Chương 35: Xác chết vùng dậy
Để chứng minh bản thân không hề làm chuyện gì xấu xa với mỹ nữ cảnh sát, sau khi trở về ký túc xá, Diệp Thiếu Dương đành phải kể lại toàn bộ trải nghiệm tại tòa nhà cũ cho Mã nghe. Mã nghe xong chuyện hắn đụng độ Tà Linh, kinh hãi thốt lên: “Không phải ông bảo bên trong không có quỷ sao, sao tự nhiên lại lòi đâu ra Tà Linh thế này?”
“Trước đó là do tôi sơ ý. Năm đó khi vị lão hòa thượng kia phong ấn tòa ký túc xá, Âm ổ mới vừa hình thành, vẫn chưa có Tà Linh. Cho nên trận pháp phong ấn của ông ấy đại khái chỉ nhắm vào Quỷ và Yêu, đối với Tà Linh thì vô hiệu. Tuy nhiên, loại Tà Linh sinh ra từ âm khí này chỉ có thể lởn vởn quanh Âm ổ, không thể rời xa, nên cơ bản sẽ không ra ngoài hại người. Con tôi gặp lúc tối chính là loại này, tôi đoán trong Âm ổ vẫn còn rất nhiều.”
Nghĩ đến đây, Diệp Thiếu Dương cũng thấy phiền muộn. Tuy loại Tà Linh này không thể rời khỏi Âm ổ, nhưng nếu có người ngoài xâm nhập, đám này nhất định sẽ ùa lên tấn công, xử lý cũng khá rắc rối.
Hơn nữa, nếu cô nàng cảnh sát kia không nhìn lầm việc thấy một nữ quỷ lướt qua ngoài cửa... thì vấn đề đã trở nên nghiêm trọng rồi. Có thể khiến hắn không phát giác ra sự tồn tại của quỷ khí, tu vi của nữ quỷ này rốt cuộc mạnh đến mức nào?
“Ông lập tức gọi điện cho Lý Đa, bảo mấy nữ sinh kia phải cẩn thận, nhất định phải dán Huyết Tinh Phù lên cửa sổ phòng ngủ. Vạn nhất nữ quỷ kia xuất hiện và có liên quan đến trò Điệp Tiên các cô ấy chơi, thì phiền phức lớn rồi.”
Sau khi Mã gọi điện xong, anh ta quay sang hỏi: “Tôi dặn rồi. Này Diệp Tử, tiếp theo ông định làm gì?”
“Ngày mai vẫn phải vào đó xem sao. Bức điêu khắc ở đại sảnh tầng một có vấn đề, hôm nay bị con Tà Linh chết tiệt kia quấy rầy nên tôi chưa kịp nhìn kỹ.”
Diệp Thiếu Dương lấy điện thoại ra định chơi một ván Rắn săn mồi, chợt nhớ tới chiếc điện thoại mới mà Chu Tĩnh Như tặng. Hắn lấy ra bấm thử, bên trong đã lưu sẵn một số điện thoại với tên danh bạ là “Như”, hẳn là của chính Chu Tĩnh Như. Hắn không nhịn được mỉm cười, cô nàng này tâm tư thật đúng là chu đáo.
Mã liếc mắt nhìn qua, kêu lên: “Iphone 6 cơ à! Ông được đấy, cũng biết hưởng thụ quá nhỉ. Mới kiếm được mười ngàn tệ đã sắm ngay bản màu vàng sang chảnh này, có tiền đồ!”
Diệp Thiếu Dương cười nhạt: “Ai bảo ông là tôi tự mua? Chu Tĩnh Như tặng đấy.”
“Đù! Tín vật định tình à!”
Diệp Thiếu Dương mặc kệ anh ta. Hắn loay hoay nửa ngày vẫn không biết dùng nhiều chức năng, đành ném sang một bên, cầm lấy chiếc điện thoại cũ nát của mình tiếp tục chơi Rắn săn mồi...
Sáng sớm ngày hôm sau, mới hơn năm giờ, Diệp Thiếu Dương đã bị tiếng kêu thảng thốt của Mã làm cho tỉnh giấc.
“Diệp Tử mau dậy đi, có chuyện rồi! Liêu Thanh Thanh đến ký túc xá số 4 rồi!”
Diệp Thiếu Dương bật dậy như lò xo: “Cái gì?”
“Lý Đa vừa gọi cho tôi, bảo Liêu Thanh Thanh đã mất tích từ tối qua. Người nhà tìm khắp nơi rồi báo cảnh sát. Vừa mới check camera giám sát của Học viện Ngoại ngữ, thấy cô ấy vào trường lúc ba giờ sáng, nhưng lại không về ký túc xá mình ở, tám chín phần mười là đã vào tòa nhà số 4 rồi!”
Diệp Thiếu Dương sững sờ, không ngờ sự việc lại diễn biến theo chiều hướng này. Hắn vội hỏi: “Họ vào trong đó rồi à?”
“Chưa, cảnh sát cũng vừa mới tới nơi, không ai dám vào. Thế nên họ mới bảo tôi cầu cứu ông. Diệp Tử, ông mau qua đó xem sao!”
Diệp Thiếu Dương không nói hai lời, mặc vội quần áo rồi lao ra khỏi phòng. Vừa ra tới cửa lại lộn trở lại, mở tủ đồ của mình, nhét một cái bọc vải dài vào trong ba lô.
“Cái gì đấy?” Mã hỏi.
“Vũ khí bí mật của tôi.” Diệp Thiếu Dương đáp. Nếu Liêu Thanh Thanh đang ở trong tòa ký túc xá đó, chắc chắn đã bị lệ quỷ vây khốn, mang theo thứ này cho chắc ăn.
Mã biết một con đường tắt dẫn đến Học viện Ngoại ngữ. Hai người chạy bộ mười mấy phút đã tới dưới lầu ký túc xá số 4, nhưng kết quả đã muộn một bước.
Trên bãi cỏ phía sau cửa sau tòa nhà, một thiếu nữ đang nằm sóng soài. Mấy viên cảnh sát đang khám nghiệm hiện trường, xung quanh đã giăng dây cảnh báo. Cách đó không xa, vài người có vẻ là người nhà đang ôm nhau khóc nức nở.
Lý Đa cùng Hà Lệ Lệ và mấy nữ sinh khác bị ngăn bên ngoài vòng vây, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ bi thương và kinh hãi. Mã xông tới chộp lấy Lý Đa hỏi: “Là Liêu Thanh Thanh sao?”
Lý Đa khó khăn gật đầu.
Diệp Thiếu Dương hỏi: “Sao lại thành ra thế này?”
“Nửa đêm qua mẹ cô ấy ở bệnh viện trông nom, không hiểu sao lại ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh dậy thì Thanh Thanh đã biến mất. Xem camera bệnh viện thì thấy cô ấy tự đi ra ngoài...”
Diệp Thiếu Dương ngắt lời: “Mấy chuyện đó tôi không muốn nghe. Cô ấy gặp nạn lúc nào?”
“Ngay vừa nãy thôi, ngay trước khi các anh tới.”
“Cảnh sát sao lại đến nhanh thế?” Mã chen vào một câu.
“Cảnh sát đi cùng chúng tôi tới đây. Sau khi xem camera thấy Thanh Thanh vào ký túc xá số 4, họ định vào tìm thì nghe thấy tiếng động, chạy vòng ra sau thì thấy cô ấy nhảy từ trên lầu xuống...”
Lý Đa thở dài, nhìn Diệp Thiếu Dương với ánh mắt phức tạp, thì thào: “Anh Thiếu Dương, Thanh Thanh chết lạ lắm... Anh tự mình qua xem đi.”
Diệp Thiếu Dương bước qua dây cảnh báo, lập tức bị một viên cảnh sát chặn lại: “Hiện trường vụ án, cấm lại gần! Cậu là ai?”
Diệp Thiếu Dương đáp: “Tôi là bạn cô ấy, tôi chỉ muốn nhìn một cái thôi.”
Viên cảnh sát do dự một chút rồi nói: “Tình trạng người chết rất đặc thù, tốt nhất cậu không nên xem thì hơn.”
Đặc thù? Diệp Thiếu Dương cau mày, lách qua viên cảnh sát. Khi còn cách thi thể vài mét, hắn đột nhiên dừng khựng lại, hít vào một hơi lạnh.
Nằm dưới đất là một cái thây khô!
Chính xác là một bộ xương người hoàn toàn mất sạch máu thịt, chỉ còn bọc một lớp da khô khốc. Ngũ quan co rúm lại, không còn chút nhân dạng nào.
“Đây không phải là... thây khô sao? Sao có thể là Liêu Thanh Thanh được?” Mã liếc nhìn một cái rồi kinh hãi kêu lên.
Lý Đa tiến lại gần nói: “Chính là cô ấy. Người nhà đã xác nhận rồi, quần áo và trang sức cô ấy đeo không sai vào đâu được, camera giám sát cũng làm chứng.”
Mã quay đầu nhìn anh ta: “Cậu bảo cô ấy nhảy lầu, vậy cậu giải thích xem một người chết khô như thế này thì nhảy kiểu gì? Hay là cô ấy vừa nhảy xuống thì biến thành thây khô luôn?”
Lý Đa giơ hai tay ra vẻ bất lực: “Đừng hỏi tôi, tôi còn sốc hơn cả anh. Trong video giám sát lúc vào tòa nhà cô ấy vẫn bình thường, vậy mà chỉ vài tiếng đồng hồ đã thành ra thế này. Trời mới biết cô ấy đã gặp phải cái gì trong tòa nhà đó...”
Cha mẹ Liêu Thanh Thanh gục bên xác con gái khóc đến tê tâm liệt phế. Nước mắt họ lã chã rơi xuống làn da khô nẻ của cô. Đột nhiên, Diệp Thiếu Dương chú ý thấy ngón tay của người chết khẽ cử động.
“Tất cả tránh ra!” Diệp Thiếu Dương quát lớn, “Sắp thi biến rồi!”
Hắn lao lên dùng sức kéo cha mẹ Liêu Thanh Thanh ra, đồng thời gọi Mã và Lý Đa đến hỗ trợ.
“Thằng khốn, mày làm cái gì thế!” Cha Liêu Thanh Thanh lồng lộn lao vào đánh Diệp Thiếu Dương, nhưng bị Mã và Lý Đa cùng nhau ôm chặt lấy.
Đúng lúc này, mẹ Liêu Thanh Thanh phát ra một tiếng thét hãi hùng. Mọi người quay đầu nhìn lại và chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng tột độ:
Liêu Thanh Thanh vậy mà lại bò dậy từ dưới đất. Hai chân cô ta duỗi thẳng tắp, giống hệt cương thi trong phim, nhảy vọt tới trước mặt người mẹ đang sợ hãi ngã quỵ. Hai tay cô ta bóp chặt lấy cổ bà, nhấc bổng lên khỏi mặt đất.
“Hừ... gừ...” Trong họng Liêu Thanh Thanh phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục. Đôi mắt trợn trừng, khuôn miệng nứt nẻ lộ ra vẻ mặt dữ tợn. Vốn dĩ hình dạng thây khô đã đáng sợ, nay lại càng thêm phần tà ác và kinh dị không sao tả xiết.
Xác chết vùng dậy!
Chuyện vốn chỉ có trong tiểu thuyết nay lại diễn ra sống động ngay trước mắt. Sau giây phút bàng hoàng ngắn ngủi, tiếng la hét vang lên khắp nơi. Hà Lệ Lệ và mấy nữ sinh sợ đến mức lùi lại liên tục. Ngay cả cảnh sát cũng hoảng loạn, đứng đực ra đó không biết phải làm gì. Một viên cảnh sát run rẩy rút súng ra, nhắm vào thây khô quát lớn: “Này, thả người ra! Nếu không tôi nổ súng đấy!”
Đề xuất Voz: Tớ quên rằng mình đã chia tay!