Chương 238: Hồng Tinh bách hoa hoàn

“Ây... Đồng tử của truyền nhân Đại Vu Tiên à, ta làm sao mà mời nổi.” Diệp Thiếu Dương biết nàng đang nói đùa nên cũng không dám tiếp lời.

Sóng vai đi được vài bước, Thanh Tuệ đột nhiên chìa tay ra trước mặt Diệp Thiếu Dương, nói: “Cái này tặng cho huynh.”

Diệp Thiếu Dương cúi đầu nhìn, thấy trong bàn tay trắng ngần của Thanh Tuệ là một cái bọc nhỏ bằng vải thêu đủ màu sắc, ở giữa phồng lên, liền hỏi: “Đây là cái gì?”

“Bên trong có ba viên Hồng Tinh Bách Hoa Hoàn. Đây là trái của cỏ Hồng Tinh mà muội vô tình hái được trong núi, phối hợp với trăm loại thảo dược, mất ba năm ròng rã mới luyện thành. Hồng Tinh Bách Hoa Hoàn có thể giải bách độc, có hiệu quả cải tử hoàn sinh, chỉ cần hồn phách vẫn còn thì dù là người chết cũng có thể cứu sống. Dược hoàn này... tặng cho huynh.”

Nói xong, nàng không đợi Diệp Thiếu Dương kịp từ chối đã trực tiếp nhét cái bọc vào tay anh.

Tuy cái bọc chẳng nặng là bao, nhưng Diệp Thiếu Dương cầm trong tay lại cảm thấy nặng trĩu. Thứ này quả thực vô cùng quý giá! Anh vội vàng mở ra, lập tức ngửi thấy một mùi thuốc nồng nàn, khiến tinh thần rung động hẳn lên.

“Thiếu Dương ca, huynh tìm cái gì đó kín gió mà đựng dược hoàn vào, kẻo dược hiệu bay mất.”

Diệp Thiếu Dương ngẩn người một lát, nhìn kỹ lại, cái bọc dược hoàn kia hóa ra là một chiếc khăn tay được dệt bằng chỉ hồng, trên đó dùng đủ loại chỉ màu thêu thành những họa tiết khác nhau, nào là mây lành, nào là cây cối, vô cùng tinh xảo, mang đậm phong cách dân tộc Miêu. Anh lập tức thắc mắc: “Vậy sao muội lại dùng chiếc khăn này để bọc?”

Thanh Tuệ cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Là muội vừa mới bọc lại thôi.”

“À, thực sự cảm ơn muội.” Diệp Thiếu Dương định trả lại chiếc khăn cho nàng.

Thanh Tuệ lắc đầu: “Huynh cứ cầm lấy đi.”

Diệp Thiếu Dương cũng không nghĩ ngợi nhiều, nhét chiếc khăn vào ba lô, lấy ra một cái bình sứ, bỏ một viên Hồng Tinh Bách Hoa Hoàn vào, rồi đưa hai viên còn lại trả cho Thanh Tuệ: “Vật trân quý như thế này, ta lấy một viên là được rồi.”

“Huynh cứ thu hết đi.” Thanh Tuệ thầm thở dài, khẽ lẩm bẩm: “Có lẽ muội sẽ chẳng có cơ hội dùng đến nó nữa.”

Diệp Thiếu Dương sững lại, vừa định hỏi ý tứ câu nói này là gì thì Tạ Vũ Tinh đột nhiên đi chậm lại, quay người nhìn hai người, hỏi: “Hai người thì thầm cái gì đấy?”

“Không có gì.” Diệp Thiếu Dương thu hết cả ba viên dược hoàn vào, mỉm cười với Thanh Tuệ rồi bước nhanh đến bên cạnh Tạ Vũ Tinh. Sợ cô nàng lại nói đùa lung tung, anh vội hỏi trước vấn đề mình vẫn luôn lo lắng: “Mấy tên Huyết Vu sư kia, về rồi các cô định xử trí thế nào?”

“Chúng tôi tra được trên người bọn chúng có án mạng, còn có tội bắt cóc giết người không thành.” Nói đoạn, Tạ Vũ Tinh hất hàm về phía thiếu niên thần bí vẫn đang lầm lũi đi phía trước.

“Vậy thì cũng chẳng xử được mấy năm.” Diệp Thiếu Dương cau mày, “Nhất là một khi vết máu chó mực trên người bọn chúng bị rửa sạch, tu vi sẽ lập tức khôi phục. Vạn nhất chúng lại thi triển Huyết Vu thuật...”

Thanh Tuệ lập tức tiếp lời: “Chuyện này huynh cứ yên tâm, muội đã thương lượng với cảnh quan Tạ rồi. Lát nữa sẽ để Uông Đình ra tay, dùng Vu thuật phế bỏ Pháp thân của từng tên một, như vậy sẽ không cần lo lắng nữa.”

Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, nếu đúng là như vậy thì quả thực không còn gì phải lo. Anh gật đầu, đi tới bên cạnh thiếu niên thần bí, cùng cậu ta đi một đoạn rồi hỏi: “Cậu biết Dưỡng Linh thuật sao?”

Thiếu niên quay đầu, dùng đôi mắt màu xanh lam nhạt liếc nhìn anh một cái, không lên tiếng.

“Sao không nói gì?”

“Tôi không biết gì cả.” Giọng điệu của thiếu niên nghe rất lạnh lùng, nhưng cảm giác mà cậu ta mang lại cho Diệp Thiếu Dương là cậu không hề nói dối.

“Cậu không biết cái gì?” Thằng Mã sán lại gần, xen vào một câu.

Diệp Thiếu Dương lườm hắn một cái, mắng: “Cậu hỏi thừa thế, người ta đã bảo là không nhớ gì rồi, vậy mới gọi là mất trí nhớ chứ!” Anh quay sang hỏi thiếu niên: “Vậy cậu còn nhớ được cái gì?”

“Tôi nhớ mình tên là Nhạc Hằng.”

“Nhạc Hằng... Cậu bao nhiêu tuổi rồi?”

“Không nhớ rõ.” Nhạc Hằng nhìn con đường dưới chân, thản nhiên đáp.

“Cậu ta trông cùng lắm là mười bảy mười tám tuổi thôi.” Tạ Vũ Tinh nói.

Diệp Thiếu Dương thấy cũng tầm đó, suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Cậu bị Kim Suất bắt được như thế nào? Chuyện này chắc không đến nỗi không biết chứ, nghĩ kỹ lại xem.”

Nhạc Hằng dừng bước, nghiêng đầu nhớ lại, chậm rãi nói: “Tôi bị hắn bắt được trong một cái sơn động. Tôi nhớ mang máng... trong hang động đó có quan tài của Thi Vương. Hình như tôi đã uống máu Vu Yêu, nhất thời không cách nào hấp thụ hết nên cơ thể không cử động được. Đúng lúc đó... người kia dẫn người đi vào, nhìn thấy tôi nên đã bắt đi.”

Diệp Thiếu Dương và Thanh Tuệ kinh ngạc nhìn nhau. Hóa ra... sự tình lại là như vậy! Ngay cả máu Vu Yêu mà cũng dám uống, hèn gì Kim Suất lại coi cậu ta như kẻ thù không đội trời chung.

“Lúc đó, có lẽ Kim Suất đi đến nơi giấu xác để vận chuyển quan tài Huyết Cổ Thi Vương ra ngoài, đưa đến Tử Nhân Câu để làm phép.” Thanh Tuệ suy đoán.

Diệp Thiếu Dương gật đầu, hỏi Nhạc Hằng: “Tại sao cậu lại ở trong sơn động chôn quan tài đó?”

Nhạc Hằng lắc đầu: “Tôi thực sự không nhớ ra được. Những chuyện trong quá khứ, tôi chỉ nhớ được vài đoạn ngắn thôi. Anh đừng hỏi tôi nữa, nếu nhớ ra gì tôi sẽ nói cho anh biết.”

Cậu ta đã nói vậy thì Diệp Thiếu Dương cũng chẳng còn cách nào, đành gật đầu định thôi không hỏi nữa. Lúc này Nhạc Hằng đột nhiên lại nói: “Anh là Thiên sư Mao Sơn, bài vị ở trên bậc Chân nhân.”

Diệp Thiếu Dương sững sờ: “Cậu cũng biết những thứ này sao?”

“Tôi biết một chút về Đạo giáo, nhất là Mao Sơn, còn có một số chuyện khác nữa...” Nói đến đây, cậu ta lắc đầu: “Tôi cũng không biết... tại sao mình lại biết những điều đó.”

Diệp Thiếu Dương nhíu mày: “Ý cậu là, cậu nhớ được một số sự kiện, nhưng lại quên sạch những gì liên quan đến bản thân mình?”

“Đại khái là như vậy.”

Quên mất mình là ai nhưng lại nhớ được những chuyện khác, chuyện này quả thực quá đỗi kỳ quái. Đặc biệt là cậu ta còn am hiểu về Đạo môn, điều này càng quái lạ hơn. Người này rốt cuộc là ai, lẽ nào cũng là một đạo sĩ?

Diệp Thiếu Dương đặt một tay lên vai cậu ta để cảm nhận, trong cơ thể cậu không hề có cương khí, vậy nên không phải là đạo sĩ.

Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ lắc đầu, nói với Nhạc Hằng: “Được rồi, chờ khi nào cậu nhớ ra điều gì thì hãy nói cho tôi biết.”

Thằng Mã lại gần, đưa ra suy đoán của mình: “Diệp Tử, có khi nào cậu ta bị tên Kim Suất kia làm cho mất trí nhớ không?”

“Không biết nữa, chuyện này cũng không đoán bừa được, cứ để cậu ta từ từ nhớ lại đi.”

Sau đó, anh kéo Thanh Tuệ sang một bên, thấp giọng hỏi: “Người bình thường mà uống máu Vu Yêu thì sẽ thế nào?”

Thanh Tuệ cũng ngơ ngác, kinh hãi nói: “Thể chất người bình thường mà chạm vào máu Vu Yêu chắc chắn sẽ chết. Huyết Vu sư cũng không dùng cách uống, mà là luyện trong vạc thuốc... Muội cũng không biết uống máu Vu Yêu vào thì sẽ ra sao, từ trước tới giờ chưa từng nghe thấy chuyện như vậy.”

Diệp Thiếu Dương nhìn theo bóng lưng của Nhạc Hằng, thở dài: “Vậy thì ta cứ dẫn cậu ta theo một thời gian để quan sát xem sao, tránh để... xảy ra vấn đề gì.”

Đề xuất Tiên Hiệp: Đạo Quân
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN