Chương 331: Da người dịch dung thuật

Diệp Thiếu Dương liếc mắt nhìn qua, nở một nụ cười ẩn ý.

Mã Thừa ra hiệu cho cô gái xinh đẹp kia lui ra ngoài rồi khép cửa lại, sau đó quay sang cười với Diệp Thiếu Dương: “Diệp tiên sinh, anh cười cái gì vậy?”

Diệp Thiếu Dương chỉ ngón tay về phía thảm hoa lá xanh mướt trước mặt, cười nói: “Mã công tử quả là tương tư thành bệnh rồi.”

Mã Thừa kinh hãi: “Cục phong thủy này đâu có liên quan gì đến Trang Vũ Nịnh, sao anh nhìn ra được?”

Diệp Thiếu Dương quyết định tung ra vài lời phán đoán để dọa cho hắn một vố, tạo uy tín để lát nữa nhờ vả, bèn chỉ vào đám hoa kia mà nói:

“Hàng đầu tiên là mẫu đơn, thược dược, báo xuân và anh đào, tượng trưng cho ‘Xuân hiểu tứ tú’. Ở giữa là Tiên Nhân Sơn, cây cao su và bảo thạch hoa, là ‘Hạ thanh ba lục’. Hàng thứ ba có hai chậu thủy tiên cùng súng nước, gọi là ‘Nhị phân thu thủy’. Hàng cuối cùng là cây ung dung, gọi là ‘Nhất dương đông lai’. Bốn hàng hoa này kết hợp lại, trong phong thủy gọi là ‘Tứ Quý Bách Hoa Khán Tương Cục’.”

“Dựa theo quẻ tượng Tiền Tài Khóa, cục Tứ Quý này có bốn cách đặt chậu hoa mắt trận. Nếu đặt cây phát tài, chủ về chiêu tài nạp bảo; đặt thiết thụ (cây vạn tuế), chủ về bách chiến bách thắng; đặt hoa mai vui vẻ bảy cánh, chủ về thuận buồm xuôi gió. Nhưng cả ba loại đó anh đều không chọn, anh lại chọn một hàng dương liễu, gọi là ‘Thanh phong phất liễu’. Làm vậy là để đổi linh vận, cầu nhân duyên.”

“Với thân phận của Mã công tử, còn cần phải cầu nhân duyên sao? Tự nhiên là cầu người trong lòng ái mộ mình rồi. Ai mà chẳng biết anh thích Trang Vũ Nịnh, cho nên sự thật chẳng phải đã quá rõ ràng sao?”

Mã Thừa ngơ ngác nhìn anh, trong ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc và kính nể tột độ.

“Diệp tiên sinh, thật không tầm thường! Cục phong thủy này là tôi mời Trần đại sư, người được mệnh danh là đệ nhất phong thủy sư tỉnh Giang Nam bố trí. Nhìn thì đơn giản, nhưng cách sắp xếp từng chậu hoa đều qua tính toán cực kỳ tinh vi, đòi hỏi công lực rất thâm hậu. Phong thủy sư bình thường tuyệt đối không bố trí nổi, thậm chí nhìn cũng chẳng hiểu.”

Diệp Thiếu Dương bĩu môi: “Thôi đi, mấy chậu hoa này bày theo Hậu Thiên Bát Quái, nhưng muốn phát huy hết hiệu quả thì dùng Tiên Thiên Bát Quái tốt hơn nhiều. Người kia hiển nhiên không hiểu về Tiên Thiên Bát Quái rồi. Thực ra cũng không khó, chỉ cần thay đổi phương vị một chậu hoa ở mỗi hàng là xong.”

Mã Thừa nghe vậy, hai mắt sáng rực: “Diệp tiên sinh có thể giúp tôi một tay...” Đột nhiên nhớ ra điều gì, hắn tự giễu cười một tiếng: “Suýt nữa thì quên, chúng ta là tình địch, chuyện này anh không giúp được rồi.”

“Chẳng có chuyện đó đâu. Có điều dùng cục phong thủy để bổ trợ vận thế vốn dĩ tác dụng rất nhỏ nhoi, dù là Thần cục thì cũng chỉ tăng thêm được một hai phần hy vọng mà thôi. Mã công tử, mưu sự tại nhân.”

Mã Thừa như ngộ ra điều gì đó, gật đầu rồi mời Diệp Thiếu Dương ngồi xuống sofa uống trà.

Mã Thừa nói: “Mấy ngày trước, Quách tiên sinh đã chọn xong âm trạch cho tôi rồi, giờ chỉ chờ ngày lành để hạ táng. Nhắc đến chuyện này, còn phải cảm ơn anh đã kết nối giúp. Chờ chôn cất xong xuôi, tôi sẽ mời khách, mọi người tụ tập một bữa.”

Diệp Thiếu Dương đáp: “Mời khách thì miễn đi. Hôm nay tôi tìm anh là muốn nhờ anh giúp một việc.”

Mã Thừa ngồi trên sofa, tao nhã bưng chén trà, gật đầu chờ anh nói tiếp.

Đã nhờ người ta giúp đỡ thì không thể nói mập mờ, Diệp Thiếu Dương đành dùng ngôn ngữ đơn giản nhất thuật lại sự việc và kế hoạch của mình.

Mã Thừa nghe xong, vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc, trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Nuôi quỷ thực sự có thể giúp người ta đạt được nguyện vọng sao?”

Diệp Thiếu Dương cạn lời: “Tôi nói với anh bao nhiêu chuyện như vậy, kết cục anh chỉ quan tâm đến mỗi cái này thôi à?”

“Ha ha, tiện thể hỏi thôi mà. Trang Vũ Nịnh kia tôi có biết, gần đây là một ca sĩ trẻ đang rất nổi tiếng, không ngờ lại đi nuôi quỷ...”

Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Đừng để ý chuyện đó nữa, tóm lại anh có giúp không?”

Mã Thừa chống cằm, mỉm cười nhìn anh: “Anh cần tôi giúp để tiếp cận Hồ Uy, thông qua hắn để đào tận gốc tên nuôi quỷ sư đứng sau. Chuyện này nghe chừng rất thú vị, nhưng mà... có nguy hiểm không? Anh biết đấy, đối với mấy chuyện quỷ thần pháp thuật này, tôi cũng giống như mọi người, đều có lòng kính sợ.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu: “Yên tâm, tôi sẽ đi cùng anh.”

Mã Thừa ngẩn ra, hỏi một câu y hệt Trang Vũ Nịnh: “Anh đi cùng kiểu gì? Anh xuất hiện chẳng phải sẽ lộ tẩy sao?”

Diệp Thiếu Dương đáp: “Trên đời này có một loại kỹ năng gọi là dịch dung.”

Mã Thừa bật người đứng thẳng dậy: “Thật sự có thuật dịch dung sao?”

“Cũng không thần kỳ như anh tưởng đâu.” Diệp Thiếu Dương đặt ba lô lên bàn trà, hỏi: “Mượn chỗ này dùng chút được chứ?”

“Cứ tự nhiên.”

Diệp Thiếu Dương mở ba lô, lấy ra một cái bát đen cùng một đống chai lọ bày ra bàn, lại lấy thêm ba túi nilon trong suốt, bên trong chứa bột màu nâu, trắng và đen.

“Mấy thứ này là gì vậy?” Mã Thừa tò mò quan sát.

“Màu trắng là vôi, màu đen là nhọ nồi, màu nâu là Trư Sa.” Diệp Thiếu Dương đổ một ít vôi vào bát, lấy từ bên cạnh một cái bình khác đổ nước vào rồi khuấy đều.

“Vôi với nhọ nồi thì tôi biết, nhưng Chu Sa... chẳng phải màu đỏ sao? Sao của anh lại là màu nâu?”

“Đó là Chu Sa của giới đạo gia. Còn đây là Trư Sa, ‘Trư’ trong con lợn ấy. Thứ này là sỏi kết trong bụng lợn nái già, giống như ngưu hoàng hay cẩu bảo vậy, nhưng hiếm hơn nhiều. Trong Đông y dùng để thanh nhiệt giải độc, hiểu chưa?”

Mã Thừa kinh ngạc nhìn anh: “Vậy sao anh lại dùng nó vào việc này?”

“Nói ngược rồi, mấy thứ này theo tỉ lệ khác nhau trộn lại với nhau có thể mô phỏng màu da người chân thực nhất, đồng thời giữ được độ mềm mại. Anh mà hỏi tác dụng cụ thể của từng thứ thì tôi cũng chịu, trong sách viết thế nào thì tôi làm thế nấy thôi.”

“Sách gì cơ?”

“Đạo thuật của Mao Sơn. Loại dịch dung này là một trong bốn đại thuật pháp của Mao Sơn.” Diệp Thiếu Dương vừa nói vừa lấy từ ba lô ra ba cây nến, thắp lên đặt trên bàn trà rồi hơ dưới đáy bát, liên tục khuấy trộn hỗn hợp vôi và phụ liệu. Đợi đến khi hơi nước gần cạn, anh lấy ra một chiếc gương đồng đặt lên bàn.

Tiếp đó, anh lấy ra một quả trứng gà, đập vào bát, bỏ lòng đỏ, dùng bút lông thấm lòng trắng trứng rồi nhìn vào gương quét lên mặt mình.

“Làm vậy để làm gì?” Mã Thừa không nhịn được hỏi.

“Để lát nữa khuôn mẫu không bị dính chặt vào mặt, lột ra cho dễ.”

Sau khi thoa đều lòng trắng trứng, Diệp Thiếu Dương lấy hỗn hợp vôi đã mềm vừa độ trong bát ra, đắp lên mặt mình, dùng một cây bút nhẹ nhàng khoét lỗ ở mắt, mũi, miệng, sau đó dựa vào ghế ngồi yên chờ cho khô.

Mã Thừa nhìn đống chai lọ trên bàn, hỏi: “Mấy thứ này anh kiếm đâu ra vậy?”

“Hỏi xin Quách sư huynh cả đấy, cũng không phải vật liệu gì quá hiếm, có tiền là mua được hết.” Diệp Thiếu Dương dựa vào sofa, giọng nói hơi nghẹt lại: “Đừng bắt tôi nói chuyện nữa, kẻo ảnh hưởng đến hình dáng khuôn mẫu.”

Chờ khoảng mười mấy phút, khuôn mẫu dần khô lại và định hình. Diệp Thiếu Dương đưa tay bóc nó ra, nhân lúc chưa khô hẳn, anh khéo léo nắn bóp bên trong, sau đó lấy ra một con dao nhỏ, tỉ mỉ gọt giũa từng chút một.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN