Giữa sóng máu cuồn cuộn, vô số sinh linh không ngừng bay vọt lên không trung. Đó đều là những hình người thô lậu được nặn từ máu loãng, số lượng nhiều không đếm xuể, lên đến hàng vạn. Chúng hò reo, cười lớn, chúc tụng sự tự do khó nhọc mới có được, rồi đồng loạt quỳ rạp sau lưng hắn.
“Chúc mừng Thánh Tổ quay về Tam Giới!”
“Thánh Tổ công che thiên địa, nhất thống Tam Giới!”
Tiếng hô vang dội như sóng triều vỗ bờ, chấn động cả không gian.
Nghe thấy bốn chữ “Nhất thống Tam Giới”, Tuyết Ma và Hữu Quân liếc nhìn nhau, trong mắt hiện lên vẻ lo ngại lẫn bất lực.
Minh Hà Lão Tổ phất tay ra hiệu cho đám thuộc hạ im lặng, rồi từ trên cao nhìn xuống Vô Cực Quỷ Vương, hỏi: “Quỷ Vương muốn ta làm gì?”
“Lão tổ hà tất phải nói lời khách sáo đó?”
“Không phải sao? Ta và ngươi vốn không quen biết, tại sao ngươi hết lần này đến lần khác cứu ta? Chẳng lẽ Quỷ Vương đột nhiên phát lòng từ bi?”
Vô Cực Quỷ Vương mỉm cười: “Chúng ta sau này còn nhiều thời gian bên nhau, giờ nói chuyện này chẳng phải quá sớm sao?”
Minh Hà Lão Tổ chưa kịp đáp lời, một người từ sau lưng Vô Cực Quỷ Vương bước ra, chắp tay hành lễ: “Chúc mừng lão tổ.”
“Ngươi là ai?” Minh Hà Lão Tổ dùng thái độ kẻ bề trên đánh giá hắn.
“Ta là Mộ Hàn, Thi Vương của núi Thiên Khí thuộc Linh giới. Ta nắm giữ Thi tộc núi Thiên Khí, Quỷ Vương sở hữu Thái Âm sơn và toàn bộ Quỷ Vực, còn lão tổ là vương của Minh Hà Huyết tộc. Ba chúng ta liên thủ, Tam Giới sẽ nằm gọn trong lòng bàn tay!”
Hắn nói hùng hồn, nhưng Minh Hà Lão Tổ chẳng có vẻ gì là bị lay động. Ông ta khẽ cười, dời tầm mắt xuống gương mặt Đạo Phong: “Ta nhớ ngươi. Nếu không có ngươi, lần trước ta đã phá được phong ấn rồi. Nhưng ta không trách ngươi.”
Ông ta dừng lại một chút rồi tiếp: “Giờ ta đã ra ngoài, Tam Giới sớm muộn cũng là của ta. Ngươi có pháp lực tung hoành như vậy, sao không đầu quân dưới trướng ta, cùng hưởng vinh hoa vĩnh hằng?”
“Ông dẹp đi cho rảnh! Cỡ như ông, đến Tróc Quỷ liên minh xin chân nấu cơm ta còn chẳng thèm!” Diệp Thiếu Dương mắng thẳng mặt, nhưng trong lòng lại thấy nực cười. Minh Hà Lão Tổ này chắc mới xuất thế nên chưa hiểu sự đời, tìm ai không tìm lại muốn thu phục Đạo Phong, đến Vô Cực Quỷ Vương còn chẳng dám mơ tưởng chuyện đó.
“Vả lại, ông nói cái gì mà nhất thống Tam Giới? Đã hỏi qua vị bên cạnh chưa?”
Diệp Thiếu Dương quay sang Vô Cực Quỷ Vương: “Ngươi nghe thấy chưa? Mục tiêu của người ta là nhất thống Tam Giới, không có phần của ngươi đâu. Hay là hai người bàn bạc trước xem ai làm đại ca, ai làm nhị ca đi?”
Vô Cực Quỷ Vương biết cậu đang khích bác nên không thèm để ý, chỉ hỏi Đạo Phong: “Sao các ngươi còn chưa đi? Chỉ còn lại hai người, chẳng lẽ muốn nghịch thiên sao?”
Minh Hà Lão Tổ bồi thêm: “Bọn họ không đi, hẳn là muốn ra điều kiện, nên ta mới hỏi câu vừa rồi.”
Vô Cực Quỷ Vương đáp: “Ngươi mới xuất thế nên chưa rõ tình hình. Hai kẻ này là hai khúc xương khó gặm nhất Tam Giới, dù nước sông Hoàng Hà có chảy ngược, bọn chúng cũng tuyệt đối không hợp tác.”
Ả nhìn thẳng vào Đạo Phong: “Vậy nên, ta muốn biết tại sao ngươi còn ở lại?”
“Tặng ngươi một món quà lớn, có lấy không?”
Vô Cực Quỷ Vương nhìn xoáy vào Đạo Phong, cố đoán tâm tư của anh: “Nếu ngươi chết, đó chính là món quà tuyệt nhất đối với ta.”
“Món quà này quý giá hơn mạng ta nhiều.” Đạo Phong vỗ vỗ vào Kinh Châu Đỉnh bên cạnh: “Muốn không?”
Ánh mắt của Vô Cực Quỷ Vương và Minh Hà Lão Tổ đồng loạt rơi vào Kinh Châu Đỉnh.
Một trong Cửu Đỉnh, thần khí thiên hạ, ai mà không thèm muốn? Huống hồ Vô Cực Quỷ Vương vừa luyện hóa Thanh Châu Đỉnh, nếm được vị ngọt của sức mạnh Luân Hồi. Cuộc đại chiến nhắm vào Tu La giới này, mục tiêu chiếm đoạt Kinh Châu Đỉnh cũng là một phần trọng yếu. Ả cười nói: “Cả Tu La giới đã bị hủy diệt, Kinh Châu Đỉnh sớm muộn cũng là vật trong túi ta, cần gì ngươi phải tặng?”
“Vậy thì tới mà lấy.”
Đạo Phong dùng hai tay nhấc bổng Kinh Châu Đỉnh. Chiếc đỉnh lớn thu nhỏ lại vài phần trong tay anh – đây là thuật điều khiển đơn giản nhất nhờ vào tu vi thâm hậu. Anh lập tức lao vút về một hướng.
Diệp Thiếu Dương ngẩn người một lát rồi cũng vội vã đuổi theo.
Đám Âm binh vòng ngoài định bao vây, nhưng sao ngăn nổi hai người bọn họ liên thủ? Chưa kịp chạm vào vạt áo đã ngã xuống như rạ. Hai người phá vòng vây, dốc toàn lực chạy trốn.
“Đi đâu đây anh!” Diệp Thiếu Dương hỏi. Cậu phải thi triển Lăng Không Bộ đến cực hạn mới đuổi kịp tốc độ của anh.
“Nơi này không chỉ có một lối thoát, đi Vô Lượng giới!”
“Hả? Đến đó làm gì? Chẳng phải nơi đó cũng bị Quỷ Vương khống chế rồi sao?”
“Cứ đi theo ta, nói nhảm nhiều thế.”
Diệp Thiếu Dương ngoái đầu nhìn lại, Vô Cực Quỷ Vương đã đích thân đuổi tới, theo sau là Minh Hà Lão Tổ.
“Họ đuổi sát đít rồi! Đích thân hai đại lão đuổi theo đấy!” Diệp Thiếu Dương nhắc nhở.
“Biết rồi, chính là muốn họ đuổi theo.”
Chạy được một đoạn, bỗng nhiên một đạo lôi quang màu vàng phóng thẳng lên trời, chặn đường hai người. Tiếng sấm nổ vang, nhưng kim quang không biến mất mà liên tục hiện ra, vô số tia sét đan xen như những cành cây chằng chịt, khóa chặt hai vị đại lão ở giữa.
Nhưng thực lực của hai kẻ truy đuổi quá kinh hồn, chỉ trong nháy mắt đã đánh tan mọi xiềng xích. Những tia chớp vàng gãy vụn như băng trụ, rơi loảng xoảng xuống đất. Hai đại lão tiếp tục truy kích, nhưng nhờ sự trì hoãn đó, khoảng cách đã được nới rộng đáng kể.
Diệp Thiếu Dương bừng tỉnh đại ngộ. Đám lôi điện màu vàng này không biết là pháp thuật gì, nhưng rõ ràng là do Đạo Phong bố trí từ trước. Anh đã có kế hoạch cả rồi.
“Này, rốt cuộc chúng ta định làm gì?”
“Bảo vệ Kinh Châu Đỉnh.” Đạo Phong nói: “Cái đỉnh này ta lấy rồi.”
Diệp Thiếu Dương ngẩn ra: “Thế sao lúc nãy loạn lạc anh không mang nó đi luôn?”
Vừa hỏi xong, cậu đã tự hiểu ra: Kinh Châu Đỉnh là thông đạo lớn nhất kết nối các đảo ở Tu La giới với không gian khác. Lúc trước mọi người bị vây, phải dùng nó mới thoát được. Nhưng phải có người ở lại trấn giữ, nếu không mọi người đi hết mà để đỉnh lại thì chẳng khác nào dâng cho Vô Cực Quỷ Vương. Vì vậy Đạo Phong mới ở lại.
“Nhưng chúng ta chạy đi đâu được? Họ chắc chắn sẽ bám riết không buông.” Diệp Thiếu Dương chợt nảy ra ý kiến: “Hay là chúng ta mang cái đỉnh này chui vào Giang Sơn Xã Tắc Đồ?”
“Làm thế thì đúng là tự chui đầu vào rổ. Người ta chỉ cần cuộn bức tranh lại là đời này chúng ta đừng hòng ra ngoài.”
“Đúng nhỉ, quên mất. Vậy đi đâu bây giờ?”
Đạo Phong phát phiền, dứt khoát im lặng không thèm trả lời.
Cuối cùng, họ đến trước một con suối, Đạo Phong lao thẳng vào, Diệp Thiếu Dương cũng bám sát. Sau khi vào trong, một luồng lực hút dẫn dắt họ bay về phía trước. Chẳng mấy chốc, mắt họ sáng bừng lên, cả hai ngoi lên từ một giếng nước. Diệp Thiếu Dương nhìn quanh, bầu trời nhuốm màu cam nhạt, chiếu xuống những gò núi và rừng tùng xung quanh, mang lại cảm giác hoang vu của đồng nội lúc vào thu.
Diệp Thiếu Dương nhận ra ngay đây là Vô Lượng giới, vội hỏi Đạo Phong: “Giờ đi đâu nữa? Cứ chạy mãi thế này thì dù có trốn đến tận chân trời góc biển cũng bị bắt thôi!”