Chương 445: Thành lập đồng minh
Vợ chồng Diệp Quân vừa nhìn thấy Diệp Thiếu Dương và Mã Hán trở về, lập tức hỏi han chuyện tìm Hạn Bạt thế nào. Diệp Thiếu Dương đành phải tóm tắt lại đầu đuôi sự việc một lần.
Diệp Quân vốn tính nóng nảy, nghe xong thì nổi trận lôi đình, quát lớn: “Cháu cứ về gọi đi! Nếu cháu không tiện đứng ra thì để chú, xem ai dám đào mộ của lão thúc nhà ta? Tôi mặc kệ hắn là ai, dám đụng vào tôi cuốc chết hắn!”
Lão thúc mà ông nhắc tới chính là ông nội của Diệp Thiếu Dương.
Nghe những lời này, Diệp Thiếu Dương cảm thấy rất ấm lòng, anh hỏi: “Nhị thúc, trưởng thôn Diệp Bá hiện giờ là người thế nào ạ?”
“Diệp Bá à, người đó cũng được, uy tín trong thôn khá tốt, cũng làm được không ít việc thực tế. Có điều làm việc không được cứng rắn cho lắm, chẳng thể so được với thời ông nội cháu làm trưởng thôn.”
Diệp Thiếu Dương lại hỏi: “Ông ấy làm sao mà lên được chức trưởng thôn vậy chú?”
Diệp Quân thở dài: “Thực ra Diệp Bá làm trưởng thôn cũng là do ông nội cháu chỉ định. Cái sơn thôn này nhân khẩu không nhiều, không có mấy chuyện đấu đá. Ông nội cháu là tộc trưởng, sau này thành lập thôn, lần bầu cử nào cũng là ông ấy trúng, làm trưởng thôn cả đời. Theo quy củ nhà họ Diệp chúng ta, mỗi nhiệm kỳ tộc trưởng đều do người tiền nhiệm đề cử trước khi thoái vị, giờ không còn tộc trưởng nữa thì là trưởng thôn, thực chất cũng cùng một ý nghĩa thôi.”
“Hồi xảy ra trận lũ quét năm đó, ông nội cháu thực ra có cơ hội chạy thoát, nhưng ông ấy lại dẫn dắt mọi người đào núi thoát nước, tạo cơ hội cho người già trẻ nhỏ trong thôn rút lui. Lúc dẫn người đào núi, ông bị nước lũ cuốn trôi... Mọi người cứu được ông lên thì chỉ còn thoi thóp hơi tàn. Cuối cùng ông chỉ trăng trối được hai câu: một là để Diệp Bá làm trưởng thôn, hai là nhờ ông ấy sau này chăm sóc cho cháu...”
Nói đến đây, Diệp Quân liên tục thở dài: “Hôm qua không nói kỹ với cháu là vì không muốn cháu đau lòng, nhưng nếu cháu đã hỏi tới, chú nghĩ sớm muộn gì cháu cũng nên biết.”
Diệp Thiếu Dương hơi cúi đầu, im lặng hồi lâu không nói gì. Mã Hán ở bên cạnh khẽ vỗ vai anh, cũng không biết khuyên bảo thế nào.
Một lúc sau, Diệp Thiếu Dương ổn định lại tâm trạng, ngẩng đầu hỏi thăm về tình hình của Diệp Manh.
Diệp Quân cho biết, Diệp Manh là con gái một của Diệp Bá, ông ấy hiếm muộn mãi mới sinh được mụn con nên rất mực cưng chiều. Diệp Bá có người em gái làm ăn ở Thượng Hải, vì vậy từ hồi cấp hai đã gửi cô bé lên đó đi học, chỉ có kỳ nghỉ đông và nghỉ hè mới trở về.
“Con bé đó biết pháp thuật thật ạ?”
Diệp Quân cười cười: “Hôm nay cháu thấy rồi đấy, con bé đó tự học thôi mà ở quanh vùng này danh tiếng cũng khá lắm. Mỗi lần nó về nghỉ hè, trong trấn hễ có ai trúng tà hay muốn xem âm trạch đều tìm đến nó. Bố nó không thích nó học pháp thuật, nhưng bản thân nó lại rất mê.”
Diệp Thiếu Dương nhíu mày: “Pháp thuật của cô ấy là học từ ai?”
“Cái này thì không ai biết, dù sao trong thôn cũng chẳng có ai dạy nó cả.” Diệp Quân nói. “Trước đây cũng có người tò mò hỏi Diệp Bá, nhưng ông ấy không thích nhắc chuyện con gái biết pháp thuật, bản thân Diệp Manh cũng không nói, nên chẳng ai hay. Chắc tám phần là học từ ai đó khi đi học ở ngoài tỉnh thôi.”
Diệp Thiếu Dương trầm ngâm, từ lời kể của Diệp Quân, anh thấy chuyện này càng lúc càng nhiều nghi vấn.
Nhị thẩm nghe thấy Diệp Thiếu Dương cứ gặng hỏi mãi về hai cha con Diệp Bá, đặc biệt là Diệp Manh, bà liền cười nói: “Thiếu Dương, có phải cháu để ý con bé rồi không? Cháu đừng có nảy ra ý định gì nhé, hai đứa vẫn chưa ra khỏi phạm vi ngũ phục đâu, nó tính ra là em họ cháu đấy.”
“Ơ... Nhị thẩm, thẩm nghĩ đi đâu vậy.” Diệp Thiếu Dương dở khóc dở cười.
Diệp Thiếu Dương định hỏi thêm vài chuyện thì gần đến giờ cơm trưa, Diệp Soái đã trở về. Anh lập tức hỏi cậu em về kết quả đi thám thính.
Diệp Soái cho biết mình đã đi một vòng vô ích — cậu ta đi khắp mấy làng lân cận, đừng nói là Hạn Bạt, ngay cả một ngôi mộ nào mọc cỏ dài quá mức cũng không thấy.
“Chuyện này lạ thật đấy.” Diệp Quân nghe xong liền chen vào một câu. “Hết lần này đến lần khác chỉ có bảy ngôi mộ nhà họ Diệp chúng ta mọc cỏ dài, mà lại không có Hạn Bạt, đây chắc chắn là có kẻ muốn hãm hại nhà họ Diệp chúng ta!”
Lòng Diệp Thiếu Dương khẽ chấn động, lời Diệp Quân nói cũng chính là điều anh đang nghĩ. Anh lấy từ trong túi ra cuốn sổ nhỏ, lật tới trang ghi chép tên tuổi các chủ mộ, đưa cho Diệp Quân xem.
“Nhị thúc, chú nhìn xem những cái tên này có quy luật gì liên quan đến nhau không?”
Diệp Quân nhíu mày: “Quy luật gì cơ?”
Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Cháu cũng không biết, hay là chú cứ thử suy xét từ nhiều góc độ xem, xem những chủ mộ này trước khi mất có mối liên hệ gì không, tính cả nhà chúng ta vào nữa.”
Diệp Quân hiểu ý anh, ánh mắt lướt qua từng cái tên trên trang giấy, miệng lẩm bẩm đọc đi đọc lại. Chợt ông ngẩng đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Có một điểm chung.”
Tim Diệp Thiếu Dương đập nhanh một nhịp: “Ồ?”
“Họ đều họ Diệp, và đều là đàn ông!”
Diệp Thiếu Dương suýt chút nữa thì ngã ngửa. Đây chẳng phải là nói nhảm sao? Mộ tổ nhà họ Diệp đương nhiên không thể chôn người làng Ngưu Gia, không họ Diệp thì họ gì?
“Còn một điểm nữa.” Diệp Quân chỉ vào mấy cái tên rồi nói tiếp. “Mấy nhà này với nhà chúng ta đều chung một nhánh, là họ hàng gần trong vòng ba đời. Như ông Diệp Thành Huyện này là em trai của cụ nội cháu, còn Diệp Thuận Minh là chú của cụ nội cháu...”
Diệp Thiếu Dương ngẩn người nghe ông nói một lèo cho hết, cả người sững sờ. Tại sao trùng hợp là toàn bộ đều thuộc nhánh họ hàng gần của anh?
Đây tuyệt đối không phải trùng hợp, mà chắc chắn là có nguyên nhân!
Trước đó, anh chỉ mới đoán được sau lưng vụ này có âm mưu, nhưng giờ thì có thể khẳng định, âm mưu này nhắm thẳng vào nhánh thân tộc của anh, thậm chí là nhắm vào chính anh!
Diệp Thiếu Dương hít một hơi thật sâu, sự việc càng lúc càng phức tạp và đáng sợ hơn anh tưởng.
Đúng lúc này, có tiếng gõ cửa viện. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, là Diệp Manh. Cô nở nụ cười tươi tắn, cất tiếng chào hỏi: “Nhị thúc, Nhị thẩm.”
Nhị thẩm lập tức tươi cười đón tiếp, thân thiết hỏi han tình hình học tập ở trường của cô.
Diệp Manh cũng phối hợp trò chuyện một lúc, rồi ngước mắt nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Này, tôi tìm anh có việc.”
Diệp Thiếu Dương đã sớm đoán được cô sẽ đến, liền nói: “Đi thôi, vào phòng nói chuyện.”
Nói xong anh đi trước về phòng mình, Mã Hán và Diệp Manh lần lượt theo vào.
Sau khi cửa đóng lại, Diệp Manh thản nhiên ngồi xuống giường, đánh mắt nhìn từ trên xuống dưới Diệp Thiếu Dương một lượt rồi hỏi: “Tôi nghe Diệp Soái nói anh là anh họ bên ngoại của nó, anh họ Dương, tên là Dương gì?”
“Dương... Dương Thiệu Nghiệp. Cô cứ gọi tôi là Thiệu Nghiệp là được.” Diệp Thiếu Dương tùy tiện bịa ra một cái tên.
“Thiếu gia?” (Thiệu Nghiệp và Thiếu Gia trong tiếng Trung phát âm gần giống nhau).
“Ơ...” Diệp Thiếu Dương mới sực nhớ ra cái vụ đồng âm này. “Cô cứ gọi tôi là Nghiệp đi.”
Mã Hán đứng bên cạnh bật cười, Diệp Thiếu Dương mà lại thành “Dương thiếu gia” thì đúng là buồn cười. “Cô cứ gọi hắn là Diệp Tử đi, đó là tên thường gọi của hắn.”
“Nghiệp Tử? Cái tên nghe kỳ cục thật. Thôi được rồi.”
Diệp Manh nghiêng đầu nhìn Diệp Thiếu Dương: “Anh biết pháp thuật đúng không? Anh đến làng họ Diệp làm gì, không đơn thuần chỉ là thăm thân chứ?”
Diệp Thiếu Dương nảy ra một ý, cười nói: “Thú thật với cô, tôi cũng biết một chút pháp thuật, nghe nói ở đây có Thi Sát nên muốn đến xem náo nhiệt một chút.”
“Cũng coi như thành thật đấy. Có điều pháp thuật của anh mà đối phó với Hạn Bạt thì còn kém xa. Có hứng thú làm trợ thủ cho tôi không?”
“Làm... trợ thủ cho cô?” Diệp Thiếu Dương ngẩn người ra.
Đề xuất Đô Thị: Cực Phẩm Thấu Thị