá Thần Phù mỏng manh tỏa ánh kim tối đột nhiên bùng lên một ngọn lửa màu xanh nhạt cao ngút trời, thiêu đốt thân thể Thi Vương trong nháy mắt, đồng thời đánh văng thiếu niên kia ra xa.

Diệp Thiếu Dương nhất thời kích động vạn phần. Thần Phù thực sự có tác dụng! Thiên Thư Tàn Thiên là thật, hắn... thực sự đã có được Thiên Thư Tàn Thiên, học được loại Thần Phù đã thất truyền nhiều năm!

"Ha ha, ha ha ha..." Một Diệp Thiếu Dương vốn luôn điềm tĩnh, khiêm tốn, lúc này cũng không kìm được mà ngửa mặt lên trời cười điên cuồng, phát tiết sự vui sướng trong lòng. Nhưng hắn nhanh chóng nhận ra giờ không phải lúc ăn mừng, vội cúi đầu nhìn về phía Thi Vương.

Thân hình cao lớn của Thi Vương cuồng loạn nhảy múa trong lửa. Có thể thấy rõ lớp da thịt của nó bị hỏa táng với tốc độ cực nhanh, từng dòng máu xanh biếc lẫn với Thi khí nồng nặc phun ra ngoài, nỗ lực chống lại uy thế của Thiên Hỏa.

Nó đâu biết rằng, Thiên Hỏa này có thể thiêu rụi mọi tà linh khí. Thi khí nó phun ra ngay lập tức trở thành chất dẫn lửa, khiến ngọn lửa bùng lên dữ dội hơn trước.

Trong cơn mê loạn, Thi Vương cứ theo bản năng không ngừng tỏa ra Thi khí để đối kháng, kết quả là tu vi ngàn năm trong cơ thể lại trở thành nguồn nhiên liệu giết chết chính mình. Vài phút sau, cái xác đồ sộ bị đốt thành một đống tro đen, đổ rầm xuống đất, vỡ vụn tan tành.

Huyết Cổ Thi Vương cứ thế mà... xong đời.

Diệp Thiếu Dương không rảnh để cảm thán, lập tức xông tới, dẫm tắt tàn lửa trên xác Thi Vương rồi lật nó lại. Hắn thò tay vào lồng ngực mò mẫm một hồi. Ơn trời, nội tạng vẫn còn nguyên vẹn. Hắn chẳng nề hà sự ghê tởm, móc lấy trái tim vẫn còn đang đập thình thịch, nâng trên tay mang đến trước mặt Thanh Tuệ.

Thanh Tuệ bỏ trái tim Thi Vương vào chiếc đỉnh nhỏ, ngẩng đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, đôi mắt cười híp lại: "Thiếu Dương ca, chuyến này vất vả không uổng phí, anh thành công rồi! Chờ sau khi về, em sẽ chế thuốc giải cho anh, giải quyết dứt điểm Huyết Cổ!"

Diệp Thiếu Dương cũng cười rộ lên, lòng đầy phấn khởi. Sự kích động này một nửa là vì sắp giải được cổ độc, một nửa là vì uy lực của Thần Phù đã được chứng thực. Nếu không sợ Thanh Tuệ hiểu lầm, hắn hận không thể ôm lấy mặt cô mà hôn một cái để sẻ chia niềm vui.

Lúc này, hắn mới nhớ đến Đằng Vĩnh Thanh đang nằm trên mặt đất không biết ra sao. Quay đầu lại nhìn, thấy anh ta đã tỉnh, đang ngồi bệt dưới đất cạnh Mã gia, dùng vẻ mặt buồn thiu nhìn mình.

"Xin lỗi Diệp Thiên sư, pháp lực của tôi có hạn, không giúp gì được cho anh..."

"Anh đã giúp tôi rất nhiều rồi." Diệp Thiếu Dương gật đầu với anh ta.

Đằng Vĩnh Thanh cười khổ: "Mau đi xem thiếu niên kia thế nào rồi."

Diệp Thiếu Dương bấy giờ mới sực nhớ ra, vội liếc nhìn thiếu niên. Thấy cậu ta vẫn nằm sấp bất động, hắn lo lắng tiến lại gần, túm vai lật người cậu ta lại. Vừa định kiểm tra hơi thở thì thiếu niên bỗng mở bừng mắt, đôi đồng tử đỏ rực như máu trừng trừng nhìn hắn, rồi đột ngột đưa tay bóp cổ Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương hơi sững người nhưng không hề hoảng loạn. Tay trái hắn kết thành Phượng Nhãn ấn, điểm liên tiếp vào bảy đại huyệt trên cánh tay thiếu niên. Cậu ta rên lên một tiếng đau đớn, lập tức rụt tay lại. Cùng lúc đó, hình xăm Chu Tước trên lưng cậu ta lóe lên hồng quang, rồi thoát ly khỏi cơ thể hóa thành một con Chu Tước thực thụ, giương móng vuốt sắc lẹm, không chút khách khí lao về phía Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương hừ lạnh một tiếng, giơ tay phải dùng cương khí vẽ một đạo Xá Lệnh Phù giữa không trung. Chu Tước đâm sầm vào đó như đụng phải một bức tường, bị bật ngược trở lại. Nó gầm lên giận dữ, định quay lại tấn công tiếp thì Diệp Thiếu Dương đưa một tấm Thiên Sư Phù tới trước mặt nó, thản nhiên nói: "Ngươi không biết ta cũng không sao, nhưng với thực lực hiện giờ, ngươi không phải đối thủ của ta đâu. Ta không làm hại chủ nhân của ngươi, ngoan ngoãn ở yên đó đi."

Chu Tước liếc nhìn hắn một cái, rồi cái đuôi cuốn lại, trở về trên người thiếu niên hóa thành hình xăm.

"Tôi nói có sai đâu," Mã gia huých vai Đằng Vĩnh Thanh một cái, "Cái thứ gì rơi vào tay Diệp Tử cũng thành cặn bã hết, thần điểu hay diều hâu cũng không ngoại lệ."

Đằng Vĩnh Thanh ngượng ngùng cúi đầu: "Bội phục, bội phục."

Lúc này thiếu niên lại tỉnh dậy lần nữa. Ánh đỏ trong mắt đã tan biến, nhưng... lại chuyển thành màu xanh nhạt. Diệp Thiếu Dương quan sát hồi lâu mới nhận ra đó là màu mắt tự nhiên của cậu ta. Hắn đang ngẩn người định hỏi chuyện thì một luồng sáng chiếu thẳng vào mặt. Hắn vội lấy tay che mắt, quay đầu nhìn lại, thấy một nhóm người đang cầm đèn pin đi tới.

Người đang chiếu đèn vào hắn hạ đèn xuống, nương theo ánh sáng xung quanh, Diệp Thiếu Dương nhận ra khuôn mặt quen thuộc. Hắn thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn cố ý trừng mắt nói: "Đánh xong xuôi cả rồi cô mới tới à?"

Tạ Vũ Tinh hừ một tiếng, dùng đèn pin soi đống hài cốt của Huyết Cổ Thi Vương, nói: "Con quái vật này lợi hại quá, tôi đánh không lại, chỉ có thể đối phó với mấy tên người thường kia thôi."

Diệp Thiếu Dương ngẫm lại, hiểu rằng cô ấy đang nói đến đám Huyết Vu sư. Hắn quay đầu nhìn quanh, quả nhiên không thấy bóng dáng tên Huyết Vu sư bị phá pháp nào nữa. Lúc nãy hắn còn thắc mắc bọn chúng tuy mất pháp lực nhưng sao lại đứng xem như khán giả mà không vào giúp, hóa ra là đã bị bắt hết rồi.

Diệp Thiếu Dương thắc mắc: "Đêm hôm thế này, sao mọi người tìm tới đây nhanh vậy?"

"Nhờ có Đình muội đấy." Tạ Vũ Tinh vỗ vai người bên cạnh. Diệp Thiếu Dương bấy giờ mới nhận ra là Uông Đình. Hắn chợt hiểu ra, thảo nào nãy giờ không thấy cô ấy đâu, hóa ra là đi dẫn đường cho đám Tạ Vũ Tinh.

Tạ Vũ Tinh hỏi Diệp Thiếu Dương hiện trường còn nguy hiểm không. Sau khi xác nhận an toàn, cô liền sắp xếp nhân viên khám nghiệm hiện trường, rồi dẫn theo bốn năm cảnh sát cầm máy ảnh chụp lấy chụp để làm bằng chứng.

Đề xuất Voz: Tán Gái Cùng Trường
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN