Chương 404: Quyết chiến đêm trước
Diệp Thiếu Dương trợn mắt hốc mồm nghe nàng nói xong, phát hiện căn bản không cách nào nói chuyện tử tế với nàng được. Thế là hắn đành nghĩ cách khác, nói: “Sư phụ biết võ công của con đã có chút thành tựu, cho nên hôm nay mới đưa con theo tham dự thực chiến để kiểm nghiệm thực lực. Đối thủ hôm nay của con là một tên bại hoại, cặn bã của phái Mao Sơn chúng ta, võ công rất lợi hại, con có tự tin không?”
Trương Nhụy vỗ ngực bôm bốp, uy nghiêm nói: “Con hận nhất là bọn phản đồ, rất vinh dự được sư phụ giao cho cơ hội thanh lý môn hộ này, nhất định con sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”
Diệp Thiếu Dương gật đầu nói: “Tuy nhiên đối phương rất giảo quyệt, không thể vừa gặp mặt là đánh ngay được, phải có kế hoạch, con nhất định phải nghe theo sự sắp xếp của ta!”
“Sư phụ cứ yên tâm, con cơ trí lắm.”
Diệp Thiếu Dương thầm nghĩ, cái sự “cơ trí” này thật sự nhìn không ra. Nghĩ đoạn, hắn lại lo lắng Trương Nhụy đến lúc đó nhìn thấy Quỷ Yêu sẽ sợ hãi, vì vậy đem chân tướng sự việc và kế hoạch đại khái nói lại một lần. Trương Nhụy lần đầu tiên tiếp xúc với kiến thức quỷ thần, nghe xong thì ngây người như phỗng.
Diệp Thiếu Dương đưa Mao Sơn Diệt Linh Đinh và mấy túi máu chó mực đã dán kín miệng cho nàng, dặn dò: “Những việc khác con không cần quản, con chỉ cần dùng máu chó mực phá vỡ Pháp thân của Hồ Uy, khi đó hắn chỉ còn lại võ công cận chiến để dùng thôi.
Mục tiêu của con là dùng võ công quấn lấy hắn, đánh bại hắn, những việc khác không cần bận tâm. Nếu có quỷ hồn tiếp cận, con hãy dùng cây Diệt Linh Đinh này phối hợp với Mao Sơn Thể Thuật để đối phó, Quỷ Yêu bình thường không phải là đối thủ của con đâu.”
Trương Nhụy kiên định gật đầu: “Yên tâm đi sư phụ, Mao Sơn chúng ta là danh môn chính phái, không sợ cái đám tà ma ngoại đạo đó.”
Diệp Thiếu Dương gọi điện thoại cho Mã Thừa, hỏi anh ta đã chuẩn bị xong chưa, rồi hẹn gặp mặt để bàn bạc công việc.
Mã Thừa cho biết tiền đã sẵn sàng, vì vậy hai bên hẹn gặp nhau ở chân cầu Đại Kiều ven sông.
Bốn người Diệp Thiếu Dương cùng nhau xuống lầu. Trương Nhụy chỉ vào một chiếc xe hơi màu đỏ trông rất sang trọng, nói: “Ngồi xe của con đi cho nhanh.”
Nói xong nàng định tiến lên mở cửa xe, nhưng Diệp Thiếu Dương ngăn lại, bảo Mã mập: “Hành động hôm nay cậu đi không thích hợp, cứ đi dạo phố với Bình nhi đi.”
Mã mập ngẩn ra: “Nói vậy là bày ra bao nhiêu chuyện mà không có phần của tôi sao?”
Diệp Thiếu Dương cảm thấy hơi áy náy, nói: “Hành động hôm nay cậu thật sự không thể đi, đây không phải là cuộc quyết đấu đơn giản, chỉ có Nhụy nhi là phù hợp thân phận. Không chỉ cậu đâu, ngay cả Quách sư huynh, Vũ Tình hay Như Hạnh tôi cũng không gọi.”
“Hiểu rồi,” Mã mập sảng khoái cười cười, “Không đi thì thôi, vừa hay hai đứa tôi đi dạo phố, xong việc về cùng nhau ăn cơm nhé?”
Diệp Thiếu Dương cười nói: “Cậu cứ liên hệ với mấy anh em, đặt sẵn tiệc khánh công đi.”
“Không thành vấn đề, tôi đi mua thức ăn, đến lúc đó cậu trả tiền là được! Tôi chờ cậu về.” Mã mập nhìn Diệp Thiếu Dương lên xe, dõi theo chiếc xe do Trương Nhụy lái đi khuất mới quay đầu nói với Vương Bình: “Đi thôi, anh đưa em đi dạo phố.”
Vương Bình đi bên cạnh anh ta, thản nhiên hỏi: “Nếu Thiếu Dương ca dẫn anh đi, anh sẽ không đi dạo phố đúng không?”
Mã mập khựng lại, cười hắc hắc: “Dạo này anh cũng dành thời gian cho em không ít mà. Đi với Diệp Tử là làm việc, là để kiếm tiền, không có tiền sao dẫn em đi mua sắm được.”
Khóe miệng Vương Bình hiện lên một nụ cười bất đắc dĩ, không nói thêm gì nữa.
Diệp Thiếu Dương ngồi xe của Trương Nhụy tới cầu Đại Kiều ven sông, từ xa đã thấy chiếc xe đen của Mã Thừa đang đỗ trên đê.
Diệp Thiếu Dương chỉ huy Trương Nhụy lái xe tới. Lúc xuống xe mới thấy ở phía trước không xa, ven đường đỗ san sát gần mười chiếc xe sang khác.
Mã Thừa hạ kính xe xuống, nhíu mày nhìn Trương Nhụy một cái, hơi ngạc nhiên nói: “Trương Nhụy? Sao cô lại tới đây?”
Trương Nhụy nhìn Diệp Thiếu Dương với vẻ ngưỡng mộ, đáp: “Tôi đi cùng sư phụ tôi.”
Mã Thừa há hốc mồm, nhìn Diệp Thiếu Dương với vẻ kinh ngạc tột độ. Diệp Thiếu Dương ngượng ngùng nhún vai: “Hành động hôm nay cô ấy cũng tham gia, hai người quen biết nhau thì tốt rồi.”
Mã Thừa cười khổ: “Quen, đương nhiên là quen. Diệp Thiếu Dương, anh đúng là không đơn giản, ngay cả ‘Trương đại hiệp’ mà cũng hàng phục được...”
Trương Nhụy nhướn mày: “Anh ghen tị à?”
“Không không, tôi không ghen tị. Sư phụ cô thật sự có phúc khí đấy, lên xe đi.”
Diệp Thiếu Dương lúc này mới yên tâm. Hắn vẫn nhớ thái độ lạnh lùng của Mã Thừa đối với Trang Vũ Ninh lần trước, chỉ sợ anh ta không ưa Trương Nhụy. Nhưng nhìn bộ dạng này, ngay cả Mã Thừa cũng có vài phần kiêng dè Trương Nhụy. Nhớ lại trước kia Mã mập từng tiết lộ cha của Trương Nhụy là quan lớn ở Thạch Thành này, từ biểu hiện của Mã Thừa có thể đoán được chức vụ của cha nàng chắc chắn là rất cao.
Sau khi lên xe, Diệp Thiếu Dương trình bày kế hoạch của mình cho hai người nghe. Mã Thừa nghe xong thì rất lo lắng cho an nguy của bản thân, nhưng sự tình đã đến nước này, tính cách kiêu ngạo tự phụ không cho phép anh ta rút lui giữa chừng. Trương Nhụy ngược lại rất hưng phấn, ôm ấp ý định trừ khử phản đồ môn phái, hăng hái muốn chiến đấu với Hồ Uy.
“Tiền chuẩn bị xong chưa?” Sau khi chốt kế hoạch, Diệp Thiếu Dương hỏi Mã Thừa.
“Ở trong cốp xe, năm triệu.”
Diệp Thiếu Dương nuốt nước miếng, nói: “Tôi có một thỉnh cầu, sau khi xong việc, có thể cho tôi nhìn số tiền này một chút không, tôi chưa bao giờ thấy nhiều tiền như vậy...”
“Lát nữa anh sẽ thấy thôi.”
Mã Thừa cười cười rồi khởi động xe. Ngay khi vừa lăn bánh, Diệp Thiếu Dương nhìn qua gương chiếu hậu thấy hơn mười chiếc xe kia cũng lục tục bám theo, liền hỏi: “Mấy xe đó làm gì vậy, vệ sĩ của anh à?”
Mã Thừa gật đầu: “Có bọn họ đi theo, trong lòng tôi cũng yên tâm hơn phần nào.”
Diệp Thiếu Dương nói: “Vô dụng thôi, người của anh đừng nói là đối phó với Bạch Y Nhân, ngay cả một mình Hồ Uy bọn họ cũng đánh không lại.”
Mã Thừa thản nhiên nói: “Không cần đánh thắng, Hồ Uy nếu dám giết người công khai, hắn tuyệt đối không thể sống nổi ở đất Hoa Hạ này đâu.”
Diệp Thiếu Dương nghĩ bụng, đó cũng là lời thật lòng, vì vậy trấn an: “Anh cũng đừng quá lo lắng, trừ phi Hồ Uy không muốn sống nữa, nếu không hắn tuyệt đối không dám ra tay với anh và Nhụy nhi đâu.”
Nói xong, Diệp Thiếu Dương ở ghế sau bắt đầu thay quần áo, sau đó thực hiện thuật dịch dung. Trương Nhụy nhìn mà trợn mắt há mồm, tâm hoa nộ phóng, càng tin chắc Diệp Thiếu Dương là võ lâm cao thủ, cứ nằng nặc đòi học thuật dịch dung.
Diệp Thiếu Dương bị làm phiền đến mức hết cách, đành phải hứa sau khi xong việc sẽ dạy nàng.
Nơi Hồ Uy hẹn gặp Mã Thừa là một nhà khách. Khi gần đến nơi, Diệp Thiếu Dương gọi điện cho Tạ Vũ Tinh, báo cho nàng biết vị trí mỏ than, bảo nàng một tiếng đồng hồ sau hãy dẫn người tới bao vây bên ngoài, chờ sự việc kết thúc thì vào thu dọn chiến trường.
Hắn tính toán rằng chuyện này dù sao cũng liên quan đến án hình sự, vạn nhất mình lỡ tay giết chết Hồ Uy thì trước mặt cảnh sát cũng rất khó giải trình.
Mã Thừa lái xe đến dưới lầu nhà khách mà Hồ Uy chỉ định, ba người xuống xe. Phía sau, mười chiếc xe vệ sĩ cũng lần lượt dừng lại bên lề đường. Mấy gã mặc vest đen bước xuống, mở cốp xe, mỗi người xách một chiếc vali da màu đen đi theo sau Mã Thừa.
Vào khách sạn, Mã Thừa dẫn đầu đi thẳng lên lầu hai, tìm đến căn phòng mà Hồ Uy đã báo trước. Cửa phòng không cần gõ đã tự mở ra.
Số phòng là 404.
Đề xuất Voz: Thời học sinh đáng nhớ