Chương 3551: Xi Vưu trùng sinh 13

Tạ Vũ Tình cũng rất lo lắng cho Vương Tiểu Bảo, nhưng bà luôn biết rõ thằng bé này vốn có thói quen hành động lỗ mãng, lại là con nhà nòi tu đạo từ nhỏ, Tiểu Mộc làm sao có thể so bì được?

Có điều bà cũng thầm thừa nhận, hai chàng trai này phối hợp với nhau trông cực kỳ ăn ý, phảng phất hình bóng của Diệp Thiếu Dương và Tứ Bảo năm nào.

Bà chợt nảy sinh một tia cảm ngộ, đây có lẽ chính là sự truyền thừa của giới Pháp thuật, đời này nối tiếp đời sau.

Diệp Tiểu Mộc và Vương Tiểu Bảo sát cánh chiến đấu đầy hăng hái, lao thẳng vào giữa bầy tà vật. Thế nhưng, bọn họ đã đánh giá sai thực lực của một đối thủ. Đối mặt với đòn tấn công của kẻ địch, Vương Tiểu Bảo dù chống đỡ được nhưng cũng bị chấn văng ra mấy bước. Diệp Tiểu Mộc mải mê tiến công mà không để ý phía sau, bị một con tà vật thừa cơ lẻn tới. Một cái móng vuốt sắc bén như dã thú mắt thấy sắp vỗ xuống gáy cậu, Vương Tiểu Bảo không kịp ứng cứu, dù đã lớn tiếng nhắc nhở nhưng khi Tiểu Mộc quay đầu lại thì móng vuốt đã sát ngay trước mặt.

Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, đột nhiên một tiếng "đoàng" vang lên. Cái móng vuốt vốn định giáng xuống mặt cậu trong nháy mắt nổ tung, chỉ còn vài giọt máu bắn lên mặt.

Trong chớp mắt ấy, Diệp Tiểu Mộc vội vàng tổ chức phản công, giải quyết kẻ địch trước mắt. Vương Tiểu Bảo lúc này cũng lao tới, hai người phối hợp thoát khỏi vòng vây.

“Cậu làm à?” Diệp Tiểu Mộc hỏi.

Vương Tiểu Bảo lắc đầu phủ nhận.

Cả hai ngạc nhiên quay đầu tìm kiếm người vừa ra tay trợ giúp, cuối cùng ánh mắt khóa chặt vào một nữ thám viên bên bờ.

Nữ thám viên hai tay ghìm chặt súng, nhắm chuẩn về phía cạnh bọn họ, họng súng vẫn còn vương chút khói trắng, chứng minh phát đạn vừa rồi là do bà bắn.

“Mẹ?” Diệp Tiểu Mộc không thể tin nổi.

“Sao nào, thật sự tưởng mẹ con không có chút tác dụng nào à?”

Tạ Vũ Tình hạ súng xuống, nháy mắt với cậu: “Đừng có đứng ngây ra đó nữa! Lo việc của con đi!”

Diệp Tiểu Mộc nằm mơ cũng không ngờ có ngày mình lại kề vai chiến đấu cùng mẹ. Được cổ vũ tinh thần, cậu cùng Vương Tiểu Bảo một lần nữa giết vào trùng vây, không chút nương tay tiêu diệt tà vật. Tạ Vũ Tình trở thành hỏa lực tầm xa phối hợp, thỉnh thoảng lại bồi thêm vài phát đạn. Khẩu Súng Diệt Hồn đặc chế luôn có thể đánh lui những tà vật mạnh mẽ, hóa giải nguy hiểm cho hai thiếu niên.

Nhưng số lượng tà vật thật sự quá nhiều, dù ba người phối hợp vô cùng ăn ý nhưng vẫn không ngăn nổi cục diện chung đang dần tan tác. Cực chẳng đã, Diệp Tiểu Mộc và Vương Tiểu Bảo đành bỏ dở việc giết địch, lui về phía bờ xa, hô hào mọi người tập hợp lại, chuyển từ công sang thủ, cùng nhau kết thành vòng vây để hỗ trợ lẫn nhau.

Vương Tiểu Bảo phái một số người lên núi, lần lượt leo lên các mỏm đá nhô ra hoặc sườn dốc cao có thể quan sát xuống hồ chứa nước. Sau đó, từ trong các bụi cây gần đó, họ đẩy ra tám tấm gương thủy tinh cao năm mét, rộng ba mét. Những tấm gương này đều do Diệp Thiếu Dương nhờ Cục Điều Tra hỗ trợ chế tạo và vận chuyển tới từ trước, tổng cộng có tám tấm. Trước đó, ông đã đích thân dùng Dương Công Bàn tìm ra tám vị trí phù hợp với bát quái dịch lý quanh hồ chứa, rồi cho người vận chuyển thấu kính lên, lắp vào các giá gỗ có thể điều chỉnh lên xuống. Trên mặt gương khắc đầy phù văn có khả năng hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, sau một ngày một đêm tích lũy, lúc này tất cả đều tràn đầy linh khí.

Trước khi xuống nước, ông đã dặn Diệp Tiểu Mộc tìm tám pháp sư đầu óc linh hoạt, dạy bọn họ cách điều chỉnh vị trí và kích hoạt gương thủy tinh. Giờ đây, những tấm gương này cuối cùng cũng có đất dụng võ.

Dưới sự chỉ huy của Vương Tiểu Bảo, phù văn trên các tấm gương đồng loạt rực sáng. Tám luồng sáng rực rỡ chiếu thẳng vào màn sương đen bao phủ hồ chứa, bắt đầu xua tan chướng khí.

Pháp thuật này có tên chính thức là “Bát Môn Bạch Nhật Kính”. Đối phó với tà vật, sức mạnh tối thượng không phải là tu vi pháp sư, mà là tinh hoa của tự nhiên như nhật nguyệt, gió núi, địa khí.

Nguyên lý của tám tấm gương khổng lồ này rất đơn giản: điều chỉnh góc độ để phản xạ ánh nắng lên mình tà vật, mượn sức mạnh tự nhiên của mặt trời để diệt địch.

Phù văn trên mặt gương đóng vai trò dẫn đạo đơn giản, giúp Nhật Tinh không bị tán đi khi ánh nắng chiếu vào, biến mặt gương thành một vật chứa Nhật Tinh hoàn hảo.

Việc sắp xếp theo phương vị Bát Quái là để mượn thêm Địa Sát chi lực, đẩy uy lực của Nhật Tinh lên mức tối đa.

Dù hồ chứa nước bị âm khí bao phủ, nhưng phạm vi cũng có hạn, trên sườn núi vẫn có thể đón được ánh nắng. Khi tám mặt gương gia nhập chiến trường, chúng giống như tám ngọn giáo ánh sáng, giáng những đòn đánh đáng sợ lên đám tà vật.

Vốn dĩ những tà vật này quanh năm sinh sống dưới đáy sông Ấm Thủy, đã quen với bóng tối, chưa từng thấy ánh sáng mạnh bao giờ. Đừng nói là ánh nắng gay gắt thế này, ngay cả ánh trăng cũng khiến chúng khó chịu. Đó cũng là lý do vì sao sông Ấm Thủy thẩm thấu vào nhân gian đã lâu mà chúng vẫn luôn ẩn núp dưới nước. Nước sông không ngừng tỏa ra âm khí để che chắn tinh hoa nhật nguyệt, đó chính là nền tảng sinh tồn của chúng.

Giờ đây bị tám mặt gương phản chiếu ánh nắng mãnh liệt chiếu vào, chúng lập tức trở nên khốn đốn. Những kẻ tu vi mạnh thì bắt đầu tìm cách né tránh, kẻ yếu hơn thì trực tiếp bị ánh nắng thiêu đốt đến tan chảy. Quá trình này giống như dùng kính lúp soi vào khối băng, có thể thấy rõ chúng đang tan biến bằng mắt thường.

Cục diện lập tức xoay chuyển, nhưng phạm vi chiếu sáng của gương cũng có hạn. Diệp Tiểu Mộc thấy vậy liền hô hào mọi người rời xa bờ nước, không nên chủ động tấn công nữa.

“Mọi người rút lui thôi, rời khỏi khu vực hồ chứa nước này trước rồi tính!” Diệp Tiểu Mộc ra lệnh.

Kết quả, Vương Tiểu Bảo bước tới nói: “Không rút được nữa rồi.”

“Ý cậu là sao?”

Vương Tiểu Bảo hất hàm về phía sau lưng đám đông. Diệp Tiểu Mộc quay đầu nhìn lại, lúc này mới phát hiện ra ở phía sau vị trí bọn họ tập trung, hắc khí đã bọc đánh tới, tụ lại thành một mảng mênh mông.

Trước đó mọi người chỉ mải mê chiến đấu, toàn bộ chú ý đều dồn về phía trước, thực sự không rõ chuyện này xảy ra từ lúc nào.

Bọn họ đã bị bao vây.

Nơi nào có âm khí, nơi đó có tà vật ẩn mình. Trong phạm vi âm khí bao phủ, khả năng hành động và thực lực của những tà vật này đều được tăng cường đáng sợ, cho nên xông bừa ra ngoài là không khả thi.

Diệp Tiểu Mộc vội vàng thông báo cho những người điều khiển gương trên núi, bảo bọn họ dọn dẹp âm khí gần đó để mở ra một con đường máu.

Tám người trên núi làm theo, nhưng rồi mọi người nhận ra âm khí này liên tục tràn ra từ trong hồ chứa. Dù dùng ánh nắng dọn dẹp rất hiệu quả nhưng tốc độ bổ sung cũng cực nhanh. Vừa mới quét sạch một khu vực nhỏ, tia sáng vừa dời đi nơi khác thì ngay lập tức âm khí lại tràn vào bao vây. Nếu tập trung cả tám luồng sáng cùng lúc để mở đường thì có lẽ được, bọn họ cũng đã thử qua, nhưng hễ mất đi sự răn đe của ánh nắng, đám tà vật phía trước sẽ lập tức xông lên, khiến mọi người rơi vào cảnh đầu đuôi không thể ứng cứu lẫn nhau.

Thử vài phương án, Diệp Tiểu Mộc nhận thấy ý định dựa vào ánh nắng yểm hộ để mọi người rút khỏi vòng vây là không thể thực hiện được. Cậu đành phải từ bỏ, lệnh cho tám mặt gương chuyển sang quét quanh mọi người để bảo vệ vòng ngoài.

Ngay sau đó, mọi người phát hiện đám tà vật kia cũng không hề rảnh rỗi. Tuy chỉ số thông minh của chúng thường không quá một trăm, nhưng bản năng chiến đấu thiên bẩm của chúng cực kỳ nhạy bén.

Đề xuất Linh Dị: Mô Kim Quyết - Quỷ Môn Thiên Sư
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN