Nàng là sư muội của Đạo Phong.
Trần Hiểu Húc cuối cùng cũng nghĩ thông suốt, hèn chi trước đó nàng ta nói vì nể tình mình là đệ tử Mao Sơn nên mới không hạ thủ, hóa ra là nể nang mối quan hệ này.
Điều quan trọng nhất là, Tiêu Đồ này dù sao cũng có chút dây dưa với mình, Trần Hiểu Húc bèn khom người hành lễ, cất tiếng: “Bái kiến sư thúc tổ.”
“Ngươi gọi ta là gì?”
“Ngài là sư muội của sư thúc tổ Đạo Phong, gọi ngài một tiếng sư thúc tổ cũng không có gì quá đáng.”
“Hừ, đừng có thấy người sang bắt quàng làm họ. Ta đợi ngươi đó.” Tiêu Đồ ném cho cậu một tờ giấy vàng, “Làm xong việc thì tìm chỗ nào đó đốt đi, ta sẽ tìm tới ngay.”
Dứt lời, nàng ta tung người một cái, xách theo Diệp Tiểu Mộc bay vút đi. Tốc độ nhanh đến mức như thần long thoáng hiện, khiến đám người Tô Yên muốn đuổi theo cũng không kịp.
Mấy người ngây ngốc đứng tại chỗ, đưa mắt nhìn nhau.
“Yên tâm đi, nàng ta sẽ không làm gì Tiểu Mộc đâu.”
Trần Hiểu Húc lên tiếng an ủi Tô Yên trước, sau đó gọi điện cho Nguyên Tịch, chỉ nói là có hai vị sư huynh đệ bị tà vật tập kích. Cậu không tiết lộ chuyện vừa xảy ra cũng như thân phận của Tiêu Đồ, mà chỉ nhờ bọn họ đến xử lý thi thể. Dù sao đây cũng là xã hội hiện đại, dù bọn họ là pháp sư nhưng vẫn là thành viên của xã hội, ai cũng có hộ tịch và hồ sơ thân phận, không thể giống như trong tiểu thuyết võ hiệp, hễ chết một đám người là quan phủ không thèm truy cứu.
Chuyện pháp sư bị tà vật sát hại vẫn thường xuyên xảy ra. Trong Pháp Thuật Công Hội có một bộ phận chuyên môn gọi là “Đề Điểm Tư”, phụ trách xử lý những việc này, trực tiếp liên hệ với chính quyền để giải quyết hậu quả. Tư chủ tên là Hồ Chân Chân, đệ tử của núi Lục Thành.
Vì ngày mai đại hội sẽ khai mạc, Nguyên Tịch với tư cách là bên tổ chức đang bận rộn trăm công nghìn việc, nghe Trần Hiểu Húc báo xong cũng không nghĩ ngợi nhiều, lập tức thông báo cho Hồ Chân Chân dẫn người đến xử lý.
Hồ Chân Chân nhanh chóng có mặt cùng hai đệ tử. Một mặt nàng kiểm tra hiện trường, một mặt hỏi han Trần Hiểu Húc về sự tình. Trần Hiểu Húc giấu nhẹm sự thật, chỉ nói gặp phải tà vật hung hãn đả thương người.
Hồ Chân Chân bèn để bọn họ đi trước. Nàng vốn có kinh nghiệm xử lý những vụ này, lại có hai đệ tử đi cùng là đủ, người ngoài cũng chẳng giúp được gì thêm.
Trần Hiểu Húc dẫn Tô Yên và Vương Tiểu Bảo rời đi. Tô Yên vốn là người điềm tĩnh, nhưng vì người gặp nạn là Diệp Tiểu Mộc nên tâm trí nàng đại loạn, không còn chút chủ kiến nào.
Trần Hiểu Húc phải an ủi hồi lâu, cam đoan Diệp Tiểu Mộc nhất định sẽ bình an vô sự: “Mặc dù vị công chúa Long tộc kia ra tay tàn độc, nhưng ta dám bảo đảm Tiểu Mộc sẽ không sao. Dù sao hiện giờ nàng ta đang cần nhờ vả ta, sẽ không giết con tin đâu.”
Tô Yên lo lắng nói: “Nói thì nói vậy, nhưng biết làm thế nào bây giờ? Huynh không thể thật sự đi trộm Huyền Tố Tú Cầu cho nàng ta được, huynh sẽ không làm thế chứ?”
Trần Hiểu Húc thở hắt ra một hơi: “Huyền Tố Tú Cầu là vật quý giá như vậy, Bạch Vi chắc chắn luôn mang theo bên mình, ta có muốn trộm cũng không trộm nổi. Nhưng ta có cách, ta sẽ đi tìm sư thúc tổ giúp đỡ.”
Thấy Tô Yên chưa hiểu, cậu giải thích thêm: “Ý ta là sư thúc tổ Đạo Phong. Mấy hôm trước ông ấy đã tới chân núi này rồi. Vị công chúa Long tộc kia là sư muội của ông ấy, chỉ cần ông ấy ra mặt, nàng ta không có lý do gì để không thả người.”
Tô Yên giật mình hỏi: “Ta nghe nói Đạo Phong tính tình lạnh lùng bạc bẽo, ông ấy lại không quen biết Tiểu Mộc, liệu có chịu giúp không?”
“Cứ để ta đi cầu xin ông ấy, chắc không có vấn đề gì đâu.”
“Tiểu Bảo, cậu cũng đi đi. Đạo Phong có chút quan hệ với nhà cậu, hai người cùng đi sẽ dễ nói chuyện hơn.”
Vương Tiểu Bảo lập tức đồng ý.
Lúc này Tô Yên mới yên tâm đôi chút, dặn dò: “Vậy hai người mau đi đi. Tiểu Mộc ngốc nghếch lắm, chẳng biết nói lời ngon ngọt gì đâu. Vị công chúa kia lại mắc bệnh công chúa, tính khí thất thường, ta chỉ sợ Tiểu Mộc lỡ lời làm nàng ta nổi giận, rồi dưới cơn nóng giận lại…”
Hai người lại an ủi nàng thêm vài câu rồi tiễn nàng về. Vương Tiểu Bảo lúc này mới hỏi: “Phong đại gia tới rồi sao? Sao tớ không biết nhỉ?”
“Chưa tới, mà có tới cũng chẳng báo cho ta đâu.”
Vương Tiểu Bảo ngẩn người: “Vậy cậu…”
“Nhưng sư bá của ta đã tới. Ta trực tiếp đi tìm người không phải tốt hơn sao? Lúc nãy Tiểu Yên ở đó nên ta không tiện nói, dù sao cô ấy vẫn chưa biết thân thế của Tiểu Mộc.”
Diệp Thiếu Dương đang thơ thẩn dạo chơi trong khu du lịch. Nhuế Lãnh Ngọc không đi cùng vì lần này người đến quá đông và phức tạp. Nàng có đến thì cũng chỉ có thể trốn trong khách sạn, chẳng có gì thú vị, nên thà ở nhà đợi ông còn hơn.
Ngô Gia Vĩ ở lại phòng trọ để tu luyện. Diệp Thiếu Dương cùng Tứ Bảo và Lão Quách cùng nhau dạo quanh khu du lịch. Trời lạnh, ông quấn một chiếc khăn len lớn che kín cả mũi, chẳng sợ ai nhận ra mình.
Ba người mua mấy xiên mực nướng trên đường, vừa đi vừa ăn. Xung quanh người qua kẻ lại tấp nập, đa phần là các pháp sư đến tham dự đại hội. Ba người Diệp Thiếu Dương ăn mặc không thể bình thường hơn, trông chẳng khác gì mấy gã trung niên lôi thôi, chẳng ai ngờ được thân phận thật sự của họ, nếu không e là con đường này đã bị tắc nghẽn rồi.
“Hình như con trai ông cũng tới đúng không? Sao không thấy nó liên lạc gì với ông hết vậy?” Diệp Thiếu Dương sực nhớ ra, quay sang hỏi Tứ Bảo.
“Tôi thèm vào mà nói với nó. Nó đang tụ tập với con trai ông đấy, một lũ anh em trẻ tuổi, ai thèm quan tâm đến mấy lão già này.”
Lão Quách thở dài: “Đừng nói thế, mỗi lần nhìn mấy đứa nhỏ đó, tôi lại có cảm giác như thấy các chú hồi trẻ vậy. Đúng là sóng sau xô sóng trước mà.”
Diệp Thiếu Dương nhướng mày với lão: “Ít nhất trông em vẫn còn trẻ chán.”
“Trẻ thì có gì hay? Ai mà chẳng từng trẻ qua, nhưng chú đã già bao giờ chưa?” Tứ Bảo hậm hực vặn lại.
“Mẹ kiếp, ông rõ ràng là đang ghen tị.”
Vì Tứ Bảo đầu trọc, giữa mùa đông giá rét đi ngoài đường cứ thấy lạnh buốt cả đầu. Vừa hay bên đường có một cửa hàng bán mũ, ông bèn vào chọn một chiếc mũ cao bồi miền Tây, đội lên trông lố lăng không tả nổi.
Cô chủ quán là người khéo léo, đon đả chào mời: “Ba vị là ba thế hệ ông cháu đúng không ạ? Ngài không chọn luôn cho cha và con trai mình mỗi người một chiếc mũ sao?”
Cả ba người sững sờ trong giây lát.
Tứ Bảo lập tức cười khoái chí, bá vai Diệp Thiếu Dương nói: “Con trai nghe thấy gì chưa? Mau đi chọn một cái mũ đi.”
Diệp Thiếu Dương: “...”
Lão Quách vỗ vai ông cười khà khà: “Nghe thấy chưa? Trẻ quá đôi khi cũng thiệt thòi đấy.”
Diệp Thiếu Dương chọn một chiếc mũ lưỡi trai trông khá ổn. Vừa bước ra khỏi cửa thì điện thoại reo, là Trần Hiểu Húc gọi tới. Sau khi bắt máy, Trần Hiểu Húc hỏi ông đang ở đâu, nói có chuyện gấp cần gặp mặt.
Mười phút sau, Trần Hiểu Húc và Vương Tiểu Bảo chạy đến. Vừa thấy Tứ Bảo, Vương Tiểu Bảo cũng giật mình: “Lão ba, sao ba cũng tới đây?”
“Ba mà không tới thì chẳng ai quản được con đúng không?” Tứ Bảo lườm con trai một cái.
Vương Tiểu Bảo thè lưỡi tinh nghịch.
Trần Hiểu Húc kể lại chuyện Diệp Tiểu Mộc bị Tiêu Đồ bắt cóc. Nghe xong, ba người Diệp Thiếu Dương đưa mắt nhìn nhau kinh ngạc.
Vị “Sát Tinh” đã mất tích mười bảy năm này, nay lại tái xuất giang hồ sao?
“Sao lại xảy ra chuyện này được?” Tứ Bảo kinh hãi thốt lên.
Lão Quách trầm giọng: “Chuyện này không thể xem thường. Tiêu Đồ đó các chú đều biết rồi, tính tình vừa chính vừa tà, giết người không chớp mắt. Nàng ta lại không biết đó là con trai chú, Thiếu Dương, chú phải mau đi cứu người thôi!”