Chương 297: Trên cổ quỷ

Ông Chu tiếp tục kể: “Sau đó tôi đi hỏi thăm nơi khác, tìm được ba vị đạo sĩ cùng tới làm phép. Họ nói có quỷ ám lấy Oánh Oánh, nhưng lại đối phó không nổi, chỉ có thể bày ra cái cục diện phong thủy này để giảm bớt tình trạng của con bé. Sau đó họ đi thỉnh sư phụ xuất sơn, nhưng đã hơn một tháng trôi qua mà vẫn bặt vô âm tín…”

Diệp Thiếu Dương nghe đến đó, bất đắc dĩ lắc đầu than thở: “Đúng là ba con heo.” Ngẫm nghĩ một lát, anh hỏi ông Chu: “Ông trả cho bọn họ bao nhiêu tiền thù lao?”

“Thỏa thuận sau khi xong việc là năm trăm ngàn tệ, đã đặt cọc trước hai trăm ngàn, nhưng vì chuyện chưa thành nên phần còn lại tôi chưa đưa.” Ông Chu thở dài: “Chỉ cần Oánh Oánh không sao, tiền bạc thật sự không thành vấn đề.”

Diệp Thiếu Dương giơ ba ngón tay trước mặt ông: “Đưa tôi ba chục ngàn, tôi giúp ông giải quyết.”

Vẻ mặt ông Chu vốn đang tràn đầy mong đợi, nghe thấy con số ba chục ngàn liền lập tức thở dài, lạnh nhạt nói: “Tôi đưa người ta ba trăm ngàn còn không giải quyết được, cậu chỉ lấy có ba chục ngàn… Hay là thôi đi.”

Diệp Thiếu Dương suýt nữa thì quỳ xuống lạy: “Hóa ra trong mắt ông, cứ lấy tiền càng nhiều thì mới càng lợi hại sao?”

“Đó là đương nhiên, tiền nào của nấy. Thứ cho tôi nói thẳng, những bậc đắc đạo cao nhân chân chính, không phải chỉ bỏ ra một chút lợi lộc là có thể mời họ ra tay.”

Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ lắc đầu, nói: “Thứ nhất, tôi lấy tiền không phải để làm giàu, mà là không muốn ông nợ ân huệ của tôi, để tránh kiếp sau phải báo đáp, cái giá đó có khi còn lớn hơn ba trăm ngàn nhiều, nên tôi chỉ thu tượng trưng thôi. Thứ hai, hiện tại tôi không lấy của ông một xu nào, chờ đến khi con gái ông bình phục hoàn toàn, ông hãy giao tiền cho tôi một lần.”

Ông Chu sững sờ quan sát anh một hồi. Trang Vũ Ninh thấy thời cơ đã chín muồi, liền ở bên cạnh khuyên nhủ: “Chú Chu, vị Diệp tiên sinh này chú đừng nhìn cậu ấy trẻ tuổi, cậu ấy đến từ Mao Sơn, là Thiên Sư chính tông đấy, chú cứ để cậu ấy thử xem sao.”

Lúc này ông Chu mới hạ quyết tâm, tiến lên nắm chặt tay Diệp Thiếu Dương, kích động nói: “Chỉ cần cậu chữa khỏi cho Oánh Oánh, đừng nói ba chục ngàn, cậu muốn cái gì tôi cũng cho, thậm chí gả Oánh Oánh cho cậu cũng được!”

Diệp Thiếu Dương trợn trắng mắt, thầm nghĩ ông tính toán hay thật đấy, vừa chữa khỏi cho con gái, lại kiếm thêm được một chàng rể đẹp trai tài giỏi như ta, ta mới không thèm vào tròng đâu.

“Đừng nói nhảm nữa, dẫn tôi đi tìm cô ấy đi.”

Ông Chu vội vàng dẫn đường phía trước, đưa ba người lên tầng hai. Đối diện là một hành lang dài, Diệp Thiếu Dương liếc mắt nhìn qua, nhất thời cạn lời: Trên hành lang chỗ nào cũng dán đầy bùa vàng, dày đặc như mấy tờ quảng cáo dán trên cột điện vậy. Anh lắc đầu, theo ông Chu đi tới căn phòng cuối hành lang, ông nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Ba người Diệp Thiếu Dương lập tức ghé đầu nhìn vào: Một cô gái tóc tai bù xù đang ngồi trên giường, khuôn mặt gầy gò, thần sắc uể oải, trên trán dán hai miếng dán màu trắng, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào bức tường đối diện, hoàn toàn không có phản ứng gì với sự xuất hiện của ba người.

“Trên trán cô ấy dán cái gì vậy?” Trang Vũ Ninh tò mò hỏi.

Ông Chu đáp: “Đó là… miếng dán hạ sốt trẻ em, nó mát mẻ nhưng không làm lạnh người. Con bé lúc nào cũng kêu đau đầu, dán cái này vào có vẻ dễ chịu hơn một chút.”

Diệp Thiếu Dương không nhìn mấy thứ đó, thậm chí còn chẳng thèm nhìn mặt Chu Trung Oánh, mà lại nhíu mày nhìn chằm chằm vào vai cô, thở dài nói: “Hóa ra là như vậy.”

“Như vậy là sao?” Trang Vũ Ninh thắc mắc.

Diệp Thiếu Dương ngẫm nghĩ rồi nói với ông Chu: “Tôi làm phép cần yên tĩnh, ông Chu hãy lánh mặt một lát đi, tôi bảo đảm sẽ trả lại cho ông một cô con gái khỏe mạnh.”

Ông Chu do dự một chút nhưng cũng chỉ đành làm theo. Sau khi dặn dò vài câu tâm huyết, ông mới xoay người ra khỏi cửa.

Diệp Thiếu Dương đóng cửa lại, để đề phòng vạn nhất, anh vẽ một đạo Trấn Hồn Phù dán lên cửa, sau đó mới quay người lại, thần sắc có chút ngưng trọng nhìn Chu Trung Oánh.

“Thiếu Dương ca, anh thấy gì vậy?” Trang Vũ Ninh thấy ánh mắt anh khác lạ, khẽ tiếng hỏi.

Diệp Thiếu Dương lấy từ trong ba lô ra một chai nước cốt Thất Tinh Thảo, xịt vào mắt cô và Thằng Mã mỗi người một cái, nói: “Tự nhìn đi, đừng để bị dọa đấy.”

Trang Vũ Ninh dụi dụi mắt, trừng lớn nhìn về phía Chu Trung Oánh. Biểu cảm của cô lập tức đông cứng lại, đôi mắt càng lúc càng mở to, phát ra một tiếng “hự”, cả người tựa hẳn vào cửa, hai tay bịt chặt miệng để ngăn tiếng hét thất thanh thoát ra:

Trên vai Chu Trung Oánh đang có một đứa bé gái tầm hai ba tuổi ngồi chễm chệ. Con bé có mái tóc rất dài, rũ xuống tận mặt giường, mặc một bộ đồ ngủ màu đỏ nhăn nhúm, thân hình gầy nhom. Đôi mắt nó to một cách bất thường, đen ngòm một màu, không hề thấy lòng trắng. Nó ngồi cưỡi lên cổ Chu Trung Oánh, hai tay bấm chặt vào hai bên huyệt thái dương của cô, ngón tay dường như cắm ngập vào tận bên trong não bộ.

Khi phát hiện đám người Diệp Thiếu Dương có thể nhìn thấy mình, nó không hề sợ hãi mà còn nhe răng cười, để lộ hai chiếc răng nanh nhọn hoắt, bày ra bộ dạng đe dọa.

Trang Vũ Ninh chưa bao giờ thấy cảnh tượng kinh dị đến thế, cũng may có Diệp Thiếu Dương ở đây nên cô mới không ngất xỉu ngay lập tức.

Thằng Mã tuy cũng bị cảnh này làm cho đứng hình, nhưng khả năng miễn dịch của hắn mạnh hơn nhiều. Hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nhìn con quỷ hỏi: “Đây là quỷ gì vậy, hai tay nó đang làm gì thế?”

“Nó đang hút sinh hồn của Chu Trung Oánh để làm thức ăn.” Diệp Thiếu Dương nhìn con quỷ đáp lời.

“Làm thức ăn?” Thằng Mã chấn kinh: “Đây là một kiểu tu luyện sao?”

Thấy Diệp Thiếu Dương gật đầu, hắn vội hỏi tiếp: “Oánh Oánh còn cứu được không?”

“Thất phách đã bị ăn mất hai phách, nên người mới trở nên điên khùng như vậy. Nếu các người tới chậm một hai tháng nữa, khi nó ăn sạch từ ba phách trở lên, thì dù có tụ hồn lại được, thần trí cũng khó lòng khôi phục.” Diệp Thiếu Dương vừa nói vừa bước về phía Chu Trung Oánh.

Anh âm thầm thu liễm cương khí trong cơ thể khiến con quỷ kia không hề nhận ra pháp lực của anh cao thấp thế nào. Thấy anh tiến lại gần, nó lập tức buông Chu Trung Oánh ra, lộn nhào xuống giường. Ngay khoảnh khắc nó chạm đất, sàn nhà vốn đang bóng loáng đột nhiên hiện ra một vũng máu loãng, con quỷ lặn ngụp vào trong đó rồi cùng vũng máu biến mất tăm.

“Chuyện gì vậy, con quỷ đó… đi đâu rồi?” Trang Vũ Ninh căng thẳng nhìn quanh quất, đột nhiên cảm thấy dưới chân bủn rủn. Cô cúi đầu nhìn xuống, sàn nhà dưới chân không biết từ lúc nào đã xuất hiện một vũng máu, một đôi tay dính đầy máu tươi vươn ra từ bên dưới, túm chặt lấy hai chân cô rồi ra sức kéo xuống. Trang Vũ Ninh lập tức cảm thấy ý thức của mình như muốn rời khỏi thân xác, sắp bị kéo tuột vào vũng máu kia.

Diệp Thiếu Dương sải bước tới, dán một đạo Định Hồn Phù vừa mới vẽ xong lên trán Trang Vũ Ninh, trấn an: “Nó đang kéo hồn phách của em, dán Định Hồn Phù rồi sẽ không sao đâu.” Nói xong, anh cũng dán cho Thằng Mã một lá.

Con quỷ thấy không kéo chuyển được hai chân của Trang Vũ Ninh, lập tức buông tay, lặn sâu xuống đất, vũng máu lại biến mất.

Chỉ một lát sau, một vũng máu loãng từ nơi Diệp Thiếu Dương đang đứng bắt đầu lan rộng ra xung quanh. Diệp Thiếu Dương hừ lạnh một tiếng, móng tay trái gẩy ra một ít chu sa, bắt đầu vẽ Tầm Hồn Ấn lên lòng bàn tay trái. Còn chưa vẽ xong, một đôi tay đã từ trong vũng máu vươn lên, chộp lấy hai chân anh.

Diệp Thiếu Dương hoàn toàn không để tâm, vẫn thong dong tiếp tục nét vẽ của mình.

Đề xuất Tiên Hiệp: Siêu Cấp Thần Cơ Nhân
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN