Chương 499: Thôn cacbon mà chết
Diệp Thiếu Dương gật đầu cảm ơn. Sau khi vào phòng, Nhị thẩm đi chuẩn bị cơm nước cho hắn, Diệp Quân thì chỉ huy đám thanh niên đun nước tắm. Diệp Thiếu Dương theo bản năng khuyên ông đừng lãng phí nước.
Diệp Quân cười nói: “Cháu chưa biết sao, từ lúc chạng vạng, giếng nước của từng nhà đều đã có nước nổi lên rồi. Tuy lượng nước chưa lớn nhưng việc dùng nước sinh hoạt thì không còn thiếu nữa.”
Diệp Thiếu Dương gật đầu, trong lòng cũng thấy vui mừng. Dù sao đi nữa, nạn hạn hán cuối cùng cũng đã kết thúc.
Ăn xong bát mì Nhị thẩm nấu, hắn đi tắm rửa, thay một bộ quần áo khác rồi trở về phòng. Diệp Thiếu Dương cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Lúc này, Mã vẫn đang ngủ. Diệp Thiếu Dương vốn không muốn gọi cậu ta dậy để tránh bị hỏi han lung tung, làm ảnh hưởng đến thời gian nghỉ ngơi của mình.
Thế nhưng khi đi ngang qua người Mã, Diệp Thiếu Dương liếc nhìn một cái thì đột nhiên phát hiện dị thường: Mặt Mã xanh mét, môi thâm sì, toàn thân không ngừng run rẩy. Hắn vội vàng tiến lên, vạch mí mắt cậu ta ra nhìn, đồng tử co rụt lại, bên trong dường như có hắc khí luẩn quẩn.
“Mẹ kiếp! Oán khí xâm nhập.”
Loại chuyện này pháp sư bình thường khó mà giải quyết được, nhưng đối với Diệp Thiếu Dương thì cũng chỉ là chuyện nhỏ. Hắn lập tức từ trong ba lô tìm ra Long Tiên Hương, xoa một ít lên mô ngón tay cái bên phải của Mã, sau đó lấy ra một đoạn chỉ hồng buộc chặt vào khớp ngón tay. Hắn tùy tiện tìm một cái chai nước khoáng rỗng đặt ở bên dưới hứng, một tay không ngừng vẽ Đạo văn trên trán cậu ta.
Hắc khí trên mặt Mã không ngừng chảy về phía cánh tay phải, sau đó tích tụ lại ở mô ngón tay cái. Chưa đầy hai phút, mô ngón tay đã trở nên đen kịt như mực.
Diệp Thiếu Dương lấy ra một đôi đũa bạc từ trong ba lô, sau đó cởi sợi chỉ hồng buộc ở đốt ngón tay, dùng đũa kẹp lấy ngón tay rồi vuốt mạnh xuống dưới. Hắc khí từ kẽ móng tay chảy ra, vừa chạm vào Long Tiên Hương lập tức hóa thành nước đen, chảy vào trong chai.
Thực tế chỉ cần bài trừ oán khí ra khỏi cơ thể là Mã có thể khỏe lại, thế nhưng oán khí một khi rời khỏi chủ thể sẽ bay tán loạn khắp nơi, vạn nhất bị ai đó hít phải thì rất rắc rối. Vì vậy hắn mới dùng đến Long Tiên Hương, bởi bất kỳ tà khí nào một khi gặp phải Long Tiên Hương đều sẽ ngưng tụ thành nước.
Sau khi oán khí được trừ sạch, sắc mặt Mã dần khôi phục bình thường. Cậu ta rùng mình một cái rồi tỉnh dậy, lập tức rên rỉ: “Mẹ ơi, lạnh chết con rồi.” Nói đoạn, cậu ta vội vàng vớ lấy cái chăn trên giường quấn chặt lấy mình.
Diệp Thiếu Dương mệt mỏi ngồi bệt xuống giường, hỏi: “Cậu làm sao vậy?”
Mã run rẩy một hồi, cảm giác đã đỡ hơn, nhíu mày nói: “Tôi cũng không biết nữa. Lúc về vẫn còn tốt lắm, chỉ là lúc ăn cơm cảm thấy hơi lạnh nên lên giường ngủ luôn.”
Diệp Thiếu Dương nằm vật ra giường, bảo: “Cậu nhớ lại cho kỹ xem, ban ngày đã đi những đâu?”
“Cũng chẳng đi đâu xa, chỉ đến mấy nhà đó thôi. Ồ đúng rồi, cái nhà Diệp Khánh Vân kia, âm u lạnh lẽo lắm, bản thân hắn cũng vui buồn thất thường.”
“Diệp Khánh Vân là ai? Cậu mau kể đầu đuôi cho tôi nghe, nhanh lên.”
Mã lập tức kể lại. Ban ngày Diệp Thiếu Dương bảo cậu ta quay lại nhà Diệp Giai Lượng để hỏi người thân về tình hình lúc sinh tiền của hắn nhằm tìm kiếm manh mối. Kết quả cha mẹ hắn cũng không cung cấp được gì thêm. Sau đó Mã nghĩ lại, nếu hung thủ là Diệp Thước, rõ ràng chuyện này có liên quan đến Diệp Thước, vì vậy cậu ta bèn hỏi về mối quan hệ giữa hắn và Diệp Thước, xem có mâu thuẫn gì không.
Câu trả lời của gia đình đó nằm ngoài dự liệu: Diệp Thước và Diệp Giai Lượng lúc còn sống là bạn rất thân, sàn sàn tuổi nhau và cùng nhau lớn lên. Lúc Diệp Thước chết, chính Diệp Giai Lượng là người khiêng linh cữu tiễn đưa, hằng năm đến ngày giỗ của Diệp Thước, hắn đều đi đốt vàng mã.
Mã càng kinh ngạc hơn, bèn hỏi xem lúc còn sống Diệp Thước còn có bạn thân nào khác không. Mẹ của Diệp Giai Lượng cung cấp vài cái tên, đều là đám bạn chơi cùng nhau từ nhỏ. Thế là Mã tìm đến Diệp bá, nhờ ông ấy hỗ trợ để đi thăm hỏi mấy nhà này...
Diệp Thiếu Dương nghe đến đây thầm gật đầu. Khách quan mà nói, việc này Mã làm khá có kỹ năng.
Mã nói tiếp, Diệp Thước lúc đó có tổng cộng ba người bạn thân. Ngoài Diệp Giai Lượng ra còn có một người tên Diệp Khánh Vân đang ở trong thôn Diệp gia. Mã tìm đến nhà hắn, mẹ hắn cho biết Diệp Khánh Vân hai ngày nay bị sốt phát ban, sợ lạnh, suốt ngày nằm trong chăn. Lúc Mã vào xem thì hắn đang ngủ, đợi mãi không thấy tỉnh. Mã ngồi trong căn phòng đó một lúc cũng cảm thấy âm u lạnh lẽo, thế là ra về...
“Chuyện là như vậy đó.”
Mã nhún vai: “Lúc đó tôi cũng cảm thấy không ổn, gọi điện cho cậu và Diệp Manh nhưng đều không liên lạc được, chắc là trong núi không có tín hiệu. Tôi đành dặn Diệp bá tìm mấy thanh niên canh chừng ở trong sân nhà hắn, dặn họ đừng vào phòng nếu không có việc gì, hễ nghe thấy động tĩnh thì gọi người ngay. Tôi không biết pháp thuật nên chỉ có thể làm đến thế thôi.”
Diệp Thiếu Dương gật đầu. Một người bình thường như Mã mà làm được vậy quả thực đã là cực hạn rồi.
“Theo như cậu nói, chẳng lẽ tôi bị nhiễm oán khí ở trong phòng hắn sao?” Mã cau mày hỏi.
“Cậu còn đi đâu khác nữa không?”
“Có, nhưng hai gã kia không sống trong thôn, trong nhà họ cũng không có gì bất thường.”
Diệp Thiếu Dương chống tay xuống giường đứng dậy: “Được rồi, lại phải đi một chuyến nữa thôi, mệt chết đi được.”
Hai người mặc quần áo tử tế rồi rời khỏi phòng. Mã dẫn đường phía trước, tìm đến nhà Diệp Khánh Vân. Cửa viện không khóa, mấy thanh niên đang ngồi quanh bàn đá ở sân trước hút thuốc đánh bài. Vừa thấy Diệp Thiếu Dương, bọn họ lập tức đứng bật dậy, niềm nở chào hỏi.
Từ sau khi tiêu diệt Hạn Bạt, danh tiếng của Diệp Thiếu Dương đã vang xa khắp vùng, hơn nữa hắn lại là người gốc thôn Diệp gia, nên già trẻ lớn bé trong thôn đều coi hắn là niềm tự hào.
Mấy thanh niên này đều được Diệp bá để lại để trông chừng Diệp Khánh Vân. Diệp Thiếu Dương hỏi thăm thì biết được, từ lúc Mã đi đến giờ, cứ cách nửa tiếng họ lại vào phòng kiểm tra một lần. Lần gần nhất là hai mươi phút trước, Diệp Khánh Vân vẫn đang nằm ngủ trên giường, không có gì khác lạ.
Đang nói chuyện thì mẹ của Diệp Khánh Vân đi tới, vẻ mặt buồn rầu, nói rằng con trai cả ngày nay không ăn uống gì, muốn nhờ Diệp Thiếu Dương xem hộ có phải bị trúng tà hay không.
Vừa đẩy cửa phòng Diệp Khánh Vân ra, một mùi hôi thối khó ngửi kèm theo làn khói đen kịt ập vào mặt.
Mã xua xua tay nói: “Quỷ khí nồng nặc quá!”
“Quỷ khí cái gì, đây là mùi thịt bị đốt cháy!” Diệp Thiếu Dương sải bước xông vào. Khi đi tới trước giường nhìn một cái, hắn lập tức đứng hình. Vài giây sau, phía sau vang lên tiếng khóc xé lòng của mẹ Diệp Khánh Vân. Bà bị mấy thanh niên kéo lại, tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm nhìn lên giường:
Diệp Khánh Vân nằm sấp trên giường, mắt trợn ngược như sắp nứt ra, biểu cảm vô cùng thống khổ, miệng há hốc, hai tay thọc sâu vào trong miệng.
Diệp Thiếu Dương tiến lại gần nhìn kỹ, toàn thân Diệp Khánh Vân phủ một lớp băng sương, giống như vừa mới từ hầm băng bước ra vậy.
Diệp Thiếu Dương nắm lấy hai bàn tay hắn, dùng sức kéo ra khỏi miệng để xem bên trong hắn nhét thứ gì. Kết quả là ngón tay hắn đã bị đóng băng đến mức cứng ngắc, vừa dùng lực một chút đã bị bẻ gãy. Một mùi khét lẹt khiến người ta buồn nôn xộc ra từ cổ họng, lúc này mới thấy mô thịt trong cổ họng hắn gần như đã bị đốt cháy đen...
Diệp Thiếu Dương thò tay vào miệng hắn móc ra hai vật đen thui, nhìn kỹ thì ra là than củi. Hắn cúi đầu nhìn xuống, bên cạnh giường có một lò than dùng để sưởi. Hắn lập tức hiểu ra, thở dài nói: “Hắn đã nuốt than nóng, tự thiêu cháy mình từ bên trong mà chết.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ