Chương 2414: Sư phụ ở trên 2
“Ta tin tưởng ngươi.” Diệp Thiếu Dương không hỏi gì nhiều, chỉ bóp nhẹ vào mặt cậu nhóc một cái rồi nói.
Bao Tử nhìn hắn với ánh mắt đầy cảm kích, khẽ gật đầu.
Diệp Thiếu Dương quay sang nhìn Thanh Vân Tử, thấy bộ mặt cười như không cười của lão thì có chút ngượng ngùng, lên tiếng: “Sư phụ, người biết con mà…”
“Giải thích cái rắm, ta còn lạ gì ngươi nữa? Từ thời Dân quốc ta đã biết tỏng rồi!”
“Dân quốc!”
Diệp Thiếu Dương hóa đá tại chỗ.
Phải mất nửa ngày hắn mới hồi phục tinh thần, lao đến chộp lấy Thanh Vân Tử: “Sư phụ, người vẫn còn nhớ rõ sao? Con… con không biết nói gì cho phải nữa, tại sao Mỹ Hoa và tên tiểu bạch kiểm kia đều quên sạch con rồi?”
Thanh Vân Tử liếc hắn một cái, ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt đỏ rực, lầm bầm lầu bầu: “Quỷ vực này cái gì cũng tốt, không có tiếng ồn ào, chẳng ai quấy rầy, điểm không tốt duy nhất chính là không có mặt trời để phơi. Tuy nói bây giờ ta đã thành quỷ, không cần phơi nắng nữa, nhưng cứ luôn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.”
Diệp Thiếu Dương ôm chặt lấy hai chân Thanh Vân Tử, lẩm bẩm: “Sư phụ, con đang nói chính sự với người mà, đợi lát nữa nói xong rồi người hãy cảm khái có được không?”
Thanh Vân Tử quay đầu lại nhìn hắn, mắng: “Thằng ranh con, ngươi cũng khá bản lĩnh đấy, đi Dân quốc có một tháng mà gây ra bao nhiêu là chuyện đại sự!”
“Sư phụ, rốt cuộc là làm sao người nhớ được? Tại sao những người khác đều không nhớ?”
“Nói nhảm, bọn hắn uống Mạnh Bà thang, còn ta thì không. Ta lén đổ đi rồi, đương nhiên là nhớ rõ ngươi.”
Mạnh Bà thang?
Diệp Thiếu Dương ngẩn người: “Không thể nào sư phụ, uống Mạnh Bà thang là mất sạch ký ức, rơi vào thai trung chi mê mà? Bọn họ chỉ vì muốn quên con thôi, đâu cần phải làm đến mức đó.”
“Đương nhiên không phải Mạnh Bà thang bình thường. Đó là do Tiêu lang quân mang tới, không biết công thức là gì, dù sao cũng là do đích thân Mạnh Bà điều chế, gọi là Vong Tình Thủy. Sau khi uống vào sẽ quên sạch mọi hồi ức liên quan đến một người nào đó.”
“Trên đời này còn có thứ này sao?”
“Trước đây ta cũng không biết, lúc Tiêu lang quân bưng Vong Tình Thủy đến trước mặt, ta còn có chút mơ hồ.”
Diệp Thiếu Dương đế thêm: “Phải phải phải, sư phụ lúc nhỏ ngốc nghếch lắm, nhưng tính tình thì xấu vô cùng.”
Thanh Vân Tử chẳng nể tình, cốc cho hắn một cái đau điếng vào đầu.
Diệp Thiếu Dương xoa xoa đầu, ngoan ngoãn lắng nghe tiếp.
“Tiêu Dật Vân đã nói rõ mọi chuyện cho ta, sư phụ ta và cả tổ sư bá nữa, sau đó bảo bọn ta uống. Ta dùng chút thủ đoạn nên không uống, vì thế ta nhớ rõ tất cả. Còn bọn họ thì tự mình uống hết, cho nên bọn họ đều quên mất ngươi, quên cả những việc ngươi đã từng làm.”
Diệp Thiếu Dương ngơ ngác nhìn Thanh Vân Tử, hỏi: “Cái thứ Vong Tình Thủy đó làm sao mà nhắm đúng vào con được? Ý con là…”
Diệp Thiếu Dương còn đang tìm từ để diễn đạt, Thanh Vân Tử đã hiểu ý, nói: “Trong Vong Tình Thủy cần phải thêm vào vật thuộc về thân thể đối phương như tóc hay da thịt. Ngươi còn nhớ cô nương tên Xảo Vân kia chứ? Lúc trước nàng ta đã lén cắt một lọn tóc của ngươi, sau đó bị Tiêu Dật Vân tìm được, thêm vào Vong Tình Thủy cho mọi người uống, lúc đó mới có hiệu lực.”
Xảo Vân cắt tóc mình? Tại sao nàng lại làm như vậy?
Trước mắt Diệp Thiếu Dương hiện lên dáng vẻ của Xảo Vân, trong lòng trào dâng một nỗi nhớ nhung khôn tả. Mới đó không gặp, chẳng biết nàng có khỏe không?
Đột nhiên hắn sực nhớ ra, đâu phải là “mới đó”, mà đã gần một trăm năm rồi. Thi cốt của Xảo Vân chắc cũng đã hóa thành tro bụi.
Bãi bể nương dâu, thời gian một trăm năm, đối với hắn chỉ như một bước chân nhẹ nhàng xuyên qua “đường hầm không thời gian” do Sơn Hải Ấn mở ra, nhưng mọi thứ đều đã lùi vào dĩ vãng.
Xảo Vân, Mao Tiểu Phương, cùng những người bạn hắn quen biết ở thế giới đó, cứ thế mà trôi qua.
“Đúng rồi sư phụ, nhưng Mỹ Hoa và Tiêu Dật Vân ở thời đại đó cũng quen biết nhau mà, tại sao bây giờ gặp lại, bọn họ cũng không có ký ức về nhau?”
“Cái này có gì khó, phàm là những người không nên quen biết nhau ở thời đại đó, đều tự mình lấy một chút tóc hóa vào Vong Tình Thủy rồi cùng uống, thế là quên sạch đối phương thôi.”
Diệp Thiếu Dương nghe xong liền trầm tư, một lúc sau mới hỏi: “Sư phụ, vậy người đã không quên con, sau này khi người gặp lại con lúc nhỏ, người có cảm giác gì?”
“Ta có gặp ngươi lúc nhỏ đâu.”
“Không có? Nhưng rõ ràng người đã gặp con mà, lúc người thấy con năm tuổi cũng tên là Diệp Thiếu Dương, cảm giác đó thế nào?”
“Tất cả đều là hồi ức. Trước khi ngươi trở về Dân quốc tìm ta, mọi chuyện đã xảy ra rồi, ngươi chỉ sửa đổi ký ức của ta thôi. Có lẽ ở thế giới đó nếu tiếp diễn sẽ có kết quả khác, nhưng đối với ta thì không ảnh hưởng gì, chỉ là ký ức bị thay đổi. Hiện tại ta chỉ nhớ rằng, thời Dân quốc ta gặp được ngươi, sau đó ngươi đi mất, tám mươi năm sau, ta vô tình gặp lại ngươi ở một sơn thôn, lúc đó mới biết hóa ra là ngươi, rồi thu ngươi làm đồ đệ. Mọi chuyện sau đó đều không có gì thay đổi.”
Diệp Thiếu Dương trầm ngâm, ngẩng đầu nhìn Thanh Vân Tử: “Sư phụ, cảm giác đó có khiến người bị rối loạn ký ức không?”
“Ừm, lúc đầu thì có, nhưng sau đó ta đã nghĩ thông suốt. Ta chỉ cần xác định rõ sự thật là được. Sự thật chính là ta vô tình thu ngươi làm đồ đệ, sau đó bị ngươi hố mấy chục năm. Còn chuyện ngươi xuyên không về Dân quốc rồi sửa đổi ký ức cũng không quan trọng, chẳng qua là ngươi trở về gặp lại ta của quá khứ, chỉ đơn giản vậy thôi.”
Diệp Thiếu Dương ngẩn ngơ. Suy nghĩ kỹ lại, lý luận này của Thanh Vân Tử tuy mộc mạc nhưng lại nói trúng tim đen.
Thanh Vân Tử nhìn hắn, hiếm khi lộ ra vẻ thấm thía nói: “Ngươi nhớ kỹ một điểm, chuyện đã xảy ra thì không thể sửa đổi. Cho dù ngươi có thể trở lại quá khứ, sửa đổi tất cả để chuyện sau đó biến chuyển, thì đó cũng chỉ là giả tượng! Là thứ bị cưỡng ép thay đổi. Hãy nhớ lấy, đời người không có thuốc hối hận, rất nhiều chuyện ngươi chỉ có duy nhất một lần cơ hội để lựa chọn!”
Chuyện đã bị sửa đổi, dù có chân thực đến đâu cũng không phải là chân tướng, bởi vì mọi thứ vốn đã xảy ra rồi. Đi sửa đổi nó chẳng qua chỉ là lừa mình dối người.
Diệp Thiếu Dương nghĩ đến Lâm Tam Sinh, lúc đầu tràn đầy nhiệt huyết đi tìm Uyển Nhi trong quá khứ, bây giờ tìm được rồi lại hối hận không kịp.
Khiếm khuyết cũng là một loại vẻ đẹp, chuyện đã qua thì đừng nghĩ đến việc thay đổi nó.
Thứ ngươi có thể thay đổi chỉ có tương lai, chứ không phải dừng chân ở quá khứ.
Phảng phất như trong bóng tối đột nhiên bắt được một tia linh quang, Diệp Thiếu Dương chậm rãi nhắm mắt lại, cảm nhận cảm giác kỳ diệu này. Một lúc lâu sau hắn mới mở mắt, mỉm cười nhìn Thanh Vân Tử: “Đa tạ sư phụ dạy bảo, con lại khai ngộ rồi.”
Mỗi lần khai ngộ, đạo tâm sẽ càng thêm vững chắc. Với thực lực của Diệp Thiếu Dương hiện tại, hắn đã đạt đến mức đăng phong tạo cực, muốn đột phá cảnh giới chỉ còn thiếu thời cơ. Mỗi lần khai ngộ thế này sẽ giúp hắn tiến gần hơn đến việc thăng cấp cảnh giới. Hiện tại hắn đã mơ hồ cảm nhận được cảm giác muốn đột phá, một loại cảm giác rất thần bí, không lời nào diễn tả được.
Đề xuất Voz: Ao nước tròn, cái giếng méo, cây thị vẹo, cây khế khòng khoeo