Chương 336: Mộc Phù tiểu nhân
Trang Vũ Nịnh nở nụ cười vô cùng khả ái, nói: “Không sao, tôi tin tưởng anh, tất cả đều trông cậy vào anh đó.”
Diệp Thiếu Dương cảm thấy đau đầu, câu nói này nghe sao mà giống như đang giao phó cả đời vậy?
Cơm nước xong xuôi, Trang Vũ Nịnh đề nghị đi dạo phố đi bộ gần đó. Diệp Thiếu Dương cũng không có việc gì làm nên đi cùng, nào ngờ cô nàng đã có dự mưu từ trước, chẳng thèm ghé vào mấy cửa hàng thời trang nữ mà lại dẫn anh đi dạo mấy tiệm đồ nam, còn chọn cho Diệp Thiếu Dương mấy bộ quần áo hàng hiệu đắt tiền.
“Để tôi mua cho anh thêm đôi giày da thật tốt nữa.” Trang Vũ Nịnh kéo tay anh định bước vào một cửa hàng, đột nhiên phía sau có ánh đèn flash lóe lên, kèm theo một tiếng “rắc”. Cả hai cùng quay đầu lại, thấy một gã tay bưng máy ảnh, đang tháo chạy trối chết về phía đầu kia con phố.
Phản ứng đầu tiên của Diệp Thiếu Dương là tưởng gặp trộm, kết quả Trang Vũ Nịnh kêu lên: “Là paparazzi, hắn chụp trộm chúng ta!”
Diệp Thiếu Dương vừa nghe xong liền thấy bực mình, thật quá đáng! Không nói hai lời, anh cất bước đuổi theo. Trang Vũ Nịnh cũng chạy theo phía sau.
Gã kia có vẻ không phải lần đầu bị truy đuổi, chân như bôi mỡ, chạy cực nhanh. Hắn thoát khỏi phố đi bộ, lao thẳng vào một khu nhà trệt trong ngõ nhỏ.
“Thiếu Dương ca, đừng đuổi nữa, bỏ đi thôi.” Trang Vũ Nịnh thấy không có hy vọng gì, thở hổn hển nói.
“Không được, hắn có ảnh chụp, về nhà thế nào cũng thêu dệt bậy bạ!” Diệp Thiếu Dương không dừng bước, lao nhanh vào trong ngõ, Trang Vũ Nịnh cũng đành phải lảo đảo chạy theo.
Diệp Thiếu Dương một tay xách hai túi quần áo, ánh mắt khóa chặt bóng dáng phía trước, kiên trì không buông. Anh chạy một hơi qua tám con ngõ nhỏ, tốc độ của gã kia mới dần chậm lại, khoảng cách giữa hai người càng lúc càng thu hẹp.
Diệp Thiếu Dương hét lớn vào lưng hắn: “Thằng nhóc kia đừng chạy nữa, đứng lại cho ta!”
Gã kia quay đầu liếc anh một cái, thở hồng hộc, giọng run rẩy: “Đại ca, anh quá khỏe rồi đó, tôi cũng chỉ vì miếng cơm manh áo thôi, đừng đuổi nữa được không?”
Bị mình truy đuổi qua tám con ngõ mà vẫn chưa bắt kịp, Diệp Thiếu Dương cũng chưa từng thấy ai chạy khỏe như vậy, trong lòng thầm bội phục, nói: “Được, ngươi đừng chạy nữa, đưa ảnh cho ta hủy đi, ta sẽ không làm khó ngươi.”
Gã kia không đáp lời, tiếp tục cắm đầu chạy về phía trước.
“Mẹ kiếp, còn cố đấm ăn xôi à, hôm nay đại ca đây quyết khô máu với ngươi luôn!” Diệp Thiếu Dương bị kích thích ý chí chiến đấu, cũng không cần dùng tới Mao Sơn Lăng Không Bộ, cứ thế sải bước đuổi theo.
Trang Vũ Nịnh chỉ chạy được hai con ngõ là đã hết hơi, dừng lại thở dốc một hồi. Chờ mãi không thấy Diệp Thiếu Dương quay lại, cô lấy điện thoại ra định gọi cho anh. Đột nhiên, phía sau truyền đến âm thanh “kẽo kẹt, kẽo kẹt” kỳ quái. Quay đầu lại, cô thấy một bóng người mặc bộ đồ như hoàng bào từ xa tiến tới.
Bước chân của kẻ đó rất kỳ lạ, thân hình lắc lư loạng choạng, mỗi khi bước đi, các khớp xương lại phát ra tiếng ma sát răng rắc như người máy. Đó là một cái đầu trọc lốc nhưng lại mang khuôn mặt phụ nữ, đôi mắt cá chết trợn ngược lên trên, không ngừng rỉ ra chất lỏng màu xanh biếc.
Cứ cách vài giây, môi của ả lại loét ra, thè ra cái lưỡi đỏ hỏn liếm sạch chất dịch chảy xuống từ mắt, phát ra âm thanh sùm sụp như tiếng húp canh đầy ghê tởm.
Quỷ! Nữ quỷ!
Trang Vũ Nịnh lập tức cảm thấy cổ họng khô khốc, hai chân bủn rủn, lùi dần về phía sau. Chợt nhớ ra điện thoại đang cầm trong tay, cô vội vàng run rẩy bấm số gọi cho Diệp Thiếu Dương.
Điện thoại vừa kết nối, Trang Vũ Nịnh vội rời mắt khỏi màn hình để tìm nữ quỷ thì phát hiện ả đã biến mất. Vừa ngẩng đầu lên, nữ quỷ đã từ trên cao thình lình treo ngược xuống, khuôn mặt quỷ dán sát ngay trước mặt cô.
Trang Vũ Nịnh hét thảm một tiếng, ngã nhào xuống đất, hai tay chống xuống mặt đường lùi lại phía sau.
Nữ quỷ rơi xuống đất, quỳ rạp xuống rồi bò tới, tóm chặt lấy hai chân cô. Đôi chân cô lập tức mềm nhũn, mất đi tri giác. Thân thể cứng đờ của nữ quỷ đột nhiên trở nên mềm oặt như một con rắn, bò dọc lên người cô. Ả bò đến đâu, nơi đó liền mất cảm giác.
Nữ quỷ bò lên tận cổ cô, há miệng thè chiếc lưỡi đỏ hỏn định chạm vào miệng cô. Trang Vũ Nịnh chỉ còn cái đầu là cử động được, tuyệt vọng quay mặt đi sang một bên, nhưng mãi không thấy chiếc lưỡi kia hạ xuống. Ngẩng đầu nhìn lên, một bàn tay từ sau đầu cô vươn ra, ngón cái ấn chặt lên trán nữ quỷ.
Trang Vũ Nịnh vội quay đầu lại, thấy Diệp Thiếu Dương đang đứng sau lưng mình, khóe môi nở một nụ cười lạnh lùng.
“Mộc Phù Nhân!”
Bàn tay kia của Diệp Thiếu Dương giơ lên, móng tay búng ra một đạo Chu sa, nhanh chóng vẽ một đạo ấn ký lên mặt nữ quỷ. Sau khi niệm xong một lượt chú ngữ, ấn ký Chu sa rực sáng, hóa thành một đạo lưỡi dao sắc bén chém nữ quỷ thành hai nửa. Ả rơi xuống đất, vỡ tan tành thành nhiều mảnh.
“Không sao rồi.” Diệp Thiếu Dương vỗ vỗ vai Trang Vũ Nịnh trấn an.
Trang Vũ Nịnh định thần lại, có một loại xúc động muốn nhào vào lòng anh để tìm sự an ủi, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được, hỏi: “Sao anh quay lại nhanh vậy?”
“Tôi bảo gã kia hủy ảnh rồi quay về ngay, cảm nhận được bên này có dao động pháp thuật, thấy không ổn nên chạy tới đây, cũng may là kịp.” Diệp Thiếu Dương lau mồ hôi nói.
Trang Vũ Nịnh cúi đầu nhìn xuống đất, chỉ thấy một đống mảnh gỗ vụn hình người, sững sờ hỏi: “Đây là quỷ sao?”
“Dĩ nhiên không phải. Nếu là Quỷ, Yêu, Tà, Linh thì bùa hộ mệnh tôi đưa cho cô đã có thể trấn áp rồi. Đây là Mộc Phù Nhân, một loại con rối do pháp sư dùng Khu Vật Thuật chế tạo ra. Nhìn thì đáng sợ nhưng thực chất rất yếu, ưu thế duy nhất là có thể trốn tránh sự truy quét của các loại pháp khí như bùa hộ mệnh.”
Nói xong, Diệp Thiếu Dương đi tới đống gỗ vụn, tìm kiếm một hồi rồi nhặt lên một lá bùa màu vàng. Cầm lên xem, trên đó dùng bút lông viết tên và ngày sinh tháng đẻ của Trang Vũ Nịnh.
Trang Vũ Nịnh ghé mắt nhìn qua liền ngẩn người, vội hỏi: “Chuyện này là thế nào?”
“Mộc Phù Nhân này chính là dựa vào tên và ngày sinh tháng đẻ của cô để tìm tới.” Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một chút rồi nói: “Đây là một âm mưu, đối phương biết trên người cô có pháp khí hộ thân nên mới dùng thứ này để đối phó. Mẹ kiếp, xem ra gã paparazzi kia chắc chắn là người do đối phương thuê tới để dẫn dụ tôi đi, tiếc là đã để hắn chạy thoát.”
Quay đầu lại, thấy Trang Vũ Nịnh tay nâng lá bùa kia, nhíu mày không nói, anh vội hỏi: “Sao vậy, cô nhận ra chữ viết của ai à?”
“Đây là… chữ viết của Kiều Lệ Na!”
Diệp Thiếu Dương trong lòng kinh hãi: “Cô chắc chắn chứ?”
“Chắc chắn. Chúng tôi từng cùng nhau thiết kế chữ ký, luyện viết tên của nhau. Những thứ khác tôi có thể không nhớ, nhưng khi cô ấy viết chữ ‘Vũ’, nét bút khởi đầu rất đặc biệt, tôi nhớ rất rõ, tuyệt đối là cô ấy! Nhưng sao cô ấy lại biết dùng pháp thuật chứ?”
“Cô ta đương nhiên không biết pháp thuật. Tên là do cô ta viết, nhưng nguồn gốc pháp lực lại nằm ở mặt sau lá bùa…” Diệp Thiếu Dương lật mặt sau lá bùa lại, trên đó dùng Chu sa vẽ mấy đường kẻ. Trong mắt Trang Vũ Nịnh thì chúng vô cùng hỗn loạn, nhưng trong mắt Diệp Thiếu Dương, mỗi một đường nét đều mang một ý nghĩa đặc biệt.
Đề xuất Tiên Hiệp: Mật Mã Sơn Hải Kinh