Chương 3541: Xi Vưu tái sinh 3

Tạ Vũ Tình muốn xỉu luôn, gắt lên: “Tôi đợi nửa ngày mà ông chỉ muốn nói bấy nhiêu thôi hả?”

“Ngạch... Chuyện ăn cơm không phải là việc quan trọng nhất sao?”

“Quan trọng, quan trọng lắm, khẩn cấp nhất luôn rồi đó! Ông còn việc gì quan trọng nữa không?”

“À có chứ, tôi muốn đi vệ sinh.”

Sau khi ăn uống no nê và giải quyết xong nỗi buồn, Diệp Thiếu Dương quay lại bên bờ đập chứa nước, cùng Tạ Vũ Tình và Tuyết Kỳ tán gẫu một lát. Đúng lúc đó Qua Qua cũng trở về, mang theo một tin tức không mấy tốt lành: Thành Phong Đô đã hoàn toàn thiết quân luật.

Mặc dù trước đó lực lượng canh giữ thành Phong Đô đã là người của Thái Âm Sơn, nhưng kiểm soát vẫn chưa quá gắt gao. Theo lời Qua Qua, thành Phong Đô mới bắt đầu giới nghiêm từ hôm qua, chỉ có sinh hồn mới được vào, còn người bên trong thì một kẻ cũng không ra được. Rất nhiều nha môn đã bị Thái Âm Sơn tiếp quản. Cũng may là lối nhỏ bí mật kia vẫn chưa bị Thái Âm Sơn phát hiện, nhưng người của Âm Ty không dám sử dụng thường xuyên nữa, vì để dành cho những lúc thực sự cần thiết sau này. Nếu người ra vào quá nhiều sẽ rất dễ bị lộ.

Điện Thiên Tử may mắn chưa bị Thái Âm Sơn tiếp quản hoàn toàn, nhưng cũng có vài tà vật của Thái Âm Sơn tiến vào đóng chốt để làm việc. Những kẻ này là phụng mệnh vào để giám sát các quy tắc.

May mà Qua Qua vừa đến bên ngoài đã trông thấy bọn chúng nên không dám tùy tiện đi vào. Cậu lẻn ra cửa sau, gặp được một gã Quỷ Sai quen thuộc vừa đi ra, liền nhờ hắn gọi Chanh Tử. Chanh Tử thậm chí không cho cậu vào điện Thiên Tử, mà dẫn cậu đến một con hẻm nhỏ để thông báo tình hình Âm Ty. Cô ấy vừa từ nhân gian vội vã trở về thì bên này lập tức giới nghiêm. Cô và Tiêu Dật Vân hiện tại đều coi như "thất nghiệp", lại còn đang bị giam lỏng trong thành, cảm thấy vô cùng bí bách.

Qua Qua nói rõ mục đích đến đây của mình. Chanh Tử nghe xong liền bảo cậu cẩn thận chờ đợi, tuyệt đối đừng để đội tuần tra của Thái Âm Sơn trên đường phát hiện. Hiện tại khắp thành đều là quân tuần tra, cậu chưa bị bắt đã là vạn hạnh rồi.

Qua Qua đợi trong hẻm một lúc thì Chanh Tử quay lại. Cô cho biết đã gặp được Thôi Phủ Quân, và ông ấy nhờ chuyển lời tới Diệp Thiếu Dương về cục diện Âm Ty hiện nay. Ông cùng mấy vị đại lão ở các nha môn khác đã bị giám sát chặt chẽ, rất khó gặp mặt, cũng không thể rời khỏi Âm Ty.

Để duy trì sự vận hành bình thường của Âm Ty, họ chỉ có thể lựa chọn nhẫn nhịn, bảo toàn thực lực và chờ đợi thời cơ.

Hiện tại, Thái Âm Sơn đã bắt đầu thâm nhập vào các nha môn không quá quan trọng, phái người vào tiếp quản các vị trí chủ chốt. Chỉ có điện Thiên Tử, Luân Hồi Ty, điện Sâm La và một vài bộ phận chức năng là chúng chưa dám động tay ngay. Ước chừng sau khi giải quyết xong giặc ngoài, việc chúng ra tay với những nơi này cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Thôi Phủ Quân nhắn nhủ Diệp Thiếu Dương rằng bây giờ chỉ có thể dựa vào cậu và đám anh em. Tương lai nếu cần thiết, họ có thể trong ứng ngoại hợp cùng hành động, nhưng nhất định phải có nắm chắc phần thắng.

Về dị tượng xảy ra ở nhân gian, Phủ Quân tuy không nắm rõ chi tiết nhưng biết chắc chắn là do Quỷ Vương phát động. Manh mối ông cung cấp là: Trong một thời gian dài trước đây, Vô Cực Quỷ Vương luôn tìm kiếm điểm yếu nhất trong không gian giữa hai giới Âm - Dương, sau đó dùng một loại sức mạnh nào đó liên tục làm suy yếu rào chắn. Bây giờ rào chắn cuối cùng đã bị xé ra một vết nứt, nối liền nước sông Ấm Thủy với dòng nước ở nhân gian, mưu toan dùng cách này để không ngừng thâm nhập vào nhân gian...

“Phủ Quân nói, mọi người nhất định phải ngăn chặn hành vi này của Thái Âm Sơn, nếu không nhân gian sẽ lâm nguy.” Qua Qua kết thúc lời kể bằng câu nói này.

Khóe miệng Diệp Thiếu Dương bắt đầu co giật.

“Ngăn chặn? Ngăn chặn kiểu gì? Hóa ra bây giờ chẳng dựa dẫm được vào ai nữa đúng không?”

“Phủ Quân còn nói thêm, hiện tại sông Ấm Thủy thẩm thấu vào nhân gian chưa quá mạnh, số lượng tà vật lên được cũng không nhiều, vẫn còn dễ đối phó. Một khi đã hình thành quy mô thì lúc đó thực sự không thể cản nổi nữa. Vì vậy nhất định phải nhanh chóng hành động, dập tắt nguy cơ này ngay từ trong trứng nước.”

Diệp Thiếu Dương hít một hơi thật sâu rồi thở hắt ra, quay đầu nhìn những người xung quanh, nói: “Tôi đã hiểu vì sao Quỷ Vương lại chọn thời điểm này để phát động chiến tranh với Không Giới rồi. Là để kìm chân người của chúng ta. Đại chiến Không Giới sắp nổ ra, quân sư tuyệt đối không thể rời đi. Phía Đạo Phong không biết tại sao... đại khái cũng bị Quỷ Vương cầm chân rồi. Cho nên bên này không có đủ lực lượng để ứng phó với cục diện.”

Nghĩ một lát, cậu bổ sung thêm: “Một Đạo Phong, một quân sư, đó là hai người mà Quỷ Vương kiêng dè nhất.”

Tạ Vũ Tình cau mày: “Quỷ Vương không phải cũng kiêng dè ông sao?”

“Cho nên mới trừ khử hết hai người kia, để lại mình tôi cho dễ đối phó đó.”

Diệp Thiếu Dương có chút bất đắc dĩ, xem ra lần này Quỷ Vương thực sự muốn làm lớn rồi.

Cậu vào nhóm WeChat thông báo tình hình Âm Ty cho mọi người, bảo tất cả hãy sang Không Giới hỗ trợ quân sư đánh trận.

Lão Quách nhắn lại một tin: “Vậy còn phía chú thì sao?”

Diệp Thiếu Dương: “Đã đến lúc để đám lứa trẻ rèn luyện một chút rồi.”

Tứ Bảo: “Ý ông là để bọn thằng Tiểu Mộc qua đó?”

Diệp Thiếu Dương: “Bao gồm cả cậu con trai quý tử nhà ông nữa.”

Tứ Bảo: “Đây đâu phải lúc để rèn luyện chứ.”

Diệp Thiếu Dương: “Không trải qua đại chiến, có những thứ bọn nó vĩnh viễn không học được. Vả lại bây giờ tôi chỉ có thể tìm bọn nó thôi. Hòa thượng ông yên tâm đi, Tiểu Bảo ở chỗ tôi tuyệt đối an toàn.”

Tứ Bảo: “Thôi đi ông nội, có gì mà không yên tâm. Để ông đi nói với nó nhé?”

Diệp Thiếu Dương: “Cứ để tôi. Mọi người sang Không Giới thì báo tôi một tiếng, có tin tức gì phải cập nhật ngay.”

“Ông định gọi bọn Tiểu Mộc tới đây sao?” Tạ Vũ Tình chăm chú nhìn màn hình điện thoại, thấy cậu nhắn xong liền hỏi.

“Tôi biết cô muốn nói gì rồi. Yên tâm đi, có tôi ở đây, muốn chết thì tôi cũng là đứa chết sau cùng.”

“Nói bậy bạ gì đó! Ông cũng không được phép mạo hiểm quá mức đâu!”

“Vậy sau khi gọi bọn họ đến, tiếp theo ông định làm gì?”

Diệp Thiếu Dương dò xét nói: “Tôi cũng chưa từng xử lý chuyện này bao giờ. Nhưng nếu đã xác định là do sông Ấm Thủy thẩm thấu qua, biện pháp thì luôn có, đến lúc đó cô sẽ biết.”

Diệp Thiếu Dương lập tức gọi điện cho Tô Yên. Sở dĩ gọi cho cô vì trong đám hậu bối này, cô là người có chủ kiến nhất, thứ hai cô là Cửu Thiên Huyền Nữ, hiện tại lại tiếp quản Công hội Pháp thuật nên sức ảnh hưởng rất lớn.

Đột nhiên Diệp Thiếu Dương nghĩ đến tính cách của Tô Yên thực sự rất giống Nhuế Lãnh Ngọc: thông minh, tâm tư kín kẽ, có đại cục quan. Nghĩ đến Nhuế Lãnh Ngọc, lòng Diệp Thiếu Dương chợt nhói đau. May mà lúc này điện thoại đã kết nối, cậu điều chỉnh lại cảm xúc, đem tình hình nói sơ qua cho Tô Yên.

Tô Yên kinh ngạc đến mức nửa ngày không thốt nên lời.

“Cháu chưa bao giờ trải qua chuyện như thế này... phải làm sao đây ạ?”

“Cháu là Cửu Thiên Huyền Nữ, chuyện này cháu phải đứng ra dẫn dắt.” Diệp Thiếu Dương bảo cô thông qua kênh của Công hội Pháp thuật để công bố tình hình cho mọi người, sau đó tổ chức một nhóm đệ tử tinh anh nhanh chóng đến hiện trường, cụ thể làm thế nào thì đến nơi rồi tính.

“Vâng ạ, đại khái cần khoảng bao nhiêu người...”

“Thực lực khá một chút, biết nghe lời, càng đông càng tốt. Đứa nào không nghe lời thì một đứa cũng không được đến, đến cũng chỉ vô dụng.”

Tô Yên nhận lời ngay lập tức, khẳng định sẽ đi sắp xếp ngay.

“Nhưng có lẽ cháu không đi được ngay, cháu vừa mới tiếp nhận bên này, rất nhiều việc không thể rời tay... Đương nhiên nếu thực sự cần thiết, cháu vẫn sẽ đi.”

Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Quản Gia Là Ma Hoàng
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN