Chương 2382: Độ kiếp 1
"Uỳnh" một tiếng vang rền, ngay khoảnh khắc tia sét đánh trúng, Diệp Thiếu Dương cảm thấy thần thức của mình gần như bị đánh tan nát trong nháy mắt, suýt chút nữa thì ngã nhào từ trên Đông Hoàng Chung xuống. Dựa vào bản năng cầu sinh, hai tay anh chống chặt lên mặt chuông, cảm nhận được một luồng sức mạnh lạ lẫm xuyên qua cơ thể mình, rót thẳng vào bên trong Đông Hoàng Chung.
"A... Đây chính là sức mạnh của kinh lôi..."
Tiếng kinh hô của Tiểu Cửu vang lên rõ mồn một bên tai Diệp Thiếu Dương.
"Thiếu Dương, huynh thế nào rồi?"
"Chưa chết được..." Diệp Thiếu Dương thông qua thần niệm trả lời Tiểu Cửu. Sau khi đợt lôi đình thứ nhất qua đi, thần thức của anh cũng dần dần khôi phục lại.
"A, Thiếu Dương, sức mạnh lôi đình này thật khủng khiếp, nó có thể hủy diệt mọi thần niệm và nguyên thần... Đây chính là lôi kiếp."
"Tại sao lại là hủy diệt? Không phải là hồn phách trùng sinh sao?"
"Không phá thì không xây được, chết đi rồi mới có thể hồi sinh. Chỉ cần trong khoảnh khắc bị hủy diệt ấy, một lòng thủ vững thần niệm, nguyên thần bất diệt thì có thể nghịch chuyển sinh tử, tụ lại hồn phách. Chỉ là... muội không biết huynh có thể chịu đựng được không?"
"Ta không sao, muội cứ chuyên tâm độ kiếp, giữ vững tinh thần, ta chờ muội phục sinh." Diệp Thiếu Dương không hề nhắc đến cảm giác đáng sợ khi bị sét đánh trúng lúc nãy vì không muốn Tiểu Cửu phân tâm. Đồng thời, anh cũng lờ mờ hiểu ra tại sao lúc trước Đông Hoàng Chung đặt ở đây lại không có phản ứng gì, nhưng khi anh nhảy lên thì lập tức thu hút lôi điện... Có lẽ cái Lôi Trì này chỉ kích phát sức mạnh lôi đình khi có sinh linh xâm nhập, mà Tiểu Cửu ở trong Đông Hoàng Chung đã bị ngăn cách hoàn toàn với bên ngoài, nên không thể tiếp nhận lôi kiếp.
Mà anh, nhờ vào quan hệ chủ tớ với Tiểu Cửu, cộng thêm việc Đông Hoàng Chung đang ở trên người mình, nên có thể truyền dẫn sức mạnh lôi kiếp vào chuông để Tiểu Cửu mượn đó mà lịch kiếp... Chẳng trách Từ Phúc trước đó bảo anh phải hiện thân để giúp Tiểu Cửu độ kiếp. Diệp Thiếu Dương đánh bậy đánh bạ, không ngờ lại tìm đúng cách thức để khởi động lôi kiếp.
Dùng một ví dụ đơn giản nhất, nếu coi Tiểu Cửu là một thiết bị điện cần được tiếp năng lượng, thì Diệp Thiếu Dương hiện tại chính là sợi dây dẫn, truyền lôi điện đến thân thể nàng. Tiểu Cửu phải nỗ lực vượt qua lôi kiếp mới có thể tụ lại hồn phách, nhưng Diệp Thiếu Dương cũng phải gánh chịu áp lực tương tự.
Lôi điện trong luồng "phong bạo" phía trên Lôi Trì không phải là lôi hỏa thông thường, mà là Yêu Lôi. Bị loại sét này đánh trúng, thứ tổn thương không phải là nhục thân mà chính là nguyên thần.
Sức mạnh tự nhiên cường đại nhất trên thế gian chính là lôi điện. Từ xưa, dân gian đã có truyền thống hễ trời sấm sét mưa tuôn là phải đóng chặt cửa nẻo. Đó là bởi vì sức mạnh lôi đình có thể đánh tan xác vô số quỷ hồn tu vi nông cạn ở nhân gian. Dù lôi điện không cố ý nhắm vào ai, nhưng những cô hồn dã quỷ vất vưởng này theo bản năng sẽ cảm thấy sợ hãi, tìm nơi có hơi người để ẩn náu, hoặc nấp vào cây cối để mong thoát nạn.
"Sấm xuân năm trước vang rền, năm sau người chết trắng đồng." Câu nói dân gian này tuy có phần nhầm lẫn giữa nguyên nhân và kết quả, nhưng cũng là kinh nghiệm được đúc kết từ hiện tượng thực tế.
Diệp Thiếu Dương khoanh chân ngồi vững, hít sâu một hơi. Vừa mới điều chỉnh xong trạng thái, lại một tia chớp nữa từ trong luồng phong bạo kia giáng xuống.
Dù mức độ dữ dội vẫn như cũ, nhưng nhờ có sự chuẩn bị từ trước, Diệp Thiếu Dương đã trụ vững sau đợt xâm nhập đầu tiên. Nguyên thần của anh liều mạng cố thủ trong lôi điện, gắt gao chống đỡ.
Bên cạnh Lôi Trì, trong mắt mọi người, bóng dáng Diệp Thiếu Dương đã bị bao phủ hoàn toàn giữa luồng phong bạo. Gương mặt anh lộ vẻ thống khổ, toàn thân run rẩy kịch liệt.
"Lão đại..." Qua Qua định bay qua nhưng bị Mỹ Hoa túm ngược trở lại. Cô trầm giọng nói: "Lão đại đang chịu đựng lôi kiếp, chúng ta không giúp gì được cho anh ấy, việc duy nhất có thể làm là giúp anh ấy ngăn chặn đám hòa thượng này."
Trên vách núi hai bên, đám tăng nhân Bàn Cổ xuất hiện ngày càng nhiều, sắp sửa ập xuống Lôi Trì. Nhóm tăng nhân lúc trước vì e dè đống uế vật nên không dám xông lên, chỉ đứng thành một hàng, trố mắt nhìn Diệp Thiếu Dương trên đỉnh Đông Hoàng Chung.
"Hu hu..."
"Ha ha ha..."
Tiếng khóc và tiếng cười quái dị vang lên từ trong luồng phong bạo. Mọi người cùng nhìn sang, chỉ thấy trong cơn bão xuất hiện vô số bóng người mờ ảo, bay múa điên cuồng theo những tia chớp. Có kẻ chỉ có mỗi cái đầu lâu, ngay cả thân thể cũng không có, vây quanh Diệp Thiếu Dương phát ra những âm thanh quái đản dồn dập.
Lão hòa thượng cười lạnh: "Thằng nhóc nhà ngươi thế mà dám tới đây độ kiếp. Ngươi mở mắt ra mà xem, đây đều là những sinh linh độ kiếp không thành suốt hàng ngàn năm qua, thần hồn bị thôn phệ, chỉ còn sót lại một sợi tàn hồn bị vây hãm trong Yêu Lôi, không được siêu thoát, buộc phải trở thành một phần của luồng lôi điện này. Ngươi muốn lịch kiếp, ngoài lôi đình ra còn phải chống chọi với sự tập kích của bọn chúng...
Ở Hiên Viên Sơn này, sinh linh độ kiếp có đến tám chín phần mười là thất bại thảm hại. Một pháp sư nhân gian như ngươi tuyệt đối không thể làm được, chẳng qua chỉ là nộp mạng mà thôi. Ngã Phật từ bi, trước khi cửu trọng lôi kiếp hoàn tất, mau chóng lui ra, họa chăng còn một con đường sống!"
Ngay khi nghe thấy tiếng nói, Diệp Thiếu Dương đã cảm nhận được sức mạnh của những tàn hồn kia. Tàn hồn đã mất hết tu vi, bị Yêu Lôi hóa giải, không có thủ đoạn tấn công gì đặc biệt, nhưng thần niệm còn sót lại của chúng lại tấn công trực tiếp vào thần trí của anh. Nếu chỉ có mười hay tám cái thì không sao, nhưng trong nháy mắt, Diệp Thiếu Dương cảm nhận được ít nhất hàng trăm luồng suy nghĩ xông tới.
Trong những ý niệm này đều ẩn chứa chấp niệm lúc sinh thời của chúng, hoặc buồn hoặc vui, vừa khóc vừa cười. Thần thức của chúng tuy yếu ớt, không gây ra thương tổn thực thể, nhưng sự tổn hại lớn nhất chính là bản thân sự tồn tại của chúng sẽ gây nhiễu loạn thần thức của Diệp Thiếu Dương, thu hút sự chú ý và làm lung lay đạo tâm của anh.
Đạo tâm, ở một mức độ nào đó, chính là khả năng kháng cự sự quấy nhiễu từ ngoại giới. Nói rộng ra là sự kháng cự trước mọi dục vọng thế tục, nói hẹp lại là khả năng không bị phân tâm trước bất kỳ sự quấy rối nào.
Một vị đại sư có đạo tâm vững chãi có thể "đại ẩn ẩn ư thị", phổ độ chúng sinh giữa hồng trần mà không bị dục niệm làm thay đổi. Vững vàng hơn nữa thì có thể tĩnh tâm niệm kinh trước mặt hàng trăm người, hay dù có mỹ nữ trong lòng vẫn ngồi yên không loạn.
Nghe nói Đường Huyền Trang đại sư là người có đạo tâm kiên định nhất, khi ngài giảng kinh, dù có kẻ dùng đuốc đốt thân cũng không thể khiến ngài phân tâm dù chỉ một khắc.
Tất nhiên đó chỉ là truyền thuyết, ít nhất thì Diệp Thiếu Dương không tin lắm.
Đạo tâm của anh tuy vững chắc hơn người thường rất nhiều, nhưng hoàn cảnh hiện tại giống như có hàng trăm người đang nhảy múa, khóc cười, gào thét trước mặt, thậm chí còn có tiếng nữ nhân nỉ non rên rỉ ngay sát bên tai...
Chỉ cần một giây phân tâm, chắc chắn anh sẽ không trụ nổi trước uy lực của lôi kiếp. Diệp Thiếu Dương gắt gao thủ vững lục thức, cố gắng không để ngoại giới làm phiền, một mặt khổ sở chống đỡ sức mạnh lôi đình.
Đợt Yêu Lôi thứ hai kéo dài hơn hẳn.
Cảm nhận áp lực nhân đôi, Diệp Thiếu Dương nảy sinh một cảm giác rằng mình sắp không chịu đựng nổi nữa...
Đạo tâm của anh giống như một điểm tựa kiên cố, nhưng giờ đây đang dần dần rạn nứt.
Tại sườn núi của ngọn chủ phong Hiên Viên Sơn, có một tòa đạo quán tên là Bắc Đẩu Quan. Quy cách và hình dáng của đạo quán này giống hệt như ở nhân gian. Hai bên cửa treo một đôi câu đối, vế trên viết: "Bắc Đẩu huyền khung, chúng tinh ủi chiếu", vế dưới viết: "Đông lai tử khí, đại đạo dương huy". (Tạm dịch: Vòm trời Bắc Đẩu, muôn sao chầu về - Khí tím phương Đông, đại đạo rạng ngời).
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Công Khai Vật (Dịch)