Chương 470: Tam Nương đợi

Sau khi trở lại Diệp gia thôn, Diệp Thiếu Dương đưa Diệp Manh đến nhà Tam Nương. Hắn tính toán thời gian, chắc hẳn bà ấy đã tỉnh lại.

Vào nhà nhìn lại, quả nhiên là vậy. Tam Nương đang ngồi lặng lẽ bên giường với vẻ mặt trầm tĩnh, Mã béo thì đứng bên cạnh hỏi han đủ điều, dùng đủ mọi cách dẫn dắt nhưng bà ấy tuyệt nhiên không hé răng nửa lời.

Diệp Thiếu Dương không nói cho Diệp Manh biết tình hình thực sự của Tam Nương, chỉ lừa cô rằng trong người bà ấy có tà khí, hắn chỉ cần hóa một chén nước bùa là chữa khỏi.

“Thiếu Dương, cậu cuối cùng cũng về rồi.” Mã béo hất hàm về phía Tam Nương: “Đến đây đi, cậu tự mình hỏi đi.”

Diệp Thiếu Dương đi tới bên giường, ngồi xuống đối diện với Tam Nương, lặng lẽ quan sát bà.

Dù bà ấy vẫn giữ bộ dạng đầu bù tóc rối như cũ, nhưng nhìn qua trông giống như đã biến thành một người khác, hoàn toàn mang lại cảm giác của một người bình thường.

Vì vậy, Diệp Thiếu Dương quyết định dùng phương thức đối đãi với người bình thường để nói chuyện, câu đầu tiên đã đi thẳng vào vấn đề: “Là tôi đã cứu bà. Tôi muốn biết, Diệp Thước chết như thế nào?”

Mí mắt Tam Nương khẽ động đậy, sau đó... không có bất kỳ phản ứng nào.

Diệp Thiếu Dương hỏi tiếp: “Cái chết của Diệp Thước có phải ẩn giấu bí mật gì không?”

Tam Nương vẫn im lặng.

Cả hai câu hỏi đều không được trả lời, khiến cuộc trò chuyện lâm vào bế tắc.

Mã béo đứng bên cạnh nói leo vào: “Cậu hỏi thế thì có hỏi đến Tết cũng chẳng xong. Lúc nãy tôi đã hỏi đủ kiểu rồi, bà ấy chẳng có phản ứng gì cả. Thiếu Dương, có phải cậu chưa chữa khỏi thính giác cho bà ấy không?”

Diệp Thiếu Dương lườm hắn một cái, rồi nhìn Tam Nương, chậm rãi nói: “Diệp Thước đã trở về, bà có biết không?”

Toàn thân Tam Nương run lên một cái, bà ngẩng đầu, ánh mắt xoáy thẳng vào Diệp Thiếu Dương: “Tôi không biết, tôi cái gì cũng không biết.”

Cuối cùng bà ấy cũng mở miệng, giọng nói rất trầm, mang theo một nỗi u sầu sâu thẳm.

“Tôi biết bà hiểu rõ nhiều chuyện. Hiện giờ trong thôn đang xảy ra chuyện ma quái, rất có thể liên quan đến Diệp Thước. Chuyện này ảnh hưởng đến tính mạng của toàn bộ dân làng, tôi hy vọng... bà có thể cho chúng tôi biết chân tướng.”

Tam Nương không nói gì, nhưng nơi khóe miệng lại thoáng hiện một nụ cười giễu cợt đầy cay đắng.

Tim Diệp Thiếu Dương chùng xuống, lẽ nào bà ấy lại cảm thấy vui mừng khi thấy chuyện này xảy ra sao?

“Tôi cũng biết, sẽ có một ngày như vậy.” Tam Nương buồn bã nói: “Mười năm, tôi đã đợi mười năm, cuối cùng cũng đợi được rồi.”

Quả nhiên là như vậy! Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn Diệp Manh, cả hai đều hiện rõ vẻ kinh ngạc. Diệp Thiếu Dương bắt đầu tính toán trong lòng, lẽ nào Diệp Thước bị người ta hại chết, Tam Nương biết rõ chân tướng nên muốn Diệp Thước trở về báo thù?

Đang lúc suy nghĩ làm sao để bà ấy mở miệng, Tam Nương lại lên tiếng: “Tôi sẽ không nói gì đâu, dù cậu có giết tôi đi chăng nữa. Dù sao tôi cũng đã chết một lần rồi, tôi muốn chờ xem Diệp Thước trở về.”

Diệp Thiếu Dương nhìn chằm chằm vào bà, từ sâu trong đáy mắt bà, hắn thấy được một thứ: Sự quyết tuyệt.

Hắn biết nhất thời mình sẽ không hỏi thêm được gì.

Lúc này, Diệp Manh kéo áo hắn, ra hiệu đi ra ngoài. Diệp Thiếu Dương đứng dậy, cùng cô đi ra cửa.

“Cứ thế này sợ là không hỏi ra kết quả đâu.” Diệp Manh hạ thấp giọng nói: “Tôi có ý này, để bà ấy về nhà tôi ở đi, tôi sẽ từ từ khuyên bảo, có lẽ bà ấy sẽ chịu nói.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Tôi thấy chưa chắc đã có tác dụng.”

Diệp Manh đáp: “Thì cứ thử xem sao, dù sao cũng chẳng mất gì. Hơn nữa bà ấy ở đây một mình cũng tội nghiệp quá, tôi có thể chăm sóc bà ấy, dùng tình cảm mà cảm hóa...”

Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Vậy thì cũng phải để bà ấy đồng ý đã.”

“Để tôi hỏi bà ấy.” Trở lại trong phòng, Diệp Manh ngồi xuống cạnh Tam Nương nói: “Tam Nương, chỗ này của bà xập xệ quá, không sống nổi đâu. Hay là bà về nhà cháu ở đi, cháu có thể chăm sóc bà một thời gian.”

Tam Nương ngẩng đầu đánh giá cô, hỏi: “Cô là ai?”

“Cháu tên là Diệp Manh, con gái của trưởng thôn Diệp bá, bà đi theo cháu nhé.”

Diệp Thiếu Dương vốn tưởng Tam Nương sẽ không đồng ý, nhưng lại thấy cơ mặt bà co rút một cái, rồi gật đầu: “Tôi đi với cô.”

Diệp Manh đắc ý nhướng mày với hắn, đỡ Tam Nương xuống giường rồi đi ra cửa. Đến ngưỡng cửa, cô quay đầu lại nói với Diệp Thiếu Dương: “Quên chưa nói với anh, hiện tại bốn thôn đều đã bắt đầu rà soát hộ khẩu, đã sàng lọc ra một số đối tượng khả nghi. Lát nữa tôi sẽ tìm anh để thảo luận.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu: “Cô cẩn thận một chút.”

“Cẩn thận cái gì cơ?”

Diệp Thiếu Dương liếc nhìn Tam Nương một cái.

Diệp Manh nhíu mày, không hiểu vì sao anh lại dặn dò như vậy. Một người phụ nữ bình thường, là người chứ có phải quỷ đâu mà phải sợ? Cô vẫy tay với Diệp Thiếu Dương rồi dìu Tam Nương rời đi.

Mã béo tiến lại gần, nhìn bóng lưng hai người khuất dần rồi than thở: “Cậu bảo cậu tốn bao nhiêu tâm sức cứu bà ta, vậy mà người ta một câu cảm ơn cũng không có, lại còn chẳng chịu nói gì, đúng là công dã tràng.”

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm: “Thực ra, tôi có biện pháp để bà ấy phải mở miệng.”

Mã béo không hiểu nhìn hắn: “Biện pháp gì?”

“Câu hồn, sau đó Sưu Hồn. Không cần bà ấy mở miệng, bất kỳ ký ức nào của bà ấy tôi cũng có thể lấy được.”

Mã béo vỗ đùi cái đét: “Đúng rồi! Tôi quên mất cậu biết loại pháp thuật này! Vậy sao cậu không dùng?”

Diệp Thiếu Dương lắc đầu: “Dùng thuật Sưu Hồn đối với người sống là điều đại kỵ của pháp sư, nhất là khi đối phương không phạm sai lầm. Dùng một lần sẽ tổn giảm trăm năm âm đức, chịu thiên khiển. Chuyện này tôi thì chẳng sợ, Sổ Sinh Tử của tôi Thôi Phủ Quân không dám gạch xóa bừa bãi đâu, nhưng làm như vậy là cưỡng ép ý chí của đối phương, rất vô đạo đức. Trừ khi thật sự đến đường cùng không còn cách nào khác, dù sao bà ấy cũng là một người phụ nữ đáng thương.”

Lần này Mã béo không đùa cợt nữa, gật đầu đồng tình: “Mất con lúc tuổi già, bản thân lại điên khùng bao nhiêu năm, đúng là rất đáng thương.”

Tuy không có được thông tin mong muốn từ miệng Tam Nương, nhưng thái độ của bà ấy khiến Diệp Thiếu Dương càng thêm khẳng định cái chết của Diệp Thước ẩn chứa uẩn khúc. Những chuyện xảy ra gần đây, thậm chí là sự xuất hiện của Hạn Bạt, đều có liên quan mật thiết đến Diệp Thước.

Mã béo hỏi: “Tiếp theo làm gì đây?”

Diệp Thiếu Dương biết hắn đang hỏi về kế hoạch, nhưng lúc này hắn thực sự chẳng có kế hoạch gì, bèn cười nói: “Đi ăn thôi.”

Bận rộn từ sáng sớm đến tận quá trưa, bụng dạ đã bắt đầu biểu tình rồi.

Nhà Diệp Quân chắc chắn là không có cơm ăn, lúc trước hắn cũng đã nhắn tin bảo Diệp Quân không cần chờ. Vì vậy, Diệp Thiếu Dương đưa Mã béo lên trấn. Ban ngày trên trấn khá nhộn nhịp, vài tiệm ăn vẫn mở cửa. Hai người ăn tạm gì đó, Diệp Thiếu Dương cảm thấy mệt mỏi rã rời, muốn về ngủ một giấc để lấy lại sức. Mã béo không có việc gì làm nên một mình mò ra quán nét chơi game.

Về đến nhà, cả gia đình ba người nhà Diệp Quân đều không có nhà, Diệp Thiếu Dương tự mình vào phòng đi ngủ. Cảm giác như vừa chợp mắt được một lát thì bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Điện thoại là do Diệp Manh gọi tới, báo cho hắn biết chuyện “rà soát hộ khẩu” đã có kết quả, muốn hắn đến nhà cô gặp mặt.

Diệp Thiếu Dương đáp một tiếng rồi đi ra ngoài, gọi điện cho Mã béo. Biết hắn vẫn còn đang ở quán nét, Diệp Thiếu Dương không gọi hắn đi cùng mà bảo cứ chơi tiếp, khi nào cần sẽ liên lạc sau.

Diệp Manh đang đứng chờ ở cửa nhà, bên cạnh cô còn có viên cảnh sát Tương Kiến Hoa.

Diệp Thiếu Dương hỏi thăm mới biết, sau khi xử lý xong thi thể của Diệp Thu Linh, Tương Kiến Hoa cũng tham gia vào cuộc rà soát, sau đó liên lạc với Diệp Manh và hai người vừa mới gặp nhau.

Đề xuất Voz: Nghiện ma tuý
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN