Chương 2352: Tạm biệt 1

Diệp Thiếu Dương lạnh lùng nói: “Vậy ta sẽ dùng Đông Hoàng Chung đánh nát cái kết giới này của ngươi.”

Sắc mặt Xích Nguyệt La Sát biến đổi, gằn giọng: “Ngươi cứ thử xem!” Ngay lập tức, mụ nhắm nghiền hai mắt, càng thêm nghiêm túc niệm động chú ngữ, dốc sức điều khiển Minh Vương.

Diệp Thiếu Dương nâng Đông Hoàng Chung trong tay, thoáng chút do dự.

“Thiếu Dương, cẩn thận!” Lâm Tam Sinh khuyên nhủ, “Tiểu Cửu vừa mới nói rồi, thúc động Đông Hoàng Chung ắt sẽ bị phản phệ. Chuyện gì sẽ xảy ra sau đó không ai lường trước được, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì đừng...”

“Hiện tại đã là vạn bất đắc dĩ rồi.” Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, “Ta không thể để các huynh đệ phải chết cùng ta được.”

Nói xong, hắn nhắm mắt lại, dùng thần thức cảm nhận sự tồn tại của Đông Hoàng Chung. Ngay khi vừa định động niệm, Lâm Tam Sinh đột nhiên kêu lên: “Thiếu Dương đừng! Ngươi nhìn xem kia là cái gì!”

Diệp Thiếu Dương giật mình mở mắt ra, chỉ thấy một đóa mây đen từ đằng xa bay tới. Đám mây tuy không lớn nhưng lại vừa vặn che khuất vầng trăng ngay phía trên đỉnh đầu bọn họ.

Ngay khi ánh trăng bị ngăn cách, pho tượng Minh Vương lập tức ảm đạm hẳn đi, không còn phát ra linh quang nữa, kết giới đang lan tràn cũng tự nhiên dừng lại.

Đêm nay trời quang mây tạnh, vạn dặm không mây, dù có mây đi chăng nữa thì cũng không thể có chuyện trùng hợp đến mức này được...

Mọi người kinh ngạc nhìn quanh, chợt thấy hai đạo nhân ảnh từ một phía bay tới. Một người là đạo sĩ, tay cầm hai chiếc Phán Quan Bút, trông dáng vẻ có phần ngờ nghệch. Người còn lại toàn thân mặc thiết giáp, sát khí ngút trời, trực chỉ mây xanh. Cả hai đều ngự phong mà đến, tốc độ cực nhanh.

“Từ Phúc! Ha ha, lão gia tử, tôi yêu ông chết mất! Moa moa!”

Diệp Thiếu Dương nhảy dựng lên. Cái vẻ mặt lẫm liệt coi cái chết nhẹ tựa lông hồng lúc định dùng Đông Hoàng Chung ban nãy lập tức tan biến, thay vào đó là bộ mặt hớn hở, hỉ hả.

“Từ Phúc?!”

Phía Thái Âm Sơn, cả ba đại cao thủ cùng lúc kinh hô. Danh tiếng của Từ Phúc, bọn chúng đương nhiên đã nghe qua.

“Không chỉ có ông ấy đâu, người phía sau là Thượng Cổ dị thú, Sát Thần Bạch Khởi đấy! Hừ hừ.” Diệp Thiếu Dương đắc ý đe dọa.

Ba người nghe xong đều thoáng rùng mình.

Xích Nguyệt La Sát nghiến răng, hai tay quyết ấn. Lực lượng kết giới đột nhiên bị rút về, hóa thành hai luồng xoáy cấu thành từ những mảnh vỡ bạc lấp lánh, nằm gọn trong tay mụ.

“Mộc Lạc, mau đi giúp ta xua tan mây đen! Tự Tại Tôn Giả giúp ta cản Từ Phúc lại, ta vẫn còn giữ được một ít nguyệt hoa chi lực, phải trấn áp bọn chúng trước!”

Nhận lệnh từ Xích Nguyệt La Sát, Mộc Lạc Chân Nhân lập tức bay vút lên không trung.

Đây là cơ hội tốt! Diệp Thiếu Dương đặt tay lên Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, định bụng ra tay.

Pháp sư nhân gian tuy không biết phi thiên độn địa, nhưng có thể ngự sử pháp khí. Tà vật một khi bay lên không sẽ phải tiêu tốn tu vi, lại còn phải dùng thần thức để điều khiển, nói trắng ra là bị phân tâm. Đối với pháp sư mà nói, đây chính là cơ hội tấn công tuyệt vời bằng cách điều khiển pháp khí tầm xa.

Thế nhưng Diệp Thiếu Dương vừa định tác pháp thì phía bên kia Bạch Khởi đã tăng tốc lao tới chặn đường.

“Bạch Khởi!” Mộc Lạc Chân Nhân nhìn sát thần ở khoảng cách gần, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác khác lạ. Dù sao đây cũng là nhân gian Sát Thần, kẻ duy nhất còn sót lại trong Tứ Phương Quỷ Khấu.

“Nghe danh Vũ An Hầu đã lâu, hôm nay được gặp thật là may mắn, có thể đánh một trận rồi!”

Bạch Khởi đã đuổi tới, Mộc Lạc Chân Nhân cũng hiểu rằng mình không thể rảnh tay đi xua mây đen được nữa, đành phải chủ động nghênh chiến, muốn thử xem thực lực của hung thần trong truyền thuyết này rốt cuộc ra sao.

Ở hướng khác, Tự Tại Tôn Giả cũng chủ động tiến lên, dùng Phật môn Đại Thủ Ấn quấn lấy Từ Phúc, hai người lao vào cuộc chiến kịch liệt giữa không trung.

“Thiếu Dương, các ngươi bảo vệ tốt Ngô Đồng! Bọn chúng chỉ còn thời gian một nén nhang thôi, sau đó khe hở hư không thông với Thái Âm Sơn sẽ đóng lại!” Từ Phúc hét lớn.

Diệp Thiếu Dương giật mình, quay đầu nhìn lại nén nhang mà Xích Nguyệt La Sát đã thắp từ trước. Hóa ra mụ thắp nhang là để tự nhắc nhở bản thân về thời gian. Hiện tại nén nhang đã cháy hết hai phần ba, Diệp Thiếu Dương ước lượng chỉ còn khoảng một khắc đồng hồ nữa.

“Này, chẳng phải nói không ai tìm được Thái Âm Sơn ở đâu sao? Hay là chúng ta nhân lúc khe hở hư không này còn mở, xông qua đó giết thẳng đến chỗ Vô Cực Quỷ Vương luôn?” Tứ Bảo lúc này đã hồi phục đôi chút, đứng dậy xoa ngực, nảy ra ý tưởng táo bạo.

Từ Phúc đang lúc đấu pháp căng thẳng vẫn không quên tặng cho hắn một cái lườm cháy mắt: “Nếu mà giết qua đó dễ dàng như vậy thì Vô Cực Quỷ Vương đã bị tiêu diệt từ lâu rồi. Đừng có nói nhảm nữa, bảo vệ tốt Ngô Đồng!”

Mục đích của Xích Nguyệt La Sát tới đây là để giết Ngô Đồng, đưa hồn phách nàng về Thái Âm Sơn. Lúc trước mụ còn tham vọng muốn một mẻ hốt gọn cả đám, nhưng giờ chỉ còn lại một khắc đồng hồ, chắc chắn mụ sẽ tung ra chiêu cuối cùng để tập trung tấn công Ngô Đồng.

Diệp Thiếu Dương đương nhiên hiểu rõ đạo lý này, lập tức hô hào mọi người vây quanh bảo vệ Ngô Đồng vào giữa.

“Tại sao bọn chúng lại muốn giết tôi?” Ngô Đồng vô cùng khó hiểu. Đến giờ phút này, nàng vẫn không biết những kẻ đến từ Thái Âm Sơn này nhắm vào mình vì mục đích gì.

“Không kịp giải thích đâu! Mọi người bảo vệ nàng cho kỹ, Mày Trắng đi cùng ta, xem có thể giữ chân mụ già này lại không!”

Diệp Thiếu Dương ra lệnh một tiếng, gọi Ngô Gia Vĩ cùng lao thẳng về phía Xích Nguyệt La Sát.

Xích Nguyệt La Sát không hề né tránh, mụ phóng ra luồng nguyệt hoa chi lực trong tay, tạo thành một đạo kết giới hình vò rượu bao quanh bản thân. Trước đó mụ tế ra Bất Diệt Minh Vương tượng để hấp thụ ánh trăng hòng vây chết bọn họ, tuy bị Từ Phúc dùng mây đen chặn mất nguồn tiếp tế, nhưng lượng nguyệt hoa chi lực đã thu thập được vẫn còn đó, đang nằm trong lòng bàn tay mụ.

Lượng sức mạnh này tuy không đủ để vây khốn nhóm người Diệp Thiếu Dương, nhưng để tự vệ thì dư sức. Kết giới vừa hình thành, Diệp Thiếu Dương và Ngô Gia Vĩ cũng lao tới, dốc sức phá giải nhưng lớp phòng ngự vẫn không hề suy suyển.

Trong lòng Diệp Thiếu Dương dâng lên một nỗi nghi hoặc lớn. Theo lý mà nói, trong một khắc đồng hồ cuối cùng này, mụ phải tập trung toàn lực để tấn công giết chết Ngô Đồng mới đúng, tại sao lại dùng sức mạnh này để bảo vệ chính mình?

“Diệp Thiếu Dương, ta để xem ngươi làm thế nào giữ được mạng cho con ả đó!”

Xích Nguyệt La Sát vừa dứt lời liền đột ngột há miệng, từ bên trong phun ra một viên châu, mụ nâng nó giữa hai lòng bàn tay. Nhìn kỹ lại, đó chẳng phải là châu báu gì, mà là một con mắt!

Con mắt phát ra ánh xanh lạnh lẽo, có thể thấy rõ những tia máu chằng chịt bên trên đang chậm rãi ngọ nguậy. Con mắt này giống như mắt chim, bên trên phủ một lớp màng trắng, nó di chuyển chậm chạp trong tay Xích Nguyệt La Sát như thể đang tìm kiếm mục tiêu. Bỗng nhiên, lớp màng trắng mở ra, nhắm thẳng về hướng Ngô Đồng, luồng u quang màu lam bắn vọt ra ngoài...

Luồng sáng xanh này giống như ánh đèn pin, ban đầu chỉ là một chùm nhỏ, sau đó dần dần mở rộng, bao trùm lấy Ngô Đồng cùng với Diệu Tâm và những người xung quanh.

“A...” Ngô Đồng giống như yêu quái bị kính chiếu yêu soi trúng, nàng thét lên thảm thiết, hai tay ôm chặt lấy đầu, ngồi thụp xuống rồi cuối cùng nằm vật ra đất, toàn thân run rẩy dữ dội.

Tứ Bảo và những người khác giật mình tỉnh táo lại, lập tức lao ra chắn trước luồng sáng.

U quang màu lam chiếu lên người bọn họ, ngay lập tức giống như tia X-quang, xuyên qua lớp huyết nhục, soi rõ mồn một từng khúc xương trắng hếu bên trong. Tứ Bảo và mọi người không cảm thấy đau đớn, hoàn toàn không có cảm giác gì, nhưng luồng sáng kia lại bị khúc xạ đi, đổi góc độ tiếp tục chiếu vào mục tiêu.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tam Thốn Nhân Gian (Dịch)
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN