Chương 430: Ngưu Đầu Sơn
Lão Vu sư đứng dậy, lấy La bàn ra gảy một hồi, thì thầm dặn dò gì đó với tên Vu trợ, sau đó lệnh cho đám người áo xanh khiêng kiệu, cùng mình quay trở về thị trấn.
“Chúng ta cũng đi thôi.”
Diệp Thiếu Dương dẫn Mã Hán xuống sườn núi. Đợi đoàn người Vu sư đi xa, cậu mới tiến đến trước hố đất nơi họ vừa làm phép, cúi người nhìn xuống. Nước dưới đáy hố đã hoàn toàn bốc hơi, chỉ còn lại một chút hơi ẩm nhàn nhạt.
“Con Hạn Bạt này lợi hại thật đấy,” Diệp Thiếu Dương hít một hơi lạnh, “Ngay cả Âm Thủy mà cũng bị bốc hơi nhanh đến thế.”
Đột nhiên, Mã Hán cảm thấy vai mình nặng trĩu. Anh giật mình quay đầu lại, đập vào mắt là gương mặt của một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi.
Mũi ưng, mắt tam giác, ánh mắt âm hiểm, khóe miệng trễ xuống lộ rõ vẻ lạnh lùng.
Diệp Thiếu Dương quan sát một lượt, thấy gã mặc áo xanh mới nhận ra đây chính là tên Vu trợ lúc nãy. Cậu thầm kinh ngạc, tên này chẳng phải đã đi rồi sao, sao đột nhiên lại quay lại?
“Hai người các ngươi đang làm gì ở đây?” Tên Vu trợ hỏi, giọng nói là tiếng phổ thông khá chuẩn.
Diệp Thiếu Dương đứng dậy, thản nhiên đáp: “Đi ngang qua xem náo nhiệt thôi.”
Mã Hán nhún vai, hất tay gã ra khỏi vai mình: “Đừng có táy máy tay chân, giữ ý tứ chút đi.”
Tên Vu trợ hừ lạnh một tiếng, bày ra bộ dạng chất vấn: “Người xem náo nhiệt sớm đã bị sơ tán hết rồi, sao các ngươi vẫn còn ở đây?”
Mã Hán vừa nghe đã thấy nóng máu. Không đợi Diệp Thiếu Dương lên tiếng, anh đã cướp lời: “Này, tôi thích xem bao lâu là quyền của tôi, liên quan gì đến anh? Chỗ này là nhà anh chắc?”
“Thanh niên, nói năng nên biết lễ độ một chút. Nhìn lén Vu sư làm phép, ở thời cổ đại là phải bị móc mắt đấy.” Tên Vu trợ cười giả tạo một tiếng, rồi xoay người bỏ đi.
“Mẹ kiếp, còn dám đe dọa ông đây à, thằng nhãi kia đứng lại!” Mã Hán xắn tay áo định xông lên lý sự, nhưng Diệp Thiếu Dương đã kịp kéo anh lại. Cậu khép hai ngón tay, vuốt nhẹ qua mớ tóc sau gáy anh rồi đưa ra trước mặt.
Giữa kẽ ngón trỏ và ngón giữa của cậu là một con trùng đỏ hỏn, không đầu không đuôi, trông như một cục thịt tròn vo nhưng bốn chân lại rất dài, giống như chân ếch, nhìn vừa quái dị vừa buồn nôn.
“Nhục Nhãn Trùng, một loại tà linh âm sinh cấp thấp. Nếu nó chui vào mắt anh, phải mất mấy ngày mới tan hết, lúc đó nó sẽ hành anh đau đến chết đi sống lại.”
Diệp Thiếu Dương khẽ bóp nhẹ, con Nhục Nhãn Trùng hóa thành một luồng hồng khí nhạt nhòa, tan biến theo gió.
Mã Hán rùng mình một cái, lập tức hiểu ra là tên Vu trợ kia giở trò. Anh nổi trận lôi đình, chửi bới ầm ĩ, đòi đi tìm tên đó tính sổ.
Diệp Thiếu Dương khuyên ngăn: “Anh đi mà đánh thắng được người ta chắc? Lỡ hắn tặng thêm cho anh một con Nhục Nhãn Trùng nữa thì tính sao?”
Mã Hán ngẩn ra: “Chẳng phải có cậu ở đây sao, lẽ nào cậu không đánh lại lão Vu sư đó?”
Diệp Thiếu Dương ngước nhìn đoàn người Vu sư đang xa dần, trầm ngâm nói: “Vu sư làm phép đúng là không thích để người ngoài nhìn thấy, nhưng nếu thật sự có người nhìn lén thì thôi, không đến mức phải ra tay trả thù độc địa như vậy. Chuyện này có gì đó không đúng.”
Mã Hán hừ mũi: “Tôi thấy chẳng có gì không đúng cả, rõ ràng là cậy có pháp thuật đi bắt nạt người thường. Thiếu Dương, cậu nhất định phải đòi lại công bằng cho tôi đấy!”
“Cơ hội còn nhiều, đi thôi.”
Trên đường về, Mã Hán hỏi dự định tiếp theo. Diệp Thiếu Dương cho biết sẽ về nhà trọ lấy hành lý, sau đó đi thẳng về phía nam theo hướng mây đen. Khi nào mây dừng lại, nơi đó tám chín phần mười là chỗ ẩn náu của Hạn Bạt.
Mã Hán nghe vậy càng khó hiểu: “Vậy sao chúng ta không bám theo đám mây luôn? Quay lại thị trấn làm gì?”
Diệp Thiếu Dương lườm anh một cái: “Đám mây đó bay mười mấy dặm, anh định cuốc bộ đuổi theo mười mấy dặm à?”
Cậu ngước nhìn đám mây đen đang trôi về phương nam, giải thích: “Hạn Bạt không tùy tiện di chuyển vị trí. Đám mây này đã bay về phía nam thì chắc chắn là hướng chính nam, dọc đường sẽ không đổi hướng. Vừa hay nhà tôi cũng ở phía đó, lát nữa lên xe anh cứ việc quan sát, dù sao mây ở trên trời, trong phạm vi vài cây số vẫn có thể nhìn thấy, không sợ mất dấu đâu.”
Mã Hán nhíu mày: “Hạn Bạt không lẽ lại trùng hợp ở ngay khu vực nhà cậu chứ?”
Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Mong là không phải.”
Đi được một đoạn, Mã Hán vẫn còn hậm hực chuyện bị tên Vu trợ bắt nạt, lầm bầm: “Đến tên phụ tá còn lợi hại thế, lão Vu sư kia chắc còn kinh khủng hơn nhỉ?”
Diệp Thiếu Dương đáp: “Vu trợ, nguyên bản gọi là Vu Chúc, là chức quan tế tự của các dân tộc thiểu số, truyền vào nội địa thì đổi tên thôi. Bản thân họ cũng là một dạng thầy cúng, có tu luyện pháp thuật, chủ yếu để hỗ trợ Đại Vu sư. Họ khác với mấy đứa tiểu đồng, thực sự có chút pháp lực đấy.”
Mã Hán suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Lão Đại Vu sư này so với Hồ Uy thì ai lợi hại hơn?”
Diệp Thiếu Dương bật cười khinh khỉnh, chỉ thốt ra một từ: “Xách dép!”
Trở lại thị trấn, hai người lập tức trả phòng. Nghe nói phía nam hạn hán càng nghiêm trọng, họ đành cắn răng bỏ tiền mua một đống nước khoáng chia nhau nhét đầy ba lô. Sau đó, họ ra gần bến xe thuê một chiếc xe dù, thỏa thuận giá năm mươi tệ để đến núi Ngưu Đầu rồi xuất phát.
Diệp Gia Thôn nằm ngay trong vùng núi Ngưu Đầu.
Chiếc xe rời khỏi thị trấn, chạy lên con đường đất đá tương đối bằng phẳng đi về hướng nam. Hai bên đường là ruộng đồng, vì thiếu nước nên đất đai nứt nẻ, hoa màu khô héo, lá xoăn tít lại chẳng còn nhận ra là loại cây gì.
Nhờ tầm nhìn thoáng đãng và trời quang đãng, xe chạy chưa đầy nửa giờ, Diệp Thiếu Dương đã tìm thấy đám mây đen trên bầu trời. Nó cách họ chừng vài ngàn mét, đang lững lờ trôi về phía nam.
Suốt chặng đường, Diệp Thiếu Dương trò chuyện với tài xế để tìm hiểu thêm chi tiết về nạn hạn hán. Càng gần đến đích, cảm giác sắp về đến nhà khiến một nỗi niềm khó tả dâng lên trong lòng cậu. Tuy người thân không còn, nhưng đây dù sao cũng là quê cha đất tổ.
Đến núi Ngưu Đầu, Diệp Thiếu Dương xuống xe, đứng trên một gò đất bằng phẳng nhìn quanh, tìm lại một chút cảm giác thân thuộc.
Mã Hán cũng tò mò nhìn ngó xung quanh: “Chỗ này phong cảnh cũng khá đấy chứ, có sơn có thủy... À không, chỉ có sơn không có thủy. Thiếu Dương, nhà cậu ở hướng nào?”
Diệp Thiếu Dương chỉ tay về phía ngọn núi trước mặt: “Ở ngay phía nam ngọn núi kia. Chúng ta nghỉ một lát, đợi đám mây đen bay tới đã.”
Vì tốc độ xe nhanh hơn tốc độ mây trôi, nên khi họ xuống xe, đám mây vẫn còn cách một đoạn vài ngàn mét.
Hai người ngồi dưới bóng cây nghỉ ngơi, nhìn đám mây đen từ từ bay tới từ phía bắc. Khi nó đã đến đủ gần, trên con đường phía dưới xuất hiện bóng dáng của một chiếc xe hơi.
“Tám chín phần mười là lão Vu sư kia, cũng đang bám theo đám mây mà đến.” Diệp Thiếu Dương nói.
Mã Hán nhìn đám mây đang không ngừng áp sát, lo lắng hỏi: “Nếu đám mây cứ bay tiếp không dừng thì sao? Chúng ta phải chạy bộ đuổi theo à?”
“Mong là nó cứ bay tiếp, dừng ở nơi hoang vu không người là tốt nhất,” Diệp Thiếu Dương trầm giọng, “Vùng núi Ngưu Đầu này làng mạc tập trung rất đông, nếu Hạn Bạt thực sự ở quanh đây thì rắc rối lớn rồi.”
Đợi thêm một lúc, đám mây đen cuối cùng cũng bay tới. Diệp Thiếu Dương không ngừng cầu nguyện trong lòng mong nó bay xa thêm chút nữa. Thế nhưng, khi đám mây đen đó bay đến ngay trên bầu trời núi Ngưu Đầu, nó đột ngột khựng lại, rồi cứ thế đứng yên không nhúc nhích.
Đề xuất Voz: [Hồi ký] Cấp 3, Anh và Em