Chương 456: Trong phòng nhỏ thần tượng
Diệp Thiếu Dương vẽ hai tờ Bùa Ẩn Khí, một tờ dán sau lưng Mã, tờ còn lại dán lên người mình. Hắn không chắc chắn bùa này có tác dụng trước mặt lũ mèo cương thi này không, nhưng dù sao thì có chuẩn bị vẫn tốt hơn.
Diệp Thiếu Dương nhảy lên tường vây, đưa mắt quét qua một lượt, nhìn thấy con mèo cương thi đang nằm bò trên cành cây tuần tra, ngẫm nghĩ một lát, hắn quyết định giải quyết nó trước.
Thế là hắn rút Đinh Diệt Linh của Mao Sơn ra, nhắm chuẩn mục tiêu rồi ném thẳng tới. Với linh tính của Đinh Diệt Linh, loại quỷ yêu thông thường chạm vào là chết chắc, cho nên cũng không cần pháp thuật hay mưu kế gì phức tạp, chỉ cần đủ chính xác và lực tay là được.
Đinh Diệt Linh cắm phập vào đầu con mèo, xuyên qua lỗ tai, con mèo ngay cả một tiếng kêu cũng không kịp phát ra đã ngã lăn xuống đất. Đến khi Diệp Thiếu Dương chạy tới nhặt lại Đinh Diệt Linh, nó đã hóa thành một vũng máu đen.
Diệp Thiếu Dương dùng giấy vàng lau sạch Đinh Diệt Linh, nhìn quanh quất một hồi, trong viện vắng lặng, không có người cũng chẳng thấy mèo, bèn vẫy tay ra hiệu cho Mã đang bò trên tường vào theo.
Trải qua nhiều lần hành động, thân thủ của Mã cũng đã khá hơn trước rất nhiều, gã bám sát theo sau Diệp Thiếu Dương mà không gây ra tiếng động nào.
Nhà của bà lão Ngô nằm ở một đầu sân, đầu kia là ba gian nhà ngói, cửa nẻo không khép kín, bên trong tối om om.
Diệp Thiếu Dương nhắm hướng gian phòng mà ban ngày bà lão Ngô hay vào, định lẻn tới tìm kiếm, nhưng đúng lúc này, từ trong gian nhà chính truyền ra giọng nói trầm thấp của bà lão: “Ngoan nào, đừng động đậy nhé.”
Cả hai người cùng rùng mình, chẳng lẽ chưa kịp làm gì đã bị phát hiện rồi sao?
Chờ vài giây trôi qua, bên trong vẫn không có phản ứng gì thêm.
Diệp Thiếu Dương ra hiệu cho Mã giữ im lặng, rồi men theo chân tường mò tới bên cạnh nhà chính, nhìn qua khe cửa khép hờ. Bên trong nhà chính còn một gian phòng nhỏ đang thắp nến sáng trưng, vì không có cửa sổ nên từ ngoài nhìn vào hoàn toàn không thấy ánh sáng, góc độ lúc nãy cũng bị khuất nên họ không chú ý tới.
Diệp Thiếu Dương đánh bạo tiến vào trong hai bước, tình cảnh bên trong phòng thu gọn vào tầm mắt:
Dưới ánh nến, bà lão Ngô ngồi trên một chiếc ghế đẩu, tay ôm một con mèo, vuốt ve đầu nó. Hai bên cạnh bà ta còn hai con mèo khác đang ngồi chầu chực.
Giữa hai chân bà ta đặt một cái hũ, nắp hũ đã mở, từ góc độ của Diệp Thiếu Dương thì không nhìn thấy bên trong chứa gì. Tuy nhiên hắn đoán đó chính là hũ đựng “óc đậu”.
Nhìn dáng vẻ của bà lão Ngô, Diệp Thiếu Dương vốn tưởng bà ta định cho mèo ăn óc đậu, nhưng diễn biến tiếp theo lại khiến hắn kinh hoàng tột độ:
Bà lão Ngô xoa bóp con mèo hoa trong lòng một lát rồi ấn đầu nó xuống sàn nhà, tay kia nhặt lấy một cây búa nhỏ bên chân, giáng mạnh xuống đầu con mèo.
“Rắc!” Một tiếng xương cốt vỡ vụn, vệt máu đen bắn ra tung tóe.
Con mèo hoa rên rỉ một tiếng nhưng không hề vùng vẫy hay né tránh.
Bà lão Ngô tỏ ra rất có kinh nghiệm, vung búa gõ vòng quanh đầu mèo năm lần, hộp sọ lập tức vỡ vụn từng mảnh.
Bà lão đặt búa xuống, đưa bàn tay gầy guộc khô héo móc vào trong hộp sọ lấy ra những mảnh xương vụn. Con mèo lại thét lên một tiếng thảm thiết, toàn thân co giật nhưng vẫn nằm im không nhúc nhích.
Sau đó, bà lão rút tay ra, trong lòng bàn tay là một khối não trắng hếu, nóng hổi, gần như còn nguyên vẹn, rồi bỏ vào trong hũ. Xong xuôi, bà ta dùng chân gạt xác con mèo hoa sang một bên.
Mèo cương thi mất đi đại não, tự nhiên là chết hẳn.
Bà lão Ngô lại kéo một con mèo khác tới bên chân, vẫn quy trình như cũ: vỗ về trấn an, sau đó dùng búa đập vỡ sọ...
Diệp Thiếu Dương kéo Mã lùi lại chân tường, hít một hơi thật sâu.
Mã vẫn chưa hoàn hồn sau cảnh tượng quái dị và máu me vừa rồi, run giọng hỏi: “Bà ta đang làm gì vậy? Lấy não mèo để làm gì?”
Diệp Thiếu Dương trầm ngâm không đáp, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ bà lão Ngô nuôi lũ mèo cương thi này chỉ để giết lấy não?
Giờ thì có một điều chắc chắn, thứ “óc đậu” mà Diệp Thu Linh ăn chính là não mèo...
Bà lão Ngô dùng địa long huyết nuôi mèo, sau đó lấy não mèo cho vào hũ, để Diệp Thu Linh đem tặng cho người lạ.
Xâu chuỗi những manh mối này lại, Diệp Thiếu Dương lờ mờ đoán ra được điều gì đó.
“Bây giờ không phải lúc nói chuyện này.” Diệp Thiếu Dương liếc nhìn gian phòng bà lão Ngô thường ở, nói: “Đi, thừa dịp bà ta đang bận, chúng ta vào xem có tìm được cái hũ nào không, mang về nghiên cứu là biết ngay.”
Mã lạch bạch đuổi theo, khẽ nói: “Đừng có lén lút như vậy nữa, trước mặt con bé kia thì giả vờ thôi, giờ nó không có đây, cậu còn đóng vai cháu ngoan làm gì, cứ xông vào khống chế bà già đó là xong.”
“Xử luôn?” Diệp Thiếu Dương liếc gã.
“Thì giết bà ta đi, cậu nghĩ gì vậy?”
“Tôi chẳng nghĩ gì cả. Cơ hội còn nhiều, vội gì.” Diệp Thiếu Dương lách vào phòng, ngoái đầu nhìn lại thấy từ nhà chính không nhìn được sang bên này, bèn yên tâm bật đèn pin lên soi.
Gian phòng không lớn, liếc mắt đã thấy trên mặt đất bày đầy hũ sứ, đa số là hũ không, nhưng cũng có vài cái được dán kín miệng.
Diệp Thiếu Dương mở một cái hũ dán kín ra, soi đèn vào, bên trong là thứ “óc đậu” vàng óng ánh, một mùi thuốc xộc thẳng vào mũi.
Nghĩ đến việc đây là não mèo, Diệp Thiếu Dương cảm thấy buồn nôn, vội vàng dán miệng hũ lại, đưa cho Mã xách đi, còn mình thì bọc hậu rời khỏi đây. Hành động tối nay coi như thành công.
Trước khi ra cửa, theo thói quen Diệp Thiếu Dương lại lia đèn pin quanh phòng một vòng, kết quả có một vật thu hút sự chú ý của hắn. Tim hắn thắt lại, tiến tới soi lên vách tường.
Đó là một cái am thờ, bên trong đặt một pho tượng thần bằng đất nung, phía trước có bát hương, trên đó vẫn còn cắm ba nén nhang.
“Sao lại có thể như vậy!” Diệp Thiếu Dương như nhìn thấy thứ gì đó vô cùng đáng sợ, thất thanh kêu lên.
Mã vốn đã ôm hũ đi ra ngoài, nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại, nhìn lên am thờ rồi nói: “Tượng thần thôi mà, có gì đâu, ở nông thôn nhà nào chẳng thờ, làm sao vậy?”
Diệp Thiếu Dương lườm gã một cái cháy mặt: “Bà ta không phải quỷ thì cũng là yêu, thờ tượng thần chẳng khác nào tự tìm đường chết?”
Mã ngẩn người, ướm hỏi: “Hay là bà ta cố ý làm vậy? Thờ thần để Thần phù hộ, không đến bắt bà ta?”
“Thối lắm! Thần nào lại đi phù hộ cho quỷ!”
“Tôi biết rồi, cái này chắc chắn là bà lão Ngô thờ từ trước khi chết, sau khi biến thành quỷ thì chưa gỡ xuống thôi.”
Diệp Thiếu Dương chậm rãi lắc đầu, đưa đèn pin soi kỹ pho tượng. Nhìn sơ qua, pho tượng đất nung này có vẻ giống như các vị La Hán đứng hai bên cửa điện trong chùa, mắt trợn ngược, răng nanh chìa ra, vẻ mặt hung tợn. Tuy nhiên, các vị La Hán trong Phật đường tuy hung tợn nhưng vẫn mang lại cảm giác uy nghiêm, khiến người ta kính sợ không dám nhìn thẳng.
Còn pho tượng này lại mang đến cảm giác dữ tợn và tà ác.
Hơn nữa, bản thân hắn dù là trong sách vở hay thực tế đều chưa từng thấy pho tượng thần nào có hình dáng như thế này.
Đề xuất Tiên Hiệp: Nhân Vật Phản Diện Hoàng Tử Ba Tuổi Rưỡi