Chương 2431: Trấn Mộ linh 3

Tứ Bảo cười nói: “Nói ngươi ngốc thì ngươi đúng là ngốc thật. Trấn Mộ Thú một khi đã bị thu phục, chỉ cần không có trận pháp nào đủ sức đột phá vòng vây khốn chế nó, thì nó chẳng khác gì một quản gia cả. Người ngoài không thể vào, nhưng hậu nhân Tần gia dựa vào tín vật thì có thể ra vào tự nhiên. Vị tiền bối kia của ta chính là nhờ tìm được tín vật mà Tần Thủy Hoàng để lại cho hậu duệ cùng với bản đồ lăng mộ nên mới dám vào đó tầm bảo.”

“Kết quả thế nào, có tìm được viên châu báu gì đó không?”

Tứ Bảo nhún vai: “Chết sạch rồi.”

Diệp Thiếu Dương và Trang Vũ Ninh đều ngẩn người.

“Không thể nào, chẳng phải là có tín vật sao?”

“Tín vật chỉ có tác dụng với Trấn Mộ Thú, mà thực tế thì con thú đó còn chẳng có ở đó. Nhưng trong mộ còn rất nhiều cơ quan khác, pháp môn hóa giải cơ quan truyền đến đời hậu nhân kia chỉ còn là tàn thiên. Kết quả là cơ quan quá lợi hại, một đám Bàn Sơn Đạo Nhân và Mô Kim Hiệu Úy đều bỏ mạng ở bên trong.”

“Được rồi. Đúng là người chết vì tiền.” Diệp Thiếu Dương cảm thán một câu lấy lệ.

Tứ Bảo thở dài, ánh mắt một lần nữa rơi vào con Trấn Mộ Linh trong kim mân bình bát. Con quái vật kia có vẻ đã mệt, nằm bẹp dưới đáy bát không nhúc nhích. “Nếu không phải hôm nay nhìn thấy thứ này, ta cũng đã quên mất chuyện đó. Đáng tiếc là đã muộn rồi, nếu sớm một chút, nói không chừng còn có thể xuống mộ xem thử... Khụ khụ, ta vốn không hứng thú với tài bảo, nhưng đó là Tùy Châu nha, vạn nhất nó thật sự ở trong mộ, thì...”

“Thì đủ để bị xử bắn đấy!” Diệp Thiếu Dương lườm hắn một cái. “Mà ngươi nói sớm hay muộn cái gì, ngươi biết cái mộ đó ở đâu sao?”

“Ta không biết, nhưng có người biết.” Tứ Bảo bí hiểm mỉm cười. “Hơn nữa xuống mộ cũng sẽ không gặp bất kỳ nguy hiểm nào, cơ quan bên trong đó, người này đều có thể phá giải hết.”

Diệp Thiếu Dương cau mày: “Ngươi chẳng phải nói cái mộ đó rất lợi hại sao, một người mà có thể phá được hết cơ quan? Làm gì có ai lợi hại như vậy, tổ tông nhà ngươi là Hồ Bát Nhất chắc?”

“Đụng cái đầu nhà ngươi ấy, tổ tông ngươi mới là Vương Mập!” Tứ Bảo mắng. “Chuông buộc phải do người cởi, ngươi có biết lúc ấy người chủ trì xây mộ là ai không? Ngươi có quen đấy.”

Diệp Thiếu Dương sửng sốt một chút, lập tức nghĩ ra: “Ngươi muốn nói là Từ Phúc?”

“Tất nhiên. Đại Tần Quốc sư, chuyện lớn như vậy làm sao thiếu lão ta được. Cho nên ta mới nói là đáng tiếc, lão ta bây giờ đã bị bắt, muốn hỏi cũng không hỏi được.”

Diệp Thiếu Dương vốn không có hứng thú với chuyện trộm mộ, cũng chẳng màng tới viên Tùy Châu gì đó. Tứ Bảo thao thao bất tuyệt nãy giờ, anh cũng chỉ nghe như nghe chuyện phiếm, không hề để tâm.

Thấy Trang Vũ Ninh đã không sao, Diệp Thiếu Dương cũng không hỏi han thêm về tình hình cổ mộ ở Thái Lan nữa, bảo bọn họ cứ ngồi chơi, còn mình đi đun nước pha trà.

Đang uống trà thì Tạ Vũ Tình gọi điện đến hỏi anh đang ở đâu. Trời đã chạng vạng tối, hành động sắp bắt đầu, cần phải tập trung sớm. Diệp Thiếu Dương bảo cô lái xe qua đón mình.

“Thiếu Dương, anh có chính sự đúng không? Tôi thấy Vũ Ninh cũng không sao rồi, vậy chúng tôi xin phép về trước.” Chu Tĩnh Như rất hiểu chuyện nói.

Diệp Thiếu Dương gật đầu, nhìn sang Trang Vũ Ninh hỏi: “Tiếp theo em định đi đâu?”

“Ngày mai em phải đi kinh thành để gặp đoàn làm phim.” Trang Vũ Ninh cũng nhìn anh, ánh mắt có chút phức tạp.

“Được rồi, vậy chuyện trước đó em nói, em còn mấy người bạn cũng xuống mộ đúng không? Bọn họ chưa chắc đã hoàn toàn bình an đâu, có lẽ Trấn Mộ Linh đang ẩn nấp ở một vị trí nào đó khó phát hiện trên người họ. Sau khi về, em hãy bảo bọn họ kiểm tra toàn thân một lượt. Nếu như có... tôi vẽ cho em mấy đạo phù. Em bảo bọn họ hòa tro bùa vào nước uống, sau đó mỗi ngày dùng gạo nếp và nước tỏi bôi lên bướu thịt, nửa tháng sau thứ đó sẽ chết. Phương pháp này hơi chậm, trong lúc linh thể ký sinh giãy dụa có thể sẽ hơi khó chịu, nhưng không có nguy hiểm gì.”

Nói đoạn, anh vẽ ngay mấy lá Diệt Linh Phù đưa cho cô, sau đó tiễn hai cô gái xuống lầu.

Chu Tĩnh Như tạm thời chưa rời khỏi Thạch Thành, cô và Diệp Thiếu Dương có thể gặp nhau thường xuyên nên không có gì đặc biệt, chủ yếu là Diệp Thiếu Dương muốn chào tạm biệt Trang Vũ Ninh.

“Tôi đã nói với em từ trước, thể chất của em rất nhạy cảm, vốn dễ chiêu chọc những thứ này. Hộ thân phù tôi cho em chỉ có thể phòng tránh tà vật thông thường, nhưng nếu vạn nhất em lại gặp phải chuyện gì, cứ việc tìm tôi. Bất kể là thứ gì, không có chuyện gì tôi không giải quyết được.”

Trang Vũ Ninh có chút xúc động, cô cắn môi, im lặng hồi lâu mới nói: “Anh cũng phải bảo trọng. Em sẽ nhắn tin qua WeChat, đừng có cả tháng trời không trả lời em đấy.”

“Chuyện đó là... một lời khó nói hết. Được rồi, sau này nếu có việc gì bận, tôi sẽ báo trước cho em.”

Trang Vũ Ninh tiến tới ôm Diệp Thiếu Dương một cái, sau đó mỉm cười với anh rồi theo Chu Tĩnh Như lên xe rời đi. Sau khi lên xe, cô còn hạ cửa kính xuống dặn dò: “Đúng rồi, nhắn với Qua Qua và Thất Bảo là tôi đã về nước rồi, bảo bọn nhỏ đến thăm tôi nhé!”

“Nhớ rồi!”

Nhìn theo chiếc xe khuất bóng, Diệp Thiếu Dương quay trở lên lầu, thấy Tứ Bảo vẫn đang loay hoay với cái kim mân bình bát. Anh ghé mắt nhìn con Trấn Mộ Linh rồi nói: “Sao ngươi còn chưa giết chết nó đi?”

“Giết làm gì, ta định đem tặng cho Quách lão, huynh ấy chắc chắn sẽ thích thứ này.”

Diệp Thiếu Dương nghĩ cũng phải, Lão Quách vốn thích nhất là những thứ tà vật quái đản, sở thích lớn nhất là nuôi dưỡng và thuần hóa chúng. Tuy nhiên, nghĩ đến cảnh một thứ kinh tởm như vậy mà được Lão Quách dạy bảo thành linh bộc thì anh lại thấy nổi da gà. Anh vẫn kiên trì đòi giết nó, nhưng Tứ Bảo không chịu, cất bình bát đi rồi nói: “Nói chính sự đi, ngươi định giúp Vũ Tình đi tra án à?”

“Dù sao cũng đang rảnh. Bọn họ đang đi điều tra manh mối ở Linh Giới, trong thời gian ngắn ta cũng chưa có cách nào xông vào Thiên Khí Sơn, chỉ cần kịp đến đó trước cái hôn lễ chết tiệt kia là được.”

Nghĩ đến đây, Diệp Thiếu Dương lập tức cảm thấy áp lực nặng nề. Nhất định phải cứu được Lãnh Ngọc ra trước khi cái gọi là hôn lễ kia diễn ra.

Tứ Bảo trầm ngâm: “Thiếu Dương, chuyện Long Hoa Hội ta không lo lắng lắm. Tuy đại đệ tử của Tinh Nguyệt Nô rất thần bí, nhưng chỉ cần hắn dám ra tay, tuyệt đối không phải đối thủ của ngươi. Ở nhân gian ngươi là vô địch, thế nhưng ngươi phải biết rằng, Thiên Khí Sơn là sào huyệt của Thi tộc, các đại Thi Vương đều ở trong đó, chuyện này...”

Diệp Thiếu Dương ngắt lời: “Hiên Viên Sơn chúng ta còn xông vào được cơ mà.”

“Hiên Viên Sơn lợi hại thật, nhưng ở đó ít người. Hơn nữa chúng ta chỉ xông vào Bắc Đẩu Quan thuộc một sơn môn của họ, chứ không phải chủ phong thực sự. Thiên Khí Sơn có Tam Đại Thi Vương, không phải chuyện đùa đâu, chưa kể còn có vô số cương thi hôi thối đếm không xuể, chúng nó dùng số lượng đè cũng đủ chết người rồi. Cho dù Phong Chi Cốc và Bắt Quỷ Liên Minh cùng đi, sợ là cũng một đi không trở lại...”

Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn hắn: “Ngươi nói thế này là có ý gì?”

“Ý gì là ý gì?” Tứ Bảo ngẩn ra, sau đó vỗ đùi mắng: “Ngươi nghĩ ta có ý gì? Ngươi tưởng ta sợ chắc? Mẹ kiếp, quan hệ giữa ta và ngươi thế nào mà ta phải sợ? Ngươi đi đâu mà ta không dám theo?”

Diệp Thiếu Dương đấm nhẹ vào ngực hắn một cái: “Cái nhà ngươi, ngươi biết thừa ta không có ý đó, ta chỉ muốn hỏi sao tự nhiên ngươi lại nói đến chuyện này.”

Đề xuất Linh Dị: Lê Minh Chi Kiếm
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN