Chương 329: Thi dầu mỡ

“Ách... vẫn là mùi vị cũ.” Diệp Thiếu Dương vội vàng buông tay, sợ sờ thêm chút nữa lại ra cái thứ gì đó nên không dám chạm vào nữa, anh hỏi: “Cô nhớ lại chút đi, sau khi vào phòng, cô ta có hành động gì bất thường không?”

Trang Vũ Nịnh cau mày nhớ lại: “Không có gì mà, cô ấy vẫn ngồi trên giường tán gẫu với tôi. À đúng rồi, giữa chừng điện thoại của cô ấy vô ý rơi xuống khe giường, cô ấy thò tay xuống dưới tìm hồi lâu mới nhặt lên được, như vậy có tính là hành động bất thường không?”

“Tính, quá tính luôn ấy chứ.” Diệp Thiếu Dương khom lưng chui vào gầm giường, liếc mắt nhìn thấy ngay dưới vạt giường, tại vị trí đối diện gối đầu có dán một vật đen thùi lùi hình viên thuốc. Anh thò tay cạy nó xuống, cảm giác mềm nhũn và dính tay.

Diệp Thiếu Dương đứng dậy, đi tới trước cửa sổ, hướng ra ánh mặt trời quan sát thứ này. Nó có màu nâu đen, bán trong suốt, nhìn thoáng qua hơi giống hổ phách. Bị ánh mặt trời chiếu vào, thứ này bốc ra một luồng khói đen nhạt, trong phòng bắt đầu tràn ngập một mùi hôi thối khó ngửi.

Diệp Thiếu Dương cười với Trang Vũ Nịnh, nói: “Đây chính là món quà mà ‘người chị em tốt’ của cô tặng đấy.”

“Đây là cái gì?”

“Mỡ xác chết (Thi dầu), hơn nữa không phải loại chiết xuất bình thường, mà là dùng tà thuật hun khói dưới thi thể mới lấy được, vì vậy chứa đầy sát khí.”

Diệp Thiếu Dương mở cửa sổ ra để không khí lưu thông, nói tiếp: “Người bình thường nếu tiếp xúc gần với nó trong thời gian dài, chưa đầy một tuần sát khí sẽ xâm nhập cơ thể, tinh thần bắt đầu ngẩn ngơ, mất hồn mất vía. Lâu dần, ba ngọn lửa trên người tắt ngấm, người sống sẽ biến thành hành thi.”

Trang Vũ Nịnh nghe vậy, ngồi bệt xuống giường, thất thần nói: “Cô ấy... tại sao phải làm như vậy?”

“Có lẽ là để tranh chức quán quân với cô, hoặc vì nguyên nhân nào khác tôi cũng không biết. Nói chung, cô ta muốn hại cô.”

Diệp Thiếu Dương nói xong, lấy ra một lá linh phù bọc viên mỡ xác chết lại, dùng cương khí cảm nhận một chút, trong lòng thầm kinh hãi, nói với Trang Vũ Nịnh: “Bên trong này còn ẩn chứa tàn niệm của quỷ hồn, phải xử lý thỏa đáng. Đi lấy cho tôi hai cái bát.”

Trang Vũ Nịnh vội vàng đứng dậy đi ra ngoài, một lát sau cầm hai cái bát lớn trở về.

Diệp Thiếu Dương đặt lá bùa bọc mỡ xác chết vào trong bát, vẽ một tấm Thiên Hỏa Phù ném vào, niệm một tràng chú ngữ. Linh phù bốc cháy, thiêu đốt mỡ xác chết. Diệp Thiếu Dương lập tức lấy cái bát còn lại úp ngược xuống, hai miệng bát khít rịt vào nhau. Anh áp lòng bàn tay vào đáy bát, không ngừng tụng chú để gia tốc hỏa thế của Thiên Hỏa Phù.

Trong bát không có gió, lửa bình thường không thể cháy, nhưng Thiên Hỏa thiêu đốt là Thi khí. Đột nhiên, một tiếng thét thảm thiết trầm đục truyền ra từ trong bát, hai cái bát bắt đầu rung bần bật, giống như có thứ gì đó không cam lòng chết đi, đang liều mạng giãy giụa bên trong. Tiếng thét không dứt, tiếng sau cao hơn tiếng trước.

Trang Vũ Nịnh sợ đến mức lùi lại hai bước, bịt tai không dám nghe âm thanh đáng sợ này.

Mặc dù Diệp Thiếu Dương ấn chặt tay vào đáy bát, nhưng theo sự rung lắc, khe hở giữa hai cái bát vẫn có một luồng hắc khí không ngừng thoát ra, tụ lại trên không trung hình thành một ảo ảnh nhân hình. Đó là một bà lão tóc trắng da mồi!

Bà ta nhe cái miệng rụng hết răng, lộ ra những biểu cảm đau đớn dữ tợn.

Trang Vũ Nịnh sợ đến mức lưng tựa vào tường, không dám nhúc nhích.

“Tuổi lớn như vậy lại bị chết bất đắc kỳ tử, oán khí vẫn nặng nề thế này, hèn gì có thể thành Sát.” Diệp Thiếu Dương có chút kinh ngạc cảm thán. Bà lão đột nhiên giang hai tay, chộp về phía cổ Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương lắc đầu cười, không thèm né tránh hay phản kích, trực tiếp há miệng thổi mạnh một hơi về phía bà lão.

Luồng khói đen tụ thành hình bà lão cứ thế bị anh thổi tan, biến mất trong hư không. Hai cái bát cũng lập tức ngừng rung động.

Diệp Thiếu Dương thở ra một hơi, lật bát lên. Trang Vũ Nịnh lấy hết can đảm tiến lại gần, thấy đáy bát có một vũng máu nửa đông đặc.

“Mỡ xác chết đã bị luyện hóa, đây là quỷ huyết được luyện ra. Đồ tốt đấy.” Diệp Thiếu Dương dùng một lá bùa dính lấy nó, nhét vào một cái bình sứ rồi dán miệng bình lại. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thở dài, lẩm bẩm: “Thủ pháp y hệt...”

Trang Vũ Nịnh rất tò mò, nhưng thấy anh đang xuất thần nên không hỏi. Một lát sau, Diệp Thiếu Dương quay người lại, tựa vào bệ cửa sổ, chậm rãi nói:

“Khi tôi còn nhỏ, tôi cũng từng gặp chuyện y hệt cô, kết quả là bị thi độc xâm nhập cơ thể. Khi đó, chủ nhân của mỡ xác chết là một đôi mẫu tử Thi Sát, sát khí nặng hơn bà lão vừa rồi gấp mười lần. Nếu không phải cơ thể tôi khác người thường thì đã sớm mất mạng rồi. May mắn gặp được sư phụ cứu tôi một mạng, đưa tôi lên Mao Sơn điều dưỡng một năm mới tống được hết thi độc ra ngoài. Tôi cứ thế hồ đồ mà làm đạo sĩ...”

Trang Vũ Nịnh lần đầu nghe chuyện của anh, nhất thời nhập tâm mà quên mất chuyện của mình, nhìn anh hỏi: “Không ngờ anh lại có trải nghiệm như vậy. Cha mẹ và người nhà của anh đâu?”

“Không nhắc đến chuyện đó nữa.” Diệp Thiếu Dương nén lại cảm xúc do cảnh cũ gợi lại, nói với Trang Vũ Nịnh: “Kiều Lệ Na này rốt cuộc là ai, cô biết gì về cô ta thì kể hết cho tôi nghe.”

“Cô ấy cũng giống như tôi, là sinh viên từ nơi khác đến. Hai chúng tôi học cùng lớp năm nhất, lại ở chung ký túc xá, quan hệ rất tốt. Chúng tôi học nhạc nên thường xuyên tham gia các cuộc thi, tôi và cô ấy luôn là những người đạt thứ hạng cao nhất. Cô ấy ở Thạch Thành cũng nổi tiếng ngang ngửa tôi, chỉ là anh không am hiểu lĩnh vực này thôi.”

Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Trước khi quen cô, tôi thậm chí còn chẳng biết cô là ai nữa là.”

“Về gia đình cô ấy, tôi cũng không rõ lắm, nhưng đúng là rất giàu có. Thế nhưng cô ấy chắc chắn không phải pháp sư, tôi cũng chưa bao giờ thấy cô ấy qua lại với pháp sư nào, cho nên... chuyện ngày hôm nay, tôi thực sự cảm thấy rất bất ngờ.” Trang Vũ Nịnh nói đến đây thì thở dài nặng nề, vành mắt đỏ lên: “Chúng tôi vẫn luôn giúp đỡ lẫn nhau, thật không ngờ, thực sự không ngờ cô ấy lại đối xử với tôi như vậy...”

Diệp Thiếu Dương không biết an ủi người khác, chợt thấy trên giường có một túi khăn giấy rút, liền rút một tờ đưa qua. Trang Vũ Nịnh nhận lấy, lau mắt xong sắc mặt bỗng đỏ bừng, bất đắc dĩ nhìn Diệp Thiếu Dương một cái: “Anh cầm nhầm... băng vệ sinh rồi...”

“Hả?” Diệp Thiếu Dương liếc nhìn tay cô, quả nhiên đúng là... Nghĩ lại hèn gì cầm trong tay cảm giác hơi khác, lúc nãy còn tưởng là loại khăn giấy cao cấp nào đó, nhưng hình như không được dày lắm, chẳng lẽ là loại siêu mỏng cánh như trên quảng cáo?

Mặt mũi nhất thời nóng bừng, Diệp Thiếu Dương gãi gãi sau gáy, ấp úng nói: “Cái đó... tôi không rành mấy thứ này lắm, không phải cố ý đâu.”

Trang Vũ Nịnh vốn đang đau lòng, thấy bộ dạng lúng túng của anh thì không nhịn được mà bật cười: “Thiếu Dương ca, anh thực sự rất đáng yêu.”

“Khụ khụ, tiếp tục chính sự đi. Cái đó... cái gì nhỉ, đúng rồi, cô có nghi ngờ tại sao cô ta lại muốn đối phó cô không?”

Đề xuất Tiên Hiệp: Công Tử Biệt Tú
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN