Tên tà vật đang khống chế Ngọc Diện La Sát lật tay vỗ một chưởng lên đỉnh đầu nàng, một luồng huyết quang bắn ra, Ngọc Diện La Sát cố gắng mỉm cười với Tiểu Mã một cái. Sau đó, ánh mắt nàng tan rã, cả người dần dần hòa tan, hóa thành muôn vàn tinh phách bay đầy trời.
Tiểu Mã thẫn thờ nhìn cảnh tượng này, hồi lâu sau mới phát ra một tiếng gào xé lòng, chấn động cả đất trời: “Tiểu Ngọc ơi!”
Thân hình mập mạp của hắn như một quả bom hạng nặng lao thẳng vào giữa đám tà vật, trong nháy mắt nghiền nát một đống kẻ thù, thế nhưng Tiểu Ngọc của hắn đã chết thật rồi.
“Đi!”
Đạo Phong hét lớn một tiếng với Diệp Thiếu Dương, dùng Ngũ Triều Nguyên Khí mở đường, lao thẳng về phía sâu trong tầng mây.
Trong lòng Diệp Thiếu Dương tràn ngập bi thương, rất muốn chạy lại ôm lấy Tiểu Mã để an ủi một phen, nhưng không còn cách nào khác, vì sự an nguy của các đồng đội, hắn đành dứt khoát bay theo sau Đạo Phong.
Cùng Kỳ bay tới, ý đồ ngăn cản Đạo Phong.
Ngô Gia Vĩ, Tiểu Thanh, Tiểu Bạch, Chanh Tử cùng những người khác đồng loạt xông lên đại chiến với Cùng Kỳ. Bọn họ cộng lại cũng không phải đối thủ của nó, nhưng mục đích chính là kiềm chân, vừa đánh vừa lui nên trong thời gian ngắn chưa gặp nguy hiểm gì.
Dương Cung Tử múa đôi tay áo dài, từng luồng Hỗn Độn Chi Linh từ trong tay áo bay ra, đối phó với những tà vật thực lực yếu hơn.
Đạo Phong quay đầu lại, triển khai Huyết Hải Vạn Ma Phiên. Trong phút chốc, quần ma bay ra rợp trời, quỷ khóc sói gào. So với đám tà vật của Thái Âm Sơn này, chúng thậm chí còn tà ác hơn, nhưng lại tuyệt đối phục tùng Đạo Phong. Dưới sự dẫn dắt của mười hai môn đồ, chúng như thủy triều tràn về phía đám quân của Thái Âm Sơn.
Đây chính là át chủ bài của Đạo Phong.
Hắn ẩn giấu càn khôn, thiên quân vạn mã đều nằm gọn trong tay áo.
Trận chiến rơi vào giai đoạn giằng co.
Đạo Phong, Diệp Thiếu Dương và Dương Cung Tử lần lượt lao vào sâu trong tầng mây.
Tuyết Ma triệu tập toàn bộ lực lượng hòng ngăn chặn ba người, nhưng đúng lúc này, Tiểu Mã đang trong cơn điên loạn cứ bám riết lấy lão mà liều mạng. Thực lực của Tuyết Ma không kém hắn, nhưng đối mặt với sự truy sát điên cuồng của Tiểu Mã, lão nhất thời cũng khó lòng chống đỡ, chỉ có thể điều động thêm nhiều tà vật bảo vệ mình, nhưng vẫn không ngăn nổi bước chân hắn.
Tiểu Mã chẳng dùng thủ đoạn gì cao siêu, hễ gặp kẻ cản đường, nếu ít người thì dùng gạch mở đường, nếu đông người thì trực tiếp tông thẳng vào.
Tu vi của hắn sâu dày đến mức đáng sợ, bảy tám tên tà vật căn bản không chặn nổi. Kẻ bị va chạm nhẹ thì văng ra xa, hoa mắt chóng mặt; kẻ nặng thì thần hồn tan nát, hồn phi phách tán ngay tại chỗ...
“Huynh đệ, tôi đến giúp ông!”
Ngô Gia Vĩ ngự kiếm phi hành như chim ưng vồ mồi, vòng ra sau lưng Tuyết Ma chặn đứng đường lui của lão.
“Thôi được! Vậy thì chiến một trận đi!”
Tuyết Ma niệm chú, chuyển từ thủ sang công, vung đao chém về phía Tiểu Mã, đôi bên bắt đầu trận tử chiến.
Ngô Gia Vĩ vốn định hỗ trợ, nhưng Tiểu Mã một lòng muốn báo thù cho Ngọc Diện La Sát nên không cho hắn tham chiến. Thấy phía Tiểu Bạch không ngăn nổi Cùng Kỳ, Ngô Gia Vĩ liền quay sang ứng cứu bên kia.
Ba người Đạo Phong đã áp sát tầng mây, vừa định hạ xuống thì đột nhiên một đạo hắc quang bốc lên, mang theo một bóng người đang ngồi trên một thứ gì đó, chậm rãi bay lên.
Đó là một chiếc đỉnh khổng lồ cưỡi mây đạp gió. Người đang khoanh chân ngồi trên đỉnh chính là Vô Cực Quỷ Vương, vẫn trong dáng vẻ của Nhuế Lãnh Ngọc. Nàng ngẩng đầu, mỉm cười với Diệp Thiếu Dương.
“Ta biết ngay là ngươi cũng sẽ tới mà, bọn chúng còn định lừa ta là ngươi không có mặt ở đây.”
Diệp Thiếu Dương không ngạc nhiên khi nàng nhận ra mình, loại ngụy trang bên ngoài này căn bản không qua nổi pháp nhãn của Vô Cực Quỷ Vương.
Nàng không còn đang tế luyện Thanh Châu Đỉnh nữa mà ngồi lên trên nó, điều này có nghĩa là quá trình tế luyện đã hoàn tất?
“Ngươi đã tách khỏi Lãnh Ngọc rồi thì đừng có dùng bộ dạng của cô ấy nữa, nếu không ta sẽ kiện ngươi vi phạm bản quyền hình ảnh đấy.”
Vô Cực Quỷ Vương cười khẽ: “Chúng ta quen thân như vậy rồi, cần gì phải kiện tụng chứ.”
Nàng bay xuống khỏi Thanh Châu Đỉnh, đưa tay nắm lấy một góc đỉnh. Chiếc đỉnh khổng lồ thu nhỏ lại dần, chỉ còn bằng một chiếc lư hương nhỏ nằm gọn trong tay nàng. Nàng lần lượt nhìn Đạo Phong và Diệp Thiếu Dương rồi nói: “Trước đó ta đúng là đang tế luyện Thanh Châu Đỉnh ở đây, nhưng các ngươi đến chậm một bước rồi. Thanh Châu Đỉnh hiện giờ đã trở thành bản mệnh hồn khí của ta.”
“Để ta chặn nàng ta lại, đệ mau dẫn mọi người đi!”
Đạo Phong nói xong liền lao thẳng về phía Vô Cực Quỷ Vương.
Diệp Thiếu Dương ngẩn người, chợt hiểu ý của Đạo Phong. Vô Cực Quỷ Vương đã hoàn thành tế luyện, lại có Thanh Châu Đỉnh trong tay, thêm vào đó là hàng loạt cao thủ dưới trướng, cho dù nàng có tay không đi nữa thì bọn họ cũng không phải đối thủ.
Vốn dĩ đây là một cuộc tập kích, giờ đây ngược lại bị đối phương vây quét. Hành động đã thất bại, tiếp tục đánh chỉ có nước toàn quân bị diệt.
“Cung Tử, cô đi hỗ trợ đám Tiểu Mã đi!”
Diệp Thiếu Dương tung người đuổi theo Đạo Phong, hắn không muốn để Đạo Phong chiến đấu một mình.
Kết quả, Đạo Phong quay người búng tay một cái, một đạo lưu quang mang theo sức nặng ngàn cân bay tới chặn đứng hắn và Dương Cung Tử. Đến khi hai người hóa giải được lưu quang thì Đạo Phong đã bay đi xa.
“Ta có thể rút lui bất cứ lúc nào, các ngươi ở đây chỉ vướng chân vướng tay thôi. Thiếu Dương, những người kia chỉ nghe lệnh đệ, mau đi đi!”
Diệp Thiếu Dương nghiến chặt răng. Hắn hiểu rõ Đạo Phong nói đúng, nếu hắn không đi, đám đồng đội kia sẽ không một ai chịu rời khỏi, đến cuối cùng chắc chắn sẽ thương vong thảm trọng.
“Huynh cẩn thận đó!”
Diệp Thiếu Dương hét lớn một tiếng, kéo lấy Dương Cung Tử còn đang do dự, quay người bay trở lại, đồng thời ra hiệu cho mọi người rút lui.
Đám đông đồng loạt ngẩng đầu nhìn hắn.
“Chạy mau, rời khỏi đây! Quỷ Vương đã xuất hiện, chúng ta không phải đối thủ!”
Mọi người đều là những kẻ kinh qua trăm trận, nghe Diệp Thiếu Dương nói vậy liền biết tình hình đã vô cùng khẩn cấp. Thế là họ đồng loạt tung ra một đợt tấn công cực mạnh để bức lui đối thủ, thoát khỏi vòng chiến, rồi dìu dắt nhau chạy về hướng cũ.
Diệp Thiếu Dương liếc nhìn chiến trường, chỉ còn Tiểu Mã vẫn đang liều mạng với Tuyết Ma, Tứ Bảo thì đang đại chiến với tên tà tăng Kim Cương Lực Sĩ. Hắn lập tức gia nhập phía Tứ Bảo, không nói lời nào, rút kiếm chém tới.
Tên tà tăng ban đầu không biết hắn là ai nên có ý khinh địch, kết quả bị Diệp Thiếu Dương tấn công dồn dập mới nhận ra sai lầm, nhưng đã muộn. Tiên cơ hoàn toàn bị Diệp Thiếu Dương chiếm lĩnh, cộng thêm Tứ Bảo phối hợp tấn công mạnh mẽ, lão bị đánh tới mức không còn sức chống trả.
Diệp Thiếu Dương chém đứt một cánh tay của lão, Kim Cương Lực Sĩ thét lên thảm thiết, vội vàng tháo chạy. Diệp Thiếu Dương do dự một chút nhưng không đuổi theo. Hắn biết nếu truy kích thì chỉ trong ba hiệp là có thể hạ sát đối phương, nhưng lúc này thời gian là mạng sống, một giây cũng không thể lãng phí. Đảo mắt nhìn quanh, thấy mọi người đã thoát khỏi chiến đấu và bắt đầu tháo chạy, giữa chiến trường chỉ còn lại một mình Tiểu Mã vẫn đang sống chết với Tuyết Ma.
Diệp Thiếu Dương thở dài, hắn hiểu tâm trạng của Tiểu Mã lúc này, nhưng họ bắt buộc phải đi.
Diệp Thiếu Dương và Tứ Bảo cùng xông vào chiến đấu, bức lui Tuyết Ma, sau đó ra sức khuyên can Tiểu Mã rời đi.
“Các người đi đi, tôi phải giết chết lão!”
Tiểu Mã không nghe, vẫn muốn lao lên phía trước.
Diệp Thiếu Dương chặn đường Tuyết Ma, còn Tứ Bảo ôm chặt lấy Tiểu Mã, quát lớn: “Ông nhìn cho kỹ đi, Quỷ Vương đã luyện thành Thanh Châu Đỉnh rồi, ở lại chỉ có con đường chết thôi!”
“Vậy thì tôi cũng phải giết lão rồi mới chết! Buông tôi ra!”