Chương 2380: Lôi trì 1

“Đây chính là Đả Thần Tiên sao? Sư huynh của ngươi thế mà lại mạnh đến mức này...” Bích Thanh bám sát bên người Diệp Thiếu Dương, chứng kiến thủ đoạn của Đạo Phong cũng không khỏi kinh hãi. Cô thầm nghĩ dù là bản thân mình cũng chưa chắc đã chiếm được ưu thế trước Đạo Phong, gã này hẳn là nhân vật cùng đẳng cấp với sư huynh Thanh Ngưu của cô.

“Đi thôi!”

Diệp Thiếu Dương không dám dừng lại thêm, ánh mắt khóa chặt gã đệ tử áo vàng đang chạy trốn phía trước, thi triển Mao Sơn Lăng Không Bộ đuổi theo, tiến vào thung lũng giữa hai ngọn núi.

Ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ thấy rất nhiều người từ ngọn núi cao nhất (hẳn là chủ phong của Hiên Viên Sơn) đang đổ xuống, dũng mãnh lao về phía Đạo Phong.

Dương Cung Tử sau khi đối phó xong mấy tên đệ tử ban nãy, lướt ngang qua chỗ Đạo Phong, dưới sự thúc giục của anh cũng chạy về phía Diệp Thiếu Dương. Chỉ còn lại một mình Đạo Phong ngạo nghễ đối mặt với đám đệ tử Hiên Viên Sơn ngày một đông, tay cầm Đả Thần Tiên, không chút sợ hãi.

“Tiểu Diệp Tử, cậu học tập một chút đi, nhìn xem Phong Thần ‘làm màu’ kìa!” Tiểu Mã thè lưỡi nói.

Cả nhóm bám sát đệ tử áo vàng chui vào sơn cốc quanh co. Diệp Thiếu Dương và mọi người đuổi rất gắt, nhưng cuối cùng vẫn mất dấu mục tiêu. May mà trong cốc chỉ có một con đường duy nhất, cứ đi thẳng là được. Đến cuối đường là một sườn núi, thấp thoáng thấy bóng dáng gã đệ tử áo vàng vừa biến mất phía bên trên. Tạ Vũ Tình theo sát Diệp Thiếu Dương, nắm lấy vai anh kêu lên: “Tại sao nãy giờ chúng ta đi vào mà không gặp ai ngăn cản vậy? Theo kinh nghiệm làm cảnh sát mấy chục năm của tôi, chuyện này không khoa học chút nào.”

“Mấy chục năm?” Diệp Thiếu Dương sửng sốt.

“Thì kinh nghiệm của cha tôi cũng chia sẻ hết cho tôi rồi, chẳng lẽ không tính là mấy chục năm sao?”

“Có lẽ là do chúng ta chạy nhanh quá.” Tiểu Mã nói.

“Cũng có lý, vả lại đây là đâu chứ, là Hiên Viên Sơn đó, bình thường chắc chắn chẳng có ai dám bén mảng tới, cho nên bọn họ không có phòng bị cũng là chuyện thường.”

Cả nhóm vừa trò chuyện vừa lao lên sườn núi, khi nhìn xuống phía dưới, ai nấy đều sững sờ.

Phía sau sườn núi, giữa những ngọn núi vây quanh là một vùng đất trũng rộng bằng mấy sân bóng đá. Ở giữa có bảy hồ nước mang bảy màu sắc khác nhau, nhìn từ xa như một bộ trò chơi xếp hình của trẻ con. Loại hồ nước rực rỡ này ở nhân gian không phải hiếm, như ở Cửu Trại Câu, nhưng bảy hồ nước này lại không ngừng bốc lên những làn “hơi nước” đủ màu, ngưng tụ ở chính giữa tạo thành một quầng sáng khổng lồ đầy màu sắc, trông vô cùng ảo diệu.

Khung cảnh vốn chỉ thấy trong phim khoa học viễn tưởng này hiện rõ mồn một trước mắt khiến ai nấy đều kinh ngạc tột độ. Nhìn kỹ lại, ngay bên dưới quầng sáng đó là một hồ nước hình tròn hoàn mỹ. Khác hoàn toàn với những hồ nước bên cạnh, hồ này không có màu sắc, chỉ có những tia sáng phù quang bốc lên từ trung tâm, tạo thành hình cái phễu nối liền với quả cầu sáng phía trên, trông như một cơn lốc xoáy đang đứng yên.

“Không cần tìm nữa, tám phần mười đây chính là Lôi Trì rồi.” Dương Cung Tử thì thầm.

Mọi người bừng tỉnh, nhìn xuống phía dưới. Gần Lôi Trì, bên cạnh bảy cái ao nhỏ có một nhóm tăng nhân đang đứng. Gã đệ tử áo vàng báo tin lúc nãy đang đứng trước mặt họ, tay chỉ về hướng này nói gì đó.

Nhóm tăng nhân này có chừng vài chục người, đủ mọi lứa tuổi, đa số mặc cà sa màu cam, chỉ có một lão hòa thượng mặc cà sa màu đỏ sẫm dẫn đầu. Lão cầm một cây thiền trượng cao hơn cả người mình, trên trượng có móc sắt và vòng đồng, linh quang lấp lánh, nhìn qua là biết không phải pháp khí tầm thường.

Tất cả các tăng nhân đều có lông mày trắng rất dài, gương mặt hiền từ, trên cổ treo một chuỗi tràng hạt lớn đến mức khoa trương. Nhìn từ xa, Diệp Thiếu Dương chợt liên tưởng đến Sa Tăng và Lỗ Trí Thâm...

Khi nhóm Diệp Thiếu Dương nhìn sang, đám hòa thượng cũng đã phát hiện ra họ dưới sự chỉ điểm của gã đạo sĩ áo vàng, ai nấy đều nhìn chằm chằm đầy cảnh giác.

“Bọn họ là Bàn Cổ Tăng sao?” Tứ Bảo lẩm bẩm, “Hòa thượng thì là hòa thượng, sao còn gắn thêm hai chữ Bàn Cổ vào làm gì?”

Diệp Thiếu Dương cũng chưa hiểu rõ vấn đề này, bèn đáp bừa: “Bàn Cổ mà, nhân vật tầm cỡ như thế, gắn tên vào cho nó oai ấy mà.”

Tứ Bảo và những người khác nghe xong chỉ biết câm nín.

“Này Mày Trắng, cậu thấy không, mấy ông hòa thượng này lông mày cũng trắng toát, hay là người thân thất lạc của cậu đấy?” Tứ Bảo trêu chọc Ngô Gia Vĩ.

Ngô Gia Vĩ lườm hắn một cái: “Cậu nhìn họ ai cũng đầu trọc kìa, là người nhà cậu thì đúng hơn.”

Hai người vừa đấu khẩu vừa nhanh chân theo sát Diệp Thiếu Dương chạy xuống sườn núi, dừng lại trước “Lôi Trì”. Ở khoảng cách gần thế này, “cơn bão” linh lực phía trên Lôi Trì trông càng thêm đáng sợ.

“Các người là ai, đến đây có việc gì?” Lão hòa thượng dẫn đầu trừng mắt, lạnh lùng hỏi.

“Đại sư à, tôi không có thời gian dông dài với ông. Tôi có một yêu bộc cần mượn Lôi Trì của các ông để độ kiếp trùng sinh, hy vọng ông đồng ý. Nếu ông không đồng ý, chúng tôi đành phải dùng vũ lực thôi, ông thấy sao?”

Lão hòa thượng nghe Diệp Thiếu Dương nói xong thì đứng hình tại chỗ.

“Lão nạp canh giữ Lôi Trì này bao nhiêu năm... đây là lần đầu tiên nghe thấy có người ngoài muốn đến đây độ lôi kiếp. Các người... sao lại nảy ra cái ý định đó vậy?”

“Cái đó ông không cần quản.” Diệp Thiếu Dương xoa xoa mũi, “Vậy là không cho mượn đúng không?”

“Láo xược! Lôi Trì này là nơi linh sinh Hiên Viên Sơn độ kiếp tĩnh tu, sao có thể cho người ngoài dùng được? Các người dám...”

“Được rồi, tôi biết rồi.” Diệp Thiếu Dương xua tay cắt ngang lời lão, rồi quay đầu ra hiệu cho mọi người: “Lên!”

Tiểu Mã và mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng, vừa nghe lệnh liền đồng loạt xông lên.

Đám tăng nhân còn chưa kịp phản ứng đã bị nhóm Diệp Thiếu Dương xông vào chia cắt đội hình, rơi vào thế hỗn chiến một chọi một. Bọn họ hoàn toàn không thể hiểu nổi, rõ ràng Diệp Thiếu Dương vừa rồi còn đang đàm phán với lão hòa thượng, theo lẽ thường thì không nên ra tay nhanh như vậy mới phải. Đâu ai ngờ được Diệp Thiếu Dương xưa nay chưa bao giờ hành động theo quy luật.

Đây chính là điểm đáng sợ nhất của anh. Lâm Tam Sinh là bậc thầy mưu lược, nhưng trong những trận chiến thực tế biến hóa khôn lường, Diệp Thiếu Dương mới là kẻ xảo quyệt nhất. Nhờ chiêu này mà không biết bao nhiêu lần anh đã lấy yếu thắng mạnh, chuyển bại thành thắng.

Cứ nhìn tình hình hiện tại, nếu đôi bên dàn trận đánh nhau, đám hòa thượng này chắc chắn sẽ không đánh lẻ tẻ mà sẽ bày trận ngăn cản. Đến lúc đó, truy binh phía sau đuổi tới tạo thành thế gọng kìm thì bọn họ sẽ vô cùng khốn đốn.

Dùng đàm phán để kéo dài thời gian, sau đó ra tay vào lúc đối phương sơ hở nhất, đánh tan trận thế của họ... Diệp Thiếu Dương lao về phía lão hòa thượng, Thất Tinh Long Tuyền Kiếm va chạm với thiền trượng, anh lập tức cảm thấy một áp lực cực lớn. Tu vi của lão hòa thượng này e là không hề thua kém anh!

Đề xuất Tiên Hiệp: Vũ Luyện Điên Phong
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN