Chương 2494: Thời cơ 1
Bà chủ kinh ngạc nhìn hắn, đột nhiên hỏi: “Ngươi có phải muốn đối phó với Chân Tiên?”
Chân Tiên?
Không đợi Diệp Thiếu Dương mở miệng, bà chủ đã cười lạnh mấy tiếng, nói: “Ngươi từ bỏ ý định đó đi, Chân Tiên có pháp lực vô thượng, một tiểu pháp sư tầm thường như ngươi làm sao có thể đấu lại ngài ấy!”
Diệp Thiếu Dương nói: “Cho nên lúc trước hồn phách ngươi rời xác là muốn đi tìm hắn?”
Bà chủ cười lớn: “Nhưng ngươi lại chẳng dám để ta đi.”
“Quên đi, không phải là không dám, chỉ là ta muốn biết nhiều thông tin hơn một chút. Hắn mà đến thì lập tức phải đánh nhau ngay, rất phiền phức.”
Tạ Vũ Tình cắt lời: “Cậu dông dài với bà ta làm gì, có gì thì trực tiếp hỏi đi.”
Diệp Thiếu Dương gật đầu: “Cô hỏi đi, loại chuyện này cô am hiểu hơn.”
Tạ Vũ Tình bước tới, hỏi: “Linh Bà Bà là ai?”
Bà chủ không thèm để ý.
Tạ Vũ Tình hỏi thêm mấy câu nữa, bà chủ bắt đầu mất kiên nhẫn, gắt lên: “Ta sẽ không nói gì hết, muốn ta làm kẻ phản đạo là chuyện tuyệt đối không thể, các người đừng nằm mơ nữa!”
Tạ Vũ Tình quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương cầu cứu.
Diệp Thiếu Dương cầm ngọn nến lên, đi tới trước mặt bà chủ, đưa sát vào hai gò má của mụ.
Ngọn lửa bình thường không hề có sát thương đối với quỷ hồn, thậm chí quỷ mới chết còn có thể nhặt tiền từ trong chậu than hóa vàng mã của chính mình. Nhưng ngọn nến trong tay Diệp Thiếu Dương không phải thứ bình thường, bên trong có trộn thêm bột Thất Tinh Thảo và chu sa. Đối với quỷ hồn, nó giống như dùng lửa nướng thẳng vào da thịt người sống. Bởi vậy, dù ngọn lửa chưa chạm tới người, chỉ mới áp sát, hồn thể của bà chủ đã cảm nhận được hơi nóng mãnh liệt. Mụ bản năng ngửa đầu ra sau, cả hồn thể lún sâu vào trong tường, nhưng vì sợi dây đỏ đã căng hết mức nên đầu mụ vẫn bị giữ ở phía ngoài. Mụ run rẩy nhìn Diệp Thiếu Dương đầy căng thẳng.
Diệp Thiếu Dương một tay bóp cằm mụ, một tay định đưa ngọn nến tới gần hơn.
Vương Bình và Chử Đống chứng kiến cảnh này thì có chút lúng túng. Theo lý mà nói, dù là hình thức thẩm vấn nào cũng không được dùng nhục hình, nhưng... hiện tại là đang thẩm vấn quỷ...
“Ta hỏi ngươi, Linh Bà Bà ở đâu?” Diệp Thiếu Dương thay đổi sắc mặt, lạnh lùng hỏi.
Trong cơn sợ hãi, bà chủ lại lớn tiếng chửi rủa.
Diệp Thiếu Dương nhíu mày, định ra tay thì đột nhiên điện thoại vang lên. Hắn thở hắt ra một hơi, lấy điện thoại xem thì thấy Lão Quách gọi tới, liền bắt máy ngay.
Lão Quách và mọi người đã đến, đang ở ngay ngã tư đường lớn bên ngoài nhà trọ, hỏi Diệp Thiếu Dương vị trí cụ thể.
“Vũ Tình, cô đi đón họ một chút, tôi hiện giờ không rời đi được.”
“Được, vậy cậu đừng ra tay vội.” Tạ Vũ Tình lập tức đẩy cửa đi ra ngoài.
Diệp Thiếu Dương cũng tạm thời dừng tay, trong đầu tính toán nên đặt câu hỏi thế nào để đánh trúng trọng tâm, nhằm khai thác được tối đa thông tin mà bà chủ đang nắm giữ.
Hắn quay đầu nhìn Chử Đống và Vương Bình, thấy hai người đang ngồi nghiêm chỉnh, thần sắc vô cùng căng thẳng, mồ hôi trên trán thi nhau chảy xuống. Diệp Thiếu Dương mỉm cười trấn an họ.
Một lát sau, Tạ Vũ Tình quay lại, dẫn theo Lão Quách, Tuyết Kỳ và Bích Thanh.
Bích Thanh vừa đi vừa dán mắt vào điện thoại xem phim truyền hình.
Vừa vào phòng, nhóm Lão Quách đã nhìn thấy hồn phách bà chủ đang bị treo trên tường. Bà chủ trong lúc quẫn bách liên tục dùng đủ loại lời lẽ thô tục để nhục mạ Diệp Thiếu Dương.
“Sao lại thành ra thế này?” Lão Quách cau mày.
Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ nhún vai.
“Chát!”
Tuyết Kỳ bước tới, giáng một bạt tai nảy lửa lên mặt bà chủ. Bản thân cô bé là tà vật nên có thể trực tiếp động thủ với quỷ hồn.
Bà chủ lập tức ngây người, ngơ ngác nhìn cô bé.
Tuyết Kỳ mặt lạnh như tiền.
“Con ranh con...”
“Chát!”
Lại thêm một cái tát nữa, trên mặt hồn phách hiện rõ năm dấu ngón tay.
Bà chủ nhìn cô bé, đột nhiên “oa” một tiếng rồi khóc rống lên.
Diệp Thiếu Dương sờ mũi, nói: “Thấy chưa, thủ đoạn của cô ấy nhiều lắm.”
Tuyết Kỳ lại bồi thêm một bạt tai.
“Cấm khóc!”
Bà chủ hoàn toàn bị khí thế của cô bé dọa sợ, hơn nữa cái tát đánh vào mặt hồn phách thật sự rất đau. Mụ cắn môi, cố sống cố chết nhịn khóc.
Người đàn bà đanh đá mà Diệp Thiếu Dương dây dưa nửa ngày trời, thế mà lại bị một cô bé Loli như Tuyết Kỳ dọa cho khiếp vía.
Vương Bình và Chử Đống kinh ngạc đến mức mồm há hốc không khép lại được.
Tuyết Kỳ quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, khinh bỉ nói: “Ta thật không hiểu nổi, tại sao một mụ đàn bà chanh chua thế này mà ngươi cũng không giải quyết được. Có thể dùng nắm đấm thì đừng dùng lời nói.”
Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu, vẻ mặt đầy xấu hổ.
“Được rồi, vậy cô giúp ta hỏi mụ ta xem rốt cuộc chuyện này là thế nào.”
“Tự ngươi mà hỏi.”
Tuyết Kỳ nói xong liền cầm lấy ngọn nến trên bàn trà. Bà chủ vừa thấy cảnh này đã sợ tới mức co rúm người lại, điên cuồng lắc đầu van xin. Tuyết Kỳ một tay bóp chặt cằm mụ, tay kia đưa ngọn nến sát sạt mặt mụ. Khoảng cách này được duy trì ở mức vừa đủ để không làm mụ bị bỏng, nhưng lại khiến mụ cảm nhận được hơi nóng rực mãnh liệt, gây áp lực cực lớn lên tâm lý.
“Ta không dễ nói chuyện như hắn đâu. Hỏi cái gì thì trả lời cái đó, ta không có kiên nhẫn đâu.” Tuyết Kỳ lạnh lùng nói, sau đó liếc nhìn Diệp Thiếu Dương một cái.
Diệp Thiếu Dương sắp xếp lại suy nghĩ, hỏi: “Ngươi là tín đồ của Thánh Linh Hội?”
Bà chủ nhìn Tuyết Kỳ, rồi lại nhìn ngọn nến trước mặt, cuối cùng cũng gật đầu.
Diệp Thiếu Dương nhẹ nhàng thở ra một hơi, liếc nhìn Tạ Vũ Tình. Tạ Vũ Tình nhún vai đầy vẻ coi thường.
“Ngươi gia nhập Thánh Linh Hội từ khi nào?”
Bà chủ do dự một chút, nhưng sự kiên trì trong tín niệm cũng giống như con đê, một khi đã bị đục thủng một lỗ thì sẽ vỡ tan tành, muốn ngăn cũng không ngăn được.
Mụ cắn răng, dùng giọng run rẩy thành thật trả lời: “Ba tháng trước.”
Ba tháng trước...
Tạ Vũ Tình xen vào một câu: “Thánh Linh Hội mở phân hội ở đây từ lúc nào?”
“Chính là lúc đó, ba tháng trước.”
“À, nói vậy ngươi chính là nhóm nòng cốt đầu tiên của chúng. Nói xem chuyện là thế nào, làm sao ngươi gia nhập được Thánh Linh Hội?”
“Tôi... lúc đó người của Cao tổng bao trọn cái nhà trọ này của tôi để khảo sát tình hình. Hai vị Đường chủ thường xuyên tìm tôi nghe ngóng về nhân sự trong vùng này, sau đó họ khuyên tôi nhập giáo. Ban đầu tôi không tin, nhưng Đường chủ đã cho tôi thấy thần tích... nên tôi tin, bắt đầu phụng thờ Linh Bà Bà...”
“Thần tích? Thần tích gì?” Diệp Thiếu Dương hỏi.
“Là... trước đó chị gái tôi đột nhiên mắc bệnh lạ, chữa thế nào cũng không khỏi, ai cũng bảo là trúng tà. Tìm mấy ông thầy cúng đến xem cũng vô dụng, chị ấy cứ ở lì chỗ tôi. Sau khi hai vị Đường chủ dọn đến, thấy tình cảnh của chị tôi thì bảo tôi lập một bức tượng Linh Bà Bà trong phòng ngủ của chị ấy. Ngay ngày hôm sau bệnh của chị tôi đã khỏi hẳn, thế là tôi tin Linh Bà Bà, bắt đầu giúp đỡ bọn họ...”
Nghe đến đây, Diệp Thiếu Dương nảy sinh nghi hoặc, hỏi: “Chị gái ngươi trúng tà từ lúc nào?”
Bà chủ ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Chưa đầy nửa năm, tầm khoảng bốn năm tháng gì đó.”
Diệp Thiếu Dương nghe xong không nhịn được mà lắc đầu ngao ngán.
Đề xuất Voz: Quê em đất độc