Chương 344: Dầu sôi tưới Thủy Thi

“Khát không? Gấp gáp như vậy, nào nào đừng để sặc...” Diệp Thiếu Dương đem miệng bình thọc mạnh vào mồm nó, hất ngược lên trên.

“Gào...” Cự Thủy Thi toàn thân co giật, phát ra tiếng gầm rú như bị chọc tiết, liều mạng lắc đầu, nhưng Diệp Thiếu Dương đã cắm phập miệng bình vào cổ họng nó, trút xuống điên cuồng...

Trọn một ấm dầu sôi trộn thuốc đỏ rực đều bị đổ hết vào bụng Cự Thủy Thi.

Diệp Thiếu Dương quẳng cái ấm không xuống đất, bảo Tạ Vũ Tinh múc thêm một ấm khác, còn mình thì xách một ấm nữa lên, dội thẳng xuống đầu Cự Thủy Thi. Dầu sôi tới đâu, khói đen bốc lên tới đó, từng mảng lớn da thịt bị lột sạch, lộ ra khung xương đen ngòm. Cảnh tượng kinh hoàng đến mức kẻ gan dạ cũng không dám nhìn tiếp.

“Gào...”

Bên trong miệng Cự Thủy Thi phát ra tiếng kêu gào thê lương, nhưng khi miệng và hầu họng bị dầu sôi thiêu cháy, tiếng thét này cũng nhỏ dần, cuối cùng chỉ còn lại những tiếng hừ hừ đau đớn.

Sau khi dội hết một ấm dầu, đầu Cự Thủy Thi chỉ còn lại một bộ xương sọ xám đen. Diệp Thiếu Dương ném cái ấm đi, nhặt lấy chiếc búa lớn, dùng bút chu sa vẽ một đạo phù văn lên đầu búa, nhắm thẳng vào sọ não Cự Thủy Thi mà nện xuống.

“Răng rắc” một tiếng, sọ não vỡ vụn. Diệp Thiếu Dương đón lấy ấm dầu sôi mới từ tay Tạ Vũ Tinh, dội thẳng vào đống óc bên trong.

Một luồng khí trắng bốc lên, óc bị dầu sôi làm cho tơi ra, sau đó đông lại thành một thứ màu trắng bệch. Lúc này Cự Thủy Thi mới ngừng chống cự, hoàn toàn bất động.

Diệp Thiếu Dương thở phào một hơi, chỉ vào đống óc đã đông lại, cười bảo Tạ Vũ Tinh: “Trông có giống bát tào phớ vừa mới chan nước dùng không?”

“Anh thật đáng ghét!” Tạ Vũ Tinh lập tức lộ vẻ kinh tởm, vỗ vỗ ngực nói: “Từ nay về sau tôi không bao giờ ăn tào phớ hay đậu phụ nữa.”

Diệp Thiếu Dương ngồi trên nắp quan tài nghỉ ngơi một lát, rồi tiến lên dùng Câu Hồn Toả quấn quanh eo Cự Thủy Thi, gọi mọi người cùng xúm lại khiêng nó lên.

Ngoại trừ Vô Nguyệt đạo trưởng, tất cả mọi người đều vào cuộc, tốn bao nhiêu sức bình sinh mới lôi được Cự Thủy Thi ra ngoài sân. Thư ký thôn đi lấy xăng dội lên thi thể, đốt sạch sành sanh.

Tiếp theo, Diệp Thiếu Dương chỉ huy mọi người quay lại hầm, khiêng quan tài ra. Quan tài tuy to nhưng dát vàng mỏng nên không quá nặng, mỗi người một góc, tuy vất vả nhưng cũng khiêng được lên, đặt sang một bên.

Phía dưới chiếc quan tài đó, vẫn còn một chiếc nữa!

Đó là một chiếc quan tài màu bạc to bằng chiếc bên trên.

Vô Nguyệt đạo trưởng thấy chiếc quan tài này, cảm thấy cơ hội thể hiện đã tới, nghiêm giọng nói: “Đây là một cỗ Tử Mẫu Song Sinh Quan! Nếu ta đoán không lầm, chiếc quan tài bên trên vốn là một cái quách, không phải quan tài thật sự. Phía dưới này mới là quan tài chính chủ, đây gọi là Kim Quan Ngân Quách.”

Diệp Thiếu Dương lườm ông ta một cái: “Đừng có nói mò, ông đã thấy được mấy cái quan tài rồi? Đây mà là Tử Mẫu Song Sinh Quan gì chứ, phía dưới này là Thủy Tinh Quỷ Quan. Đám quỷ đó đều ở bên trong này, con Cự Thủy Thi bên trên là dùng để trấn áp chúng.”

Vô Nguyệt đạo trưởng phản bác: “Không thể nào, Thủy Tinh Quan phải trong suốt như ngọc, chiếc quan tài này màu bạc, sao có thể là nó được!”

Diệp Thiếu Dương cười nhạt: “Ông không biết thì thôi đi, lại còn thích cãi. Đây rõ ràng là Thủy Tinh Quan được phủ một lớp bột bạc bên ngoài. Bột bạc có tác dụng tránh độc cách âm, mục đích là để ngăn không cho thi thủy từ quan tài vàng bên trên rò rỉ vào trong Thủy Tinh Quan.”

Nói xong, cậu thọc tay vào đai lưng, bốc một nắm đậu đồng rải xuống. Những hạt đậu đồng vàng óng vừa chạm vào Thủy Tinh Quan liền nảy lên lách tách như rang lạc, bốc lên từng luồng khói đen.

Bên trong Thủy Tinh Quan lập tức vang lên tiếng trẻ con khóc thét, giống hệt tiếng khóc đã nghe thấy trước đó.

Diệp Thiếu Dương nhảy lên nắp quan tài, dùng đèn pin soi một lượt, phát hiện ở chính giữa nắp quan tài có một đồ án La Bàn to bằng bàn tay. Cậu đưa tay sờ thử, nó được khảm trực tiếp lên trên, gồm ba vòng tròn, mỗi vòng đều có thể xoay chuyển. Cậu trầm ngâm một lát, cầm xẻng đào bới xung quanh, rồi lần theo mép nắp quan tài, chạm được bốn thứ giống như cơ quan.

Dù chưa biết cụ thể là gì, nhưng kết hợp với ấn ký La Bàn trên quan tài, Diệp Thiếu Dương nhanh chóng hiểu ra, gật đầu nói: “La Bàn nhàn nhã, lực trầm thiên quân. Đây là La Bàn Định Tâm Ấn.”

Tạ Vũ Tinh lập tức hỏi: “Có ý nghĩa gì?”

“Hiểu đơn giản thì nó là một cái ổ khóa mật mã bằng La Bàn.” Diệp Thiếu Dương dùng đèn pin soi lại La Bàn lần nữa rồi nói: “La Bàn này là hàng đặc chế, có ba vòng, lần lượt là Cửu Cung, Bát Môn và Tứ Trụ, được thiết lập dựa theo hướng đi của khí tức bên trong quan tài. Chỉ khi xoay cả ba vòng về đúng vị trí mới mở được, nếu dùng ngoại lực cưỡng ép, hậu quả khôn lường.”

Nói xong, cậu nhìn Vô Nguyệt đạo trưởng cười cười: “Hay là ông thử xem?”

Vô Nguyệt đạo trưởng hừ lạnh: “Đùa gì vậy, ngoại trừ người hạ phong ấn, ai mà biết được hướng đi của khí tức bên trong. Có tới ba vòng quay, nếu cậu thử từng trường hợp một, ba ngày cũng chưa chắc đã xong.”

“Muốn biết khí tức đi thế nào cũng không khó lắm.”

“Hừ, trừ phi khai Thiên Thông Nhãn, cậu thật sự coi mình là Thiên Sư chắc?”

“Ông nói đúng rồi đấy.” Diệp Thiếu Dương cúi người ghé sát nắp quan tài, một tay đặt lên ấn La Bàn, niệm chú ngữ, từ từ mở Thiên Thông Nhãn nhìn xuống dưới. Một lát sau, cậu bắt đầu xoay chuyển La Bàn... Chẳng bao lâu sau, chỉ nghe thấy vài tiếng “răng rắc” giòn tan, cơ quan đã được giải khai.

“Cậu... cậu thật sự là Thiên Sư!” Vô Nguyệt đạo trưởng thốt lên kinh hãi. Dù trước đó chứng kiến cách Diệp Thiếu Dương đối phó Cự Thủy Thi, ông ta đã biết cậu không đơn giản, nhưng cùng lắm cũng chỉ nghĩ cậu là một Phương Sĩ, ngay cả Chân Nhân ông ta cũng chẳng dám mơ tới, nào ngờ cậu lại là một vị Thiên Sư!

Nghĩ đến việc mình luôn khinh miệt cậu, thậm chí còn tự xưng là bậc tiền bối... Vô Nguyệt đạo trưởng xấu hổ vô cùng, mặt đỏ gay như gan lợn.

Đứng cạnh ông ta là Trang Thái, biểu cảm cũng đặc sắc không kém. Là người thường, gã không hiểu rõ địa vị của “Thiên Sư” trong Đạo môn, nhưng nghe giọng điệu kinh hãi của Vô Nguyệt đạo trưởng, gã cũng hiểu được vị Diệp tiên sinh trẻ tuổi này có thực lực vượt xa ông ta, gã thầm hối hận vì thái độ hoài nghi lúc trước của mình.

Diệp Thiếu Dương chẳng buồn để ý đến tiếng hô hoán của Vô Nguyệt đạo trưởng, cậu rút linh phù ra, vẽ vài nét rồi dán lên nắp quan tài, một tay ấn lên phù đảm, mặc niệm chú ngữ. Chỉ thấy trên nắp quan tài một luồng ánh bạc lưu động, rót thẳng vào linh phù, lớp màu bạc ở bốn góc bắt đầu nhạt dần, trở nên trong suốt.

Chưa đầy một phút, toàn bộ nắp quan tài đã trở nên trong vắt. Mọi người nhìn qua, quả nhiên đúng như lời Diệp Thiếu Dương nói, đây chính là một bộ Thủy Tinh Quan!

Đề xuất Tiên Hiệp: Đế Quốc Bóng Tối
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN