Chương 418: Mỹ nhân ngư 2

Phía sau tấm rèm tắm, thế mà lại lộ ra nửa khuôn mặt của một mỹ nữ!

“Ngươi... ngươi là ai?” Diệp Thiếu Dương giật mình thốt lên, tay vô thức sờ xuống quần. May quá, bản thân vẫn chưa kịp cởi đồ, nếu không chắc anh chỉ còn nước đâm đầu vào bồn cầu mà chết quách cho xong.

Mỹ nữ kia mở to đôi mắt đen láy quan sát anh, rồi đột nhiên thẹn thùng mỉm cười.

Trong đầu Diệp Thiếu Dương lập tức nảy ra một ý nghĩ: Chẳng lẽ đây là người Mã Thừa tìm đến để hầu hạ mình?

Mã Thừa ơi Mã Thừa, cái tên này đúng là biết hại người mà!

Mỹ nữ kia đột nhiên kéo rèm ra, để lộ bờ vai và chiếc cổ trắng ngần trên mặt nước. Vóc dáng kia... Diệp Thiếu Dương nuốt nước miếng, chậm rãi lùi lại, xua tay nói: “Cô nương, chuyện đó... tôi không ham cái món này, cô đừng—”

“Rào” một tiếng, mỹ nữ đứng dậy khỏi bồn tắm, lấy khăn choàng che nửa thân trên.

Diệp Thiếu Dương sợ hãi vội vàng quay mặt đi ra ngoài. Đúng lúc ra đến cửa, một ý nghĩ xẹt qua đại não như tia chớp. Anh ngẩn người, quay đầu nhìn lại. Quả nhiên, nửa thân dưới của cô ấy là một cái đuôi cá, vảy đỏ rực rỡ lấp lánh như đá quý.

Mỹ Nhân Ngư!

Quả nhiên Trương Nhụy đã đoán đúng, đây là một Giao Nhân cái, hơn nữa còn có tu vi khá cao. Chỉ mới trở lại trong nước chưa đầy nửa canh giờ, cô ấy đã hoàn toàn tỉnh lại và hóa thành nhân hình!

“Cô...” Diệp Thiếu Dương gãi gãi sau gáy. Dù đối phương là yêu, nhưng dẫu sao cũng là phái nữ, lại còn là một mỹ nữ xinh đẹp chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm, tình cảnh này thật không ổn chút nào.

Diệp Thiếu Dương vội lấy thêm một chiếc khăn nữa ném cho cô.

“Này, cô cứ ở đây đi, tôi đi tìm quần áo cho cô.” Nói xong, anh vội vàng đi ra ngoài, đóng chặt cửa phòng vệ sinh lại. Anh thở hắt ra một hơi, định đi ra ngoài tìm Mã Thừa. Vừa lúc mở cửa phòng, Mã Thừa đã từ đối diện đi tới, bên cạnh còn có... Chu Tĩnh Như!

“Tĩnh Như đến tìm cậu đấy.” Mã Thừa nói với giọng chua xót rồi chen vào trong phòng.

Sau khi từ khu mỏ trở về, anh ta đã gọi điện cho Chu Tĩnh Như, vốn định kể công xem mình đã vì cô mà giúp Diệp Thiếu Dương trừ khử Hồ Uy thế nào, bản thân dũng cảm ra sao để lấy lòng người đẹp.

Nào ngờ Chu Tĩnh Như nghe xong chỉ quan tâm đến thương thế của Diệp Thiếu Dương, vội vàng chạy ngay đến khách sạn Kim Hoàng Cung. Mã Thừa đành ngậm ngùi dẫn cô tới, trong lòng cảm thấy rất mất mặt.

“Thiếu Dương ca, anh không sao chứ?” Chu Tĩnh Như quan sát Diệp Thiếu Dương từ trên xuống dưới, lo lắng hỏi.

“Không sao, không sao.” Diệp Thiếu Dương mời họ ngồi xuống, định nhờ Chu Tĩnh Như giúp mình tìm bộ quần áo cho Mỹ Nhân Ngư. Thế nhưng Chu Tĩnh Như vừa đứng dậy đã bảo: “Em vào phòng vệ sinh một lát.”

“Em cứ tự nhiên.” Diệp Thiếu Dương đang mải suy nghĩ nên buột miệng trả lời. Vài giây sau anh mới sực tỉnh, nhảy dựng lên hét lớn: “Không được vào!”

Nhưng Chu Tĩnh Như đã vào trong rồi. Người ta đi vệ sinh, anh không thể xông vào kéo ra được, đành ngồi phịch xuống giường lẩm bẩm: “Thôi xong đời rồi!”

Tuy anh và Chu Tĩnh Như chưa có quan hệ gì quá mức, nhưng hình tượng anh minh của anh...

“Xong cái gì mà xong?” Mã Thừa tò mò hỏi, “Chẳng lẽ trong phòng vệ sinh của cậu giấu mỹ nữ?”

Diệp Thiếu Dương kinh ngạc nhìn hắn. Trời ạ, thần toán đây rồi!

Quả nhiên, mấy giây sau, từ bên trong vang lên một tiếng hét chói tai. Đó là giọng của Chu Tĩnh Như. Ngay sau đó, cô đẩy cửa bước ra, khuôn mặt lạnh như tiền, liếc nhìn Diệp Thiếu Dương với ánh mắt đầy vẻ bi thương.

“Không phải đâu, em hiểu lầm rồi!” Diệp Thiếu Dương vội vàng giải thích.

Mã Thừa thấy kịch hay, hí hửng chạy vào ngó một cái rồi lùi ra ngay, mặt mày hớn hở giơ ngón tay cái với Diệp Thiếu Dương: “Kim ốc tàng kiều à? Diệp Thiếu Dương, không ngờ cậu cũng ghê thật đấy, ha ha...”

Diệp Thiếu Dương lườm hắn một cái cháy mặt, rồi cố gắng sắp xếp ngôn từ để giải thích với Chu Tĩnh Như.

“Thật sao?” Chu Tĩnh Như kinh ngạc nhìn anh.

“Thật mà, cô ấy là Giao Nhân thành tinh, cứ coi như là Mỹ Nhân Ngư đi. Không tin em vào nhìn kỹ xem, nửa thân dưới là đuôi cá đấy...” Diệp Thiếu Dương vừa đẩy cửa phòng vệ sinh ra thì đúng lúc mỹ nữ quấn khăn tắm bước ra ngoài.

Mã Thừa và Chu Tĩnh Như lập tức nhìn xuống dưới. Phía dưới lớp khăn tắm là hai ống chân trắng ngần, làn da mịn màng như tuyết.

Cả hai đồng loạt quay sang nhìn Diệp Thiếu Dương.

“Đuôi cá đâu?” Mã Thừa cười đểu hỏi.

“Thôi được rồi.” Diệp Thiếu Dương bất lực nhún vai, “Cô ấy rời khỏi nước, cơ thể khô đi nên đuôi cá biến mất, hoàn toàn hóa thành hình người. Nếu hai người không tin thì cứ dội nước lên người cô ấy mà xem.”

Vừa dứt lời, Giao Nhân đã “bộp” một tiếng quỳ xuống, dập đầu trước Diệp Thiếu Dương, nức nở nói: “Cảm ơn chủ nhân đã cứu mạng...”

Hóa ra cô ấy biết nói chuyện, rõ ràng là có tu vi ít nhất trăm năm. Diệp Thiếu Dương ngẩn người, chợt nhận ra điều gì đó sai sai: “Chờ chút, cô gọi tôi là gì?”

Giao Nhân ngẩng lên, nhìn anh bằng ánh mắt đáng thương: “Truyền thống của Giao Nhân chúng tôi, ơn cứu mạng lớn lao, người cứu chính là chủ nhân. Tôi nguyện cả đời này hầu hạ chủ nhân.”

Diệp Thiếu Dương đờ người. Nhìn một mỹ nữ kiều diễm ướt át quỳ trước mặt gọi mình là chủ nhân, trong lòng anh không khỏi nảy sinh vài liên tưởng đen tối.

Mã Thừa bên cạnh cười khoái trá: “Diệp Thiếu Dương, người ta muốn hầu hạ cậu kìa, thôi thì nhận đi.”

Chu Tĩnh Như lườm hắn: “Anh đừng có nói bừa!”

Mã Thừa vội ngậm miệng. Trước mặt người trong mộng, anh ta chẳng còn chút oai phong nào của đại thiếu gia họ Mã.

“Cô đứng lên trước đi, mặc quần áo vào... À, cô không có quần áo. Vậy thì vào giường quấn chăn đi.” Thấy Giao Nhân không nhúc nhích, Diệp Thiếu Dương đành lấy chăn quấn quanh người cô.

“Cô tên là gì? Cô có tên không?”

“Tôi tên là Quả Cam.”

“Quả Cam?”

Quả Cam gật đầu: “Quy tắc của Giao Nhân chúng tôi là sau khi trưởng thành, lúc lên bờ xin quẻ, nhìn thấy món đồ ăn đầu tiên thì sẽ dùng nó làm tên. Năm đó tôi lên bờ, thấy người ta bán cam trên bến tàu nên lấy tên này.”

Lại còn có cái quy tắc kỳ lạ này nữa? Diệp Thiếu Dương thấy thật mới mẻ: “Thế... nếu lần đầu tiên cô nhìn thấy đậu phụ thối thì sao?”

“Cái đó không tính. Chúng tôi chỉ dùng trái cây, rau củ tự nhiên để đặt tên, đồ đã qua chế biến hay thịt cá đều không được.” Nói xong, cô lại ngước nhìn Diệp Thiếu Dương: “Chủ nhân, nếu người không thích tên này thì đặt lại cho tôi đi. Từ nay về sau tôi sẽ đi theo người.”

Diệp Thiếu Dương sững sờ. Nhìn Mã Thừa đang cười đểu và Chu Tĩnh Như với khuôn mặt lạnh như băng, anh bất lực lắc đầu bảo Quả Cam: “Nói sao với cô bây giờ nhỉ... tôi chỉ là thuận tay cứu cô thôi, cô không cần báo đáp gì đâu, càng không thể đi theo tôi được!”

Trong lòng anh thầm nghĩ: Có một cô em xinh tươi thế này theo sát, mình còn mong gì lấy được vợ nữa?

Đôi mắt Quả Cam lập tức đỏ hoe, cô mếu máo: “Chủ nhân không cần tôi nữa sao...”

Trời đất, lại còn khóc nữa à?

Đề xuất Voz: [Sẽ review] Ê!Tao thích mày!...
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN