Chương 360: Là tiểu quỷ vẽ rồng điểm mắt
“Đừng vội, nhãn cầu còn chưa lắp vào mà.” Hồ Uy nói xong, từ trong tay áo lấy ra một tòa tháp hình tam giác đặt lên bàn.
Diệp Thiếu Dương và Mã Thừa định thần nhìn lại, tòa tháp này dường như làm bằng thủy tinh bán trong suốt, bên trong giam giữ một bé gái chỉ lớn bằng nắm tay. Cô bé thắt tóc sừng dê, mặc yếm đỏ, đôi mắt màu xanh lam, trông vô cùng đáng yêu và không hề có một chút tà khí nào, đang dùng ánh mắt đáng thương nhìn Mã Thừa.
“Đây là... con quỷ đó sao?” Mã Thừa kinh ngạc trợn to hai mắt, lần này anh không cần phải diễn, mà thật sự cảm thấy chấn động.
Hồ Uy gật đầu: “Để tôi đưa nó vào Cổ Mạn Đồng cho Mã công tử xem.”
Nói xong, gã lấy ra một chiếc hộp bằng đồng từ trong túi. Vừa mở nắp, một mùi máu tanh nồng nặc đã tỏa ra khắp phòng. Diệp Thiếu Dương khịt mũi, hỏi: “Máu chó mực à?”
“Là máu chó mực pha trộn với linh dược đặc chế, gọi là Khu Hồn Cao, có thể khiến quỷ hồn không kịp né tránh.”
Hồ Uy lót một lớp giấy vàng rất dày xuống dưới đế Cổ Mạn Đồng, trải rộng ra tận mép bàn. Sau đó, gã nhúng tay vào hộp, quệt một ít thuốc mỡ rồi vẽ lên giấy vàng một đường nét màu đỏ rực.
Ngón tay gã cử động cực nhanh, vô cùng chuyên chú vẽ trận pháp. Diệp Thiếu Dương cũng là lần đầu tiên thấy có người thi triển thuật nuôi quỷ nên cảm thấy khá mới mẻ, cùng Mã Thừa tập trung quan sát.
Mấy phút sau, Hồ Uy hít sâu một hơi, thẳng người dậy nói: “Xong rồi.”
Trên giấy vàng hiện ra một đồ án phức tạp giống như mê cung. Diệp Thiếu Dương chưa từng thấy đồ án này bao giờ, nhưng nhìn kỹ một lúc, cậu nhận ra đây là một loại trận pháp xua đuổi quỷ hồn.
Hồ Uy dùng bút chu sa vẽ một đạo Thái Cực ấn vào lòng bàn tay, sau đó mở tháp thủy tinh, thả nữ quỷ ra ngoài.
Con quỷ này có tu vi, vừa ra khỏi tháp liền muốn bỏ chạy. Nhưng nó vừa bay lên đã bị Hồ Uy tung một chưởng vỗ xuống, rơi thẳng vào trong khu quỷ trận. Thân hình nó lập tức thu nhỏ lại bằng nắm tay theo sự vận hành của trận pháp. Những đường nét vẽ bằng máu chó mực bỗng chốc biến thành những bức tường nước đỏ thẫm dựng đứng, chảy cuồn cuộn.
“Vẽ máu thành sông!” Diệp Thiếu Dương suýt chút nữa đã thốt lên thành tiếng. Đây chính là pháp thuật nội môn của Mao Sơn tông, chuyên dùng để đuổi quỷ, không ngờ Mao Sơn Bắc Tông cũng biết!
Điều quan trọng nhất là, ở Nam Tông, đây là một loại pháp thuật vô cùng quang minh chính đại, không ngờ lại bị Hồ Uy dùng vào loại chuyện hạ tam lạm này, khiến cậu nhất thời cảm thấy đầy phẫn nộ.
Tuy nhiên, nhận thấy Hồ Uy đang dùng khóe mắt liếc nhìn mình, Diệp Thiếu Dương sực nhớ mình hiện tại chỉ là một đệ tử ngoại môn, liền cố ý lộ ra vẻ mặt kinh ngạc và mờ mịt, ra vẻ không hiểu gì về pháp thuật này, rồi tiếp tục quan sát con quỷ.
Nữ quỷ nhỏ bé dường như rất sợ hãi những bức tường máu đang lưu động hai bên, nó chần chừ bước tới. Khi đến lối rẽ đầu tiên, Hồ Uy lập tức kết ấn bằng hai tay, ấn mạnh xuống giấy vàng. Dòng sông máu tức thì dậy sóng, đánh thẳng vào người con quỷ.
“U oa...” Con quỷ kêu khóc thảm thiết. Theo sự chuyển động của huyết thủy, trên người nó bốc lên một làn khí màu xám tro, từ từ tan biến vào không trung.
Nữ quỷ vừa khóc vừa tiếp tục tiến về phía trước. Đến lối rẽ thứ hai, chuyện tương tự lại xảy ra. Lần này con quỷ khóc càng dữ dội hơn, rõ ràng huyết thủy đã gây ra thương tổn lớn hơn cho nó.
“Đây là đang làm gì vậy?” Mã Thừa nhíu mày, có chút không đành lòng hỏi.
“Cái này gọi là Tẩy Linh, dùng huyết thủy tẩy sạch linh khí trên người nó, khiến quỷ sai không thể tìm ra. Đồng thời, nó cũng không còn năng lực để chủ động đi vào Âm Ti, sẽ yên tâm ở lại trong Cổ Mạn Đồng. Quá trình Tẩy Linh này phải thực hiện bảy lần mới đại công cáo thành.”
Mã Thừa hỏi: “Chẳng lẽ con quỷ nào cũng phải trải qua chuyện này sao?”
“Chỉ những con quỷ có tu vi mới cần Tẩy Linh, nếu không sau này có thể sẽ gặp rắc rối.” Hồ Uy ngẩng đầu, mỉm cười với Diệp Thiếu Dương, vẻ mặt đầy đắc ý: “Dương sư đệ, chiêu thần thuật Tẩy Linh này, chắc cậu ở Mao Sơn chưa từng thấy bao giờ nhỉ?”
Diệp Thiếu Dương gật đầu, trong lòng chửi thầm một câu: “Đồ tà ma ngoại đạo.”
Mã Thừa cố ý phối hợp: “Sau này có cơ hội, cậu nên trao đổi nhiều hơn với tiên sinh đây để mở mang kiến thức.”
“Vâng, nhất định phải trao đổi rồi.”
Diệp Thiếu Dương vốn tự nhận mình là người có tính nhẫn nại, nhưng chứng kiến cảnh con quỷ nhỏ phải chịu nỗi đau đớn kinh hoàng này, cậu gần như không nhịn nổi nữa. Hai nắm đấm giấu dưới bàn trà siết chặt đến mức run lên.
Ngay khi cậu sắp không khống chế được cơn giận, Mã Thừa đột nhiên vỗ vỗ vào cánh tay cậu, nói: “Cái túi xách của tôi để quên trong xe rồi, cậu xuống lấy giúp tôi với, phiền cậu nhé.”
Diệp Thiếu Dương lập tức hiểu ý. Mã Thừa chắc chắn đã đoán được cậu đang không đành lòng, dù cậu đã cố tỏ ra bình thường. Vì vậy, cậu nhận lấy chìa khóa xe rồi nhanh chóng bước xuống lầu.
Vừa bước ra khỏi tiệm thuốc, cậu hít một hơi thật sâu, thầm thề trong lòng nhất định phải tiêu diệt tên Hồ Uy táng tận lương tâm này!
Đang đứng phía dưới để bình ổn tâm trạng, cậu vừa định quay người đi vào thì thấy Tứ Bảo pháp sư từ phía đối diện đi tới.
“Ha ha, Dương huynh đệ, đã lâu không gặp!” Tứ Bảo pháp sư rất khách khí bước tới, định ôm Diệp Thiếu Dương một cái, nhưng thấy phản ứng của cậu khá lạnh nhạt nên chuyển sang bắt tay.
Sau vài câu xã giao, Tứ Bảo pháp sư mời cậu cùng lên lầu.
Khi trở lại gian phòng trên tầng hai, nhìn lên bàn trà, con quỷ kia đã bò ra khỏi giấy vàng, dán chặt thân hình vào Cổ Mạn Đồng.
Hồ Uy lấy ra một tấm vải đỏ bao phủ lên Cổ Mạn Đồng, bọc cả con quỷ vào trong rồi buộc chặt phía dưới. Sau đó, hai tay gã không ngừng vuốt ve dọc theo tấm vải, nhắm mắt lầm rầm niệm chú. Đột nhiên gã mở trừng mắt, dùng sức giật phăng tấm vải đỏ ra, thở phào một hơi dài: “Đại công cáo thành!”
Mã Thừa mỉm cười gật đầu: “Tiên sinh vất vả rồi.”
“Mã công tử đừng khách sáo. Nào, điểm nhãn đi.” Hồ Uy cầm bút chu sa đưa cho Mã Thừa.
Mã Thừa hơi do dự.
Hồ Uy tưởng anh không biết cách làm, liền giải thích: “Đây chỉ là một nghi thức nhận chủ thôi. Vẽ mắt thành hình dạng gì cũng không quan trọng, Mã công tử cứ tùy ý vẽ xuống là được.”
Mã Thừa thấy Diệp Thiếu Dương không có biểu hiện phản đối, đành phải cầm lấy bút chu sa, chấm mạnh vào hai hốc mắt của Cổ Mạn Đồng.
Hai con ngươi của bức tượng lập tức lóe lên một đạo linh quang, hồi lâu sau mới biến mất.
Hồ Uy cười nói: “Được rồi Mã công tử. Sau khi mang về, mỗi ngày sớm tối anh hãy cúng bái một lần: hai nén hương, ba chén nước, hai cây nến. Nhất định phải tự tay mình cúng, tâm thành thì mới linh. Những thứ này cùng với bát hương, lát nữa tôi sẽ đưa cho anh một ít, nếu hết cứ gọi điện cho tôi. Con quỷ này hiện tại đang bị thương, khoảng bảy ngày sau là có thể hồi phục.”
Mã Thừa gật đầu cảm ơn.
Hồ Uy dặn thêm: “Hương nến chỉ là phụ trợ tu luyện, mỗi ngày anh cần chuẩn bị một ít đồ ăn để nuôi dưỡng nó, tốt nhất là hai lần sớm tối. Nó hấp thụ tinh khí trong thức ăn chứ không phải ăn thật, nên sáng anh đặt một phần vào phòng, tối mang đi và thay phần mới vào.”
Đề xuất Voz: Những câu xin chào - SunShine!!