Chương 3: Hỏa thiêu sát thi

Nói đến đây, lão bỗng thu lại vẻ nghiêm túc, nhìn Diệp Đại Công cười hì hì: “Này lão già, ta nói cho ông hay, thế gian này người có thể cứu sống cháu trai ông không quá năm đầu ngón tay đâu. Cũng may ông gặp được bần đạo, đây chính là duyên phận giữa ta và thằng bé, hắc hắc, đúng là duyên phận mà.”

Diệp Đại Công còn đang ngơ ngác phỏng đoán, Thanh Vân Tử đã chuyển chủ đề: “Ta mới chỉ tạm thời khắc chế thi độc trong người cháu ông thôi. Việc quan trọng nhất lúc này là phải tìm ra chủ nhân của hũ Thi Du Cao kia. Oán khí nặng nề thế này, kẻ đó ắt hẳn đã thành lệ quỷ, tuyệt đối không thể giữ lại. Ông hãy nhớ kỹ xem, trong vòng nửa năm trở lại đây, vùng này có ai chết bất đắc kỳ tử không?”

Thôn họ Diệp chỉ vẻn vẹn hơn mười hộ gia đình, chuyện lớn nhỏ gì trưởng thôn cũng nắm rõ như lòng bàn tay. Diệp Đại Công liền đáp: “Có, cách đây một tháng, trong thôn có người đàn bà mang thai bị khó sinh mà chết, một xác hai mạng, như vậy có tính là chết bất đắc kỳ tử không?”

“Nói nhảm, cô ta chết vào ngày nào?”

Diệp Đại Công ngẫm nghĩ một lát: “Không nhớ rõ lắm, hình như... À phải rồi, tôi nhớ cô ta chết vào tháng Bảy, chính xác là vào Quỷ Tiết, ngay sau đêm rằm tháng Bảy!”

Thanh Vân Tử trong lòng giật thót, vội vàng thúc giục: “Mau đưa ta tới mộ của cô ta ngay!”

Diệp Đại Công không dám chậm trễ, dẫn Thanh Vân Tử men theo đường mòn lên núi. Chừng một tiếng sau, cả hai đã đứng trước mộ của Trương quả phụ. Thanh Vân Tử vận khí quan sát một hồi rồi lẩm bẩm: “Ngôi mộ này quả nhiên có biến, sao bên trong lại có tới hai luồng quỷ khí, một trong số đó còn là của trẻ con! Hỏng rồi, hỏng bét rồi! Mau, mau quật mộ lên, ta phải xem rốt cuộc bên trong xảy ra chuyện gì!”

Diệp Đại Công tỏ vẻ khó xử: “Việc này... Chồng của Trương quả phụ đã mất nửa năm trước, cô ta vốn là trẻ mồ côi, trong nhà chẳng còn người thân thích nên cũng không ai dám đến quấy rầy. Nhưng nếu tự tiện đào mộ... Chuyện này mà để dân làng biết được thì khó ăn nói lắm.”

Thanh Vân Tử nổi giận quát lớn: “Không khai quan thì chờ đến khi Sát Thi thành hình, cả cái thôn các người đều phải chôn thây theo nó!”

Diệp Đại Công ngẩn người, bấy giờ mới nhận ra tính mạng cả thôn đang ngàn cân treo sợi tóc. Ông bảo Thanh Vân Tử chờ một lát rồi chạy như bay xuống núi, gọi mấy thanh niên trai tráng, mỗi người vác một cái xẻng cùng lên mộ. Trên đường đi, ông giải thích sơ qua sự tình, lại hứa sẽ đứng ra dàn xếp ổn thỏa và một mình gánh vác trách nhiệm, nên đám thanh niên cũng nhanh chóng bắt tay vào đào mộ.

Trong lúc đó, Thanh Vân Tử lấy ra năm lá cờ nhỏ mang các màu vàng, xanh, xám, trắng, đỏ đại diện cho Ngũ Hành, cắm một vòng quanh mộ Trương quả phụ. Tại vị trí Càn và Khôn, lão đốt một nén Nhiếp Hồn Hương. Lúc này, ngôi mộ cũng đã được đào xong. Đám thanh niên vừa nhìn thấy chiếc quan tài đỏ tươi như máu thì bất giác rùng mình lùi lại.

“Các ngươi mau tránh ra, đứng bên ngoài vòng Ngũ Hành, nhớ kỹ tuyệt đối không được lại gần!” Thanh Vân Tử tiến đến trước mộ, cảm nhận từng luồng âm khí lạnh lẽo xộc thẳng vào mặt, lòng không khỏi kinh hãi: Cách một lớp ván quan dày mà sát khí vẫn mạnh thế này, bên trong chắc chắn có thứ tà môn.

Thanh Vân Tử liếc mắt thấy nắp quan tài không hề đóng đinh, lão lập tức xốc lại tinh thần, dùng bút chấm chu sa viết một chữ “Sắc” ngay chính giữa rồi niệm chú. Sau đó, tay phải lão vỗ mạnh lên nắp quan, quát lớn một tiếng: “Khởi!”

Nắp quan tài nặng hàng chục cân cứ thế bị lão nhấc bổng lên bằng một tay, vứt sang một bên.

Diệp Đại Công cùng đám thanh niên tò mò ghé mắt nhìn vào, chỉ vừa thoáng thấy, cả lũ đã chết trân tại chỗ. Sau mười mấy giây bàng hoàng, một cậu thanh niên thất thanh kêu lên: “Trời ơi, cô ta mọc răng nanh kìa!”

Trong miệng nữ thi lộ ra một hàng răng nanh dài — mà không chỉ một hàng, chính xác là hai hàng răng sắc nhọn, dưới ánh mặt trời tỏa ra hàn quang lạnh lẽo.

Ánh mắt sắc lẹm như điện của Thanh Vân Tử lướt qua xác chết rồi dừng lại trên bụng cô ta. Sắc mặt lão đại biến, quay đầu trừng mắt nhìn Diệp Đại Công, lớn tiếng chất vấn: “Chẳng phải ông nói đây là phụ nữ đang mang thai sao?”

“Không phải, là khó sinh mà chết!” Diệp Đại Công giật mình đáp: “Vì cô ấy chết tức tưởi nên chúng tôi có đi hỏi Hoa đại tiên. Đại tiên nói hai mẹ con phải chôn cất cách xa nhau, nếu không sẽ sinh ra chuyện ma quái. Thế nên chúng tôi đã đem đứa nhỏ chôn ở bãi tha ma phía Sơn Tây rồi.”

Thanh Vân Tử gật đầu, thở dài: “Vị đại tiên kia nói không sai. Chết vì khó sinh, mẹ con phải chia lìa để tránh quyến luyến không rời, khiến quỷ hồn không tan mà bị phong bế trong thi thể. Lâu ngày hấp thụ âm khí sẽ hóa thành Mẫu Tử Sát Thi. Huống hồ hai mẹ con này còn chết ngay dịp Quỷ Tiết tháng Bảy, sát khí cực kỳ nặng nề.”

Diệp Đại Công nhìn hai hàng răng nanh đáng sợ của nữ thi, run rẩy hỏi: “Cái xác này...”

“Đã qua tuần thất bảy bảy bốn mươi chín ngày, Mẫu Tử Sát Thi đã thành hình, không giống với quỷ vật thông thường.” Ngón tay Thanh Vân Tử chỉ thẳng vào bụng người phụ nữ: “Anh Sát (1) đang nằm ngay trong bụng cô ta!”

(1) Anh: Hài nhi, trẻ sơ sinh là nữ. Có thuyết nói con gái gọi là Anh (嬰), con trai gọi là Hài (孩).

“Cái gì?!” Diệp Đại Công và đám thanh niên đồng loạt kêu lên kinh hãi: “Sao... sao có thể như vậy được?”

Thanh Vân Tử thở dài: “Chắc chắn đã có kẻ mang đứa trẻ đến đây để mẹ con hợp táng. Chỉ có làm vậy mới có thể thuận lợi luyện chế được Thi Du. Đây vốn là tà pháp cổ thuật của Miêu Cương, không ngờ lại có kẻ dám dùng đến. Lão già, nhà ông đắc tội với kẻ này thì không đơn giản đâu!”

Nói đoạn, lão ngẩng đầu nhìn trời. Lúc này đã gần sáu giờ tối, mặt trời đang dần khuất bóng, một ngày sắp trôi qua.

“Hôm nay khai quan đã làm kinh động đến Sát Thi, phải xử lý xong trước khi trời tối, nếu không sẽ để lại hậu họa khôn lường. Các người mau đi chuẩn bị cho ta xăng, củi khô và thêm cả chu sa nữa. Nhanh lên, càng nhanh càng tốt!”

Diệp Đại Công vội vã chỉ đạo, mấy thanh niên ba chân bốn cẳng chạy xuống núi tìm đồ. Diệp Đại Công run bần bật hỏi Thanh Vân Tử: “Đạo trưởng, ngài nói hai mẹ con này đã thành... cái gì mà Sát Thi, vậy sao cô ta vẫn nằm im bất động?”

“Sát Thi dù mạnh đến đâu cũng kiêng dè ánh mặt trời. Nhưng một khi trời tối, âm thịnh dương suy, nó sẽ trở nên vô cùng đáng sợ, lúc đó ngay cả ta cũng khó lòng thu phục.”

Thanh Vân Tử đẩy Diệp Đại Công sang một bên, cởi túi vải lấy ra một đống pháp khí trừ tà, bắt đầu lập đàn làm phép.

Vừa bố trí xong, đám thanh niên đã quay lại với những gánh củi khô và vài thùng xăng, theo sau là đám dân làng hiếu kỳ chạy đến xem náo nhiệt. Vợ chồng Diệp Binh cũng có mặt, vừa thấy cha, Diệp Binh liền báo tin: “Cha, thằng bé Thiếu Dương uống nước bùa của Đạo trưởng xong đã đỡ hơn nhiều rồi, mẹ đang ở nhà chăm sóc nó, chúng con lên đây xem có giúp được gì cho cha không.”

Nghe tin Thiếu Dương đã chuyển biến tốt, Diệp Đại Công cũng nhẹ lòng đôi chút, quay sang mắng mấy gã thanh niên: “Ai mượn các cậu đi rêu rao hả? Kéo một đống người tới đây làm gì?”

“Không sao, càng đông người càng tốt.” Ánh mắt Thanh Vân Tử thoáng hiện vẻ tinh quái, lão lướt nhìn đám đông một lượt.

Chuyện không thể chậm trễ, lão ra lệnh cho mấy người can đảm tiến lên chất củi quanh quan tài, tưới xăng lên, sau đó rắc thêm một lớp chu sa. Lão châm một lá bùa, miệng niệm thần chú rồi ném bùa vào đống củi.

Lửa bùng lên dữ dội.

Thanh Vân Tử ngồi xếp bằng trước linh đàn, cất giọng uy nghiêm: “Truyền nhân Mao Sơn đời thứ ba mươi tám Thanh Vân Tử, phụng sắc lệnh Tổ sư, thượng khấn Tam Thanh, hạ cáo Âm Minh, bích lạc hoàng tuyền, chứng cho đạo tâm, dẹp yên yêu tà, thanh lọc thiên địa. Lục Đinh Lục Giáp, trước trận nghe lệnh, Huyền Đàn Hắc Hổ, Thiên Sư kính mời. Hôm nay khai đàn, tận lực trừ yêu!”

Vừa làm phép, lão vừa dùng lửa để tăng cường thuần dương cương khí của Đạo gia, hỗ trợ luyện hóa Sát Thi.

Mười phút trôi qua, quan tài đã cháy thành than, nhưng dung nhan nữ thi bên trong vẫn không hề biến đổi, ngay cả quần áo cũng không hề bắt lửa. Một luồng âm khí trắng toát lạnh thấu xương liên tục tỏa ra từ người cô ta, đối chọi và dần dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy...

Đề xuất Voz: Em Hàng Xóm Đối Diện Nhà Tôi
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN