Chương 42: Chiêu hồn 2

Diệp Thiếu Dương liếc hắn một cái, không buồn đả kích, quay sang hỏi Liêu Thanh Thanh: “Hồn phách hiện tại của ngươi đang ở trong ‘Âm ổ’ dưới tầng hầm ký túc xá sao?”

Liêu Thanh Thanh gật đầu.

“Trong Âm ổ đó... trông như thế nào? Có bao nhiêu quỷ hồn và tà linh?”

“Ta không biết. Hồn phách của ta bị câu đi, xung quanh tối đen như mực, không nhìn thấy gì cả. Thế nhưng ta có thể cảm nhận được âm khí xung quanh cực kỳ mạnh mẽ, lệ quỷ và tà linh e rằng không hề ít.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu, hỏi tiếp: “Có phải ngươi chết dưới tay của tà linh sinh ra từ âm khí không?”

Ngoài dự liệu, Liêu Thanh Thanh lắc đầu: “Là một đứa bé quỷ (quỷ oa).”

“Quỷ oa?” Diệp Thiếu Dương kinh hãi, hóa ra hung thủ chính là nó...

“Nó rất mạnh, rất khủng khiếp.” Liêu Thanh Thanh ngước đôi mắt đẫm lệ, trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi. “Pháp sư, nó rất khó đối phó, ngài phải cẩn thận, nhất định phải cẩn thận. Còn nữa, bên cạnh nó còn có một nữ sinh trông như quỷ...”

Toàn thân Liêu Thanh Thanh run rẩy, giọng nói càng lúc càng nhỏ, trên mặt lộ ra vẻ thống khổ. Diệp Thiếu Dương lúc này mới nhớ ra nàng chỉ là một nửa hồn quỷ, không thể hiện hình quá lâu, nếu không sẽ có nguy cơ hồn phi phách tán.

“Nguyên thần tam hồn của nữ quỷ đó có phải cũng ở trong Âm ổ không?” Diệp Thiếu Dương tranh thủ thời gian hỏi.

“Đúng, nàng ta vô cùng lợi hại, còn lợi hại hơn cả quỷ oa. Ô ô, pháp sư, ngài đấu không lại bọn họ đâu, không ai có thể thắng nổi chúng nó...” Liêu Thanh Thanh hai tay che mặt, tuyệt vọng khóc nức nở.

Thấy thân thể Liêu Thanh Thanh run rẩy dữ dội hơn, sắp không chống đỡ nổi, Diệp Thiếu Dương đưa tay gỡ tấm Tiên phù trên cổ nàng xuống, kẹp một lá bùa trống vào giữa ngón tay rồi nói: “Ngươi tạm thời trú ngụ trong lá bùa này đi. Đợi ta cứu được một hồn ba vía còn lại của ngươi, giúp ngươi tụ hồn xong sẽ siêu độ cho ngươi.”

Bóng dáng Liêu Thanh Thanh khẽ động, hóa thành một luồng khói nhẹ chui tọt vào lá bùa.

Diệp Thiếu Dương nhét lá bùa vào tay Đồ Suất đang ngẩn người đứng bên cạnh, dặn dò: “Giữ kỹ bên người đi. Đợi nàng ấy tỉnh lại, các ngươi có thể gặp nhau trong mộng.”

Đồ Suất nâng niu lá bùa trong tay, nhìn chăm chú hồi lâu rồi mới cẩn thận cất vào túi áo ngực. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ cảm kích nhìn Diệp Thiếu Dương: “Cảm ơn anh. Lúc trước đối xử với anh như vậy... thật sự xin lỗi. Mười vạn tệ, tôi về sẽ lấy tiền đặt cọc đưa cho anh ngay!”

“Được rồi,” Diệp Thiếu Dương xua tay, “Đợi ta cứu được những phần hồn phách còn lại của nàng ấy rồi tính.”

Bản thân hắn tuy hám tiền nhưng cũng có quy củ, chuyện chưa giải quyết xong thì không thể tùy tiện lấy tiền. Hơn nữa lúc trước hắn cũng chỉ nói miệng cho vui, người ta vừa mới mất người yêu, giúp chiêu hồn mà thu những mười vạn tệ, truyền ra ngoài thì bản thân mình thành hạng người gì.

Lý Đa chần chừ hỏi: “Thiếu Dương ca, lúc nãy Thanh Thanh nói kẻ giết cô ấy là... quỷ oa, đó là thứ gì vậy? Lệ quỷ sao?”

“Là tà linh. Lúc ở trong ký túc xá ta đã từng chạm trán, nó bị ta đánh trọng thương rồi.” Diệp Thiếu Dương tóm tắt sơ qua những gì đã trải qua ở tòa nhà ký túc xá, ba người nghe xong mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Đồ Suất không khỏi lo lắng: “Thiếu Dương ca, nghe Thanh Thanh nói mấy con lệ quỷ đó dường như rất lợi hại, anh... anh có cách nào đối phó chúng không?”

“Cách thì phải nghĩ mới ra chứ, gấp cái gì.”

“Thiếu Dương ca, nếu anh thực sự cứu được Thanh Thanh, cả đời này tôi nguyện làm trâu làm ngựa cho anh!” Đồ Suất nói một cách đanh thép.

“Thôi đi, ta có làm ruộng đâu mà cần trâu ngựa làm gì. Bắt quỷ hàng yêu là bản phận của ta, không liên quan đến việc giúp cậu.” Diệp Thiếu Dương trả lời hời hợt, không muốn hắn quá mức cảm kích mình. Nếu là mỹ nữ thì còn được, chứ đàn ông thì có ích lợi gì.

Đồ Suất phải đi lo hậu sự cho Liêu Thanh Thanh, xin số điện thoại của Diệp Thiếu Dương, một lần nữa cảm ơn rồi vội vàng rời đi. Lý Đa cũng đi theo để chăm sóc bạn gái.

Diệp Thiếu Dương nằm vật ra giường một lúc, kết hợp những lời của Liêu Thanh Thanh và những gì chứng kiến ở ký túc xá, giờ đã có thể kết luận kẻ thù chính là nữ quỷ sinh viên kia và con quỷ oa.

Cả hai đứa này đều cực kỳ khó xơi.

Buổi trưa, cả hai không ra ngoài ăn. Mã gọi đồ ăn về phòng, Diệp Thiếu Dương vừa mới bắt đầu ăn thì điện thoại reo, cầm lên xem là Tạ Vũ Tinh gọi tới. Sau khi bắt máy, hắn hỏi: “Sao vậy mỹ nữ, muốn hẹn tôi đi ăn à?”

“Hẹn cái đầu anh, tôi ăn xong rồi.”

“Thế tìm tôi có việc gì, tra được manh mối gì rồi sao?”

“Không phải. Nói cho anh một chuyện, sáng nay sau khi chúng ta tách ra, tôi đã gọi điện cho Hiệu trưởng Tôn của Học viện Ngoại ngữ để hỏi xin tài liệu về tòa ký túc xá số 4, tình cờ biết được một tin. Họ đã liên lạc với một vị pháp sư, chiều nay sẽ đến ký túc xá lập đàn làm phép để siêu độ oán linh. Anh thấy thế nào?”

Diệp Thiếu Dương cười khinh bỉ: “Thấy thế nào cái gì, kẻ lừa đảo chứ gì nữa.”

“Anh chưa thấy người ta mà đã biết là lừa đảo?”

“Nói nhảm, nếu sào huyệt âm linh mà lập đàn làm phép một lần là giải quyết được thì còn đến lượt hắn sao? Cho dù sư phụ tôi đến thì cũng phải là một trận ác chiến.”

Lập đàn làm phép chỉ có thể siêu độ được lệ quỷ hoặc yêu quỷ cấp thấp. Trông cậy vào việc siêu độ những kẻ khó nhằn trong Âm ổ thì chẳng khác nào đơn thương độc mã xông vào tổ chức khủng bố khuyên người ta hạ vũ khí đầu hàng, kết cục thế nào cũng đủ hiểu.

“Cái đó tôi không biết, nghe nói nhà trường trả thù lao rất hậu hĩnh. Hai giờ chiều nay anh có thể đến hiện trường xem thử. Nếu cao nhân các anh thấy hắn làm bậy, đúng là hạng thần côn lừa bịp thì anh tìm cách đuổi hắn đi mà độc chiếm món tiền đó.”

Tạ Vũ Tinh cười trong điện thoại: “Chị đây đối xử với anh tốt đấy chứ, có chuyện hời như vậy là báo cho anh ngay.”

“Đa tạ, chiều nay tôi sẽ qua xem. Sau khi xong việc sẽ mời cô ăn bánh bao thịt lớn, hắc hắc.” Diệp Thiếu Dương cười đầy ẩn ý.

Cúp điện thoại, Diệp Thiếu Dương kể lại sự việc cho Mã nghe: “Chiều nay cậu đi cùng tôi, qua đó đuổi cổ tên thần côn kia đi.”

“Phải làm sao? Đánh hắn một trận à?” Mã xoa xoa hai bàn tay. “Bắt quỷ thì tôi không biết, chứ đánh lộn thì tôi thạo lắm, tôi mà ra tay thì ngay cả bản thân tôi cũng thấy sợ!”

Diệp Thiếu Dương lườm hắn một cái, không thèm chấp.

Ăn cơm xong, Diệp Thiếu Dương ngủ trưa một lát. Gần hai giờ, hắn gọi Mã dậy cùng ra ngoài, đi đường tắt tới Học viện Ngoại ngữ. Trong sân trường rộng lớn như vậy mà chẳng thấy bóng dáng một sinh viên nào, hắn không khỏi thắc mắc: “Sinh viên đi đâu hết rồi?”

“Tôi thấy trong nhóm chat nói là chiều nay Học viện Ngoại ngữ thông báo đi học tập trung, ngay cả sinh viên năm tư cũng không tha. Giảng viên hướng dẫn gọi điện thông báo từng người, ai không đến sẽ bị hủy tư cách thi cuối kỳ. Chắc là không muốn sinh viên nhìn thấy cảnh đạo sĩ làm phép, nếu không chẳng khác nào công khai thừa nhận ký túc xá có ma, ảnh hưởng xấu quá.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu, nhà trường làm vậy đúng là bất đắc dĩ.

“Này, Thiếu Dương ca, mỹ nữ kìa!” Mã vỗ vỗ vai Diệp Thiếu Dương, chỉ về phía sau lưng. Diệp Thiếu Dương quay lại nhìn, quả nhiên thấy một mỹ nữ dáng người cao ráo đang đi tới. Cô nàng mặc chiếc áo thun bó sát, vòng một căng đầy lấp ló, vòng eo thon gọn không đầy một vòng tay ôm. Phía dưới diện một chiếc quần short cực ngắn, lộ ra đôi chân dài trắng nõn nà.

“Đây là sinh viên sao? Dáng người bốc quá vậy!” Diệp Thiếu Dương và Mã nhìn mà nước miếng sắp chảy ra.

Khi mỹ nữ tiến lại gần, ánh mắt Diệp Thiếu Dương dời lên nhìn khuôn mặt. Mặt trái xoan, cằm nhọn, mắt lớn... Ơ, sao trông quen thế nhỉ? Diệp Thiếu Dương dụi dụi mắt nhìn kỹ lại, lập tức thốt lên: “Mẹ kiếp, Tạ Vũ Tinh!”

Mỹ nữ đó chính là Tạ Vũ Tinh!

Càng đi tới gần, Tạ Vũ Tinh càng phát hiện Diệp Thiếu Dương và Mã đang dùng ánh mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm vào ngực mình, cô không nhịn được mà nổi trận lôi đình: “Nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn nữa tôi móc mắt các anh ra bây giờ!”

Mã hắng giọng một tiếng, quay mặt đi chỗ khác.

Diệp Thiếu Dương hỏi: “Sao cô cũng tới? Sao không mặc cảnh phục?”

“Dịp này mà mặc cảnh phục thì không tiện.” Tạ Vũ Tinh tinh nghịch nháy mắt với hắn: “Tôi đến để xem rốt cuộc ai mới là kẻ lừa đảo.”

Diệp Thiếu Dương còn định trêu chọc cô thêm vài câu, thì phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói ồm ồm quát lớn: “Này! Các anh chị thuộc lớp nào, tại sao không đi học!”

Đề xuất Ngôn Tình: Tận Thế Nhạc Viên
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN