Chương 507: Oán Quỷ Lệ
Tam Nương nghe xong, hai tay ôm mặt khóc nức nở, trong miệng không ngừng gọi tên Thước.
Nhóm người Diệp Thiếu Dương cũng không khỏi bùi ngùi, nhất thời im lặng không nói gì. Không ai chú ý tới, sắc trời ngoài cửa sổ mỗi lúc một u ám hơn.
Một lúc lâu sau, tâm tình Tam Nương mới dịu lại đôi chút, bà lau nước mắt nói: “Ta cứ ngỡ mình vì chịu kích động quá lớn mới hóa điên, không ngờ thằng Thước là vì muốn bảo vệ ta... Trước khi xảy ra chuyện mấy ngày, ta đã nhận thấy tâm tình nó không ổn. Thấy nó ra ngoài, ta liền lén lút đi theo, tình cờ nhìn thấy cảnh cậu đối phó với nó, nên mới hiểu lầm cậu...”
Diệp Thiếu Dương sực nhớ ra, lúc mới cứu tỉnh Tam Nương, bà vừa nghe đến gia thế của Diệp Manh liền lập tức đồng ý đến nhà cô ở, đại khái là để chuẩn bị ám sát Diệp bá, trả thù cho Diệp Thước.
Diệp bá thở dài: “Hiểu lầm thì không đáng ngại, thực ra mấy năm nay bà điên khùng, ta vẫn luôn âm thầm tiếp tế, nhưng không dám làm quá lộ liễu vì sợ người khác dị nghị. Chiếc vòng trên tay bà là sau khi thằng Thước chết, nó nhờ ta đeo vào cho bà, có thể bảo hộ bà bình an.”
Tam Nương nhẹ nhàng vuốt ve chiếc vòng trên cổ tay, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Diệp bá bảo Diệp Manh đưa Tam Nương vào phòng ngủ, tìm thím Trân đến bầu bạn với bà. Trước khi ra khỏi cửa, Tam Nương đột nhiên quay lại, quỳ sụp xuống chân Diệp Thiếu Dương, khóc nấc lên: “Cháu à, thằng Thước vì cả dân làng này mà chết, mặc kệ giờ nó biến thành cái dạng gì, bản tính nó chắc chắn vẫn là tốt. Ta cầu xin cháu hãy cứu lấy nó, siêu độ cho vong hồn của nó, ta lạy cháu...”
Diệp Thiếu Dương trịnh trọng hứa hẹn, bảo bà cứ yên tâm. Lúc này Tam Nương mới cùng Diệp Manh đi vào phòng trong.
Một lát sau, Diệp Manh quay trở lại, đóng chặt cửa rồi đi tới trước mặt Diệp Thiếu Dương, ướm hỏi: “Diệp Thước... có phải không thể quay đầu được nữa không?”
Diệp Thiếu Dương gật đầu: “Mặc kệ tâm nguyện ban đầu của Diệp Thước là gì, Tâm Nhân Quỷ Ngẫu vẫn là hình thái vong linh tà ác nhất. Ba hồn bảy vía của hắn sớm đã không còn thuần túy, không cách nào tiến vào luân hồi đạo, thậm chí đến cơ hội thụ hình để tẩy rửa tội lỗi cũng không có. Ta nghĩ, khi Diệp Thước bắt đầu lựa chọn con đường này, hắn đã biết rõ kết quả, vậy mà vẫn nghĩa vô phản cố mà làm, quả thực khiến người ta phải bội phục.”
Tiểu Mã lập tức kêu lên: “Người tốt mà lại có kết cục thế này sao? Quá không công bằng! Lẽ nào Diêm Vương gia cũng sắt đá như vậy!”
Diệp Thiếu Dương liếc hắn một cái: “Đừng nói bậy, đây là thiên địa đại đạo, Diêm Vương cũng không có quyền lực thay đổi, càng không có năng lực thay đổi.”
Diệp bá tiếp lời: “Thực ra, thằng Thước sớm đã biết sẽ có kết quả này. Từ khi nó nhìn thấy đoạn văn tự trên tảng đá phong ấn, nó liền coi việc ngăn chặn Quỷ Mẫu giáng thế là sứ mệnh của mình. Dù sao nó cũng là người đầu tiên phát hiện ra cái giếng, lại tình cờ có cơ hội trở thành pháp sư, quan trọng nhất là, nó mang trong mình huyết mạch họ Diệp.”
Diệp Thiếu Dương kinh ngạc: “Hắn có huyết mạch họ Diệp sao?”
Diệp bá khó nhọc gật đầu, hạ thấp giọng nói: “Cha mẹ ruột của nó thực chất là người làng Diệp gia. Vì một vài nguyên nhân không thể nuôi nấng nên mới giao cho Tam Nương. Ta nói đến đây chắc các cháu cũng hiểu rồi, không cần truy cứu sâu thêm làm gì, tránh làm tổn hại danh thanh của người khác.”
Diệp Thiếu Dương lờ mờ hiểu ra, gật đầu nói: “Có mấy phương diện trùng hợp như vậy, nếu đổi lại là cháu, cháu cũng sẽ tự coi mình là người mang sứ mệnh đó.”
Diệp bá nhìn anh: “Không cần đổi lại là cháu, vốn dĩ đó phải là cháu mới đúng. Ngay từ đầu ta cũng tưởng người được nhắc tới trên đá phong ấn là Diệp Thước, nhưng giờ ta đã hiểu, Diệp Thước sai rồi, tất cả mọi người đều sai rồi. Hậu nhân họ Diệp được nhắc tới trên đó là cháu, không phải nó. Người thực sự có thực lực để kết liễu Quỷ Mẫu chính là cháu!”
Diệp Thiếu Dương hít một hơi thật sâu, điều này anh cũng đã nghĩ tới từ sớm, liền khẽ gật đầu. Đúng lúc này, trên cửa kính phòng khách vang lên những tiếng tí tách.
“Mưa rồi sao? Cửa sổ đóng chưa nhỉ?” Tiểu Mã thuận miệng hỏi một câu, rồi đột nhiên nhíu mày như sực nhớ ra điều gì, vùng dậy chạy ra ngoài cửa.
Diệp Thiếu Dương bám sát theo sau, ngay cả Diệp bá cũng kích động bảo Diệp Manh dìu mình ra ngoài.
Mưa! Cả vùng núi Ngưu Đầu khô hạn bấy lâu, vậy mà giờ lại đổ mưa!
Mọi người đứng dưới hiên nhà, nhìn những hạt mưa bụi li ti không ngừng rơi xuống, thấm vào lớp đất khô nứt nẻ, lòng tràn đầy kích động.
“Cuối cùng... cũng mưa rồi.” Diệp bá đưa tay hứng lấy mấy giọt mưa, thào thào nói.
Diệp Thiếu Dương là người đầu tiên bước ra khỏi sân. Anh thấy không ít người dân cũng chạy ra khỏi nhà, đứng giữa đường làng, kích động múa may hai tay ăn mừng cơn mưa. Có người còn mang cả chậu sắt ra gõ tùng tùng thay loa, khung cảnh vui mừng như đang có hội.
Chỉ có Diệp Thiếu Dương là mang vẻ mặt ngưng trọng, anh ngẩng đầu nhìn đám mây đen đặc quánh trên bầu trời, lẩm bẩm: “Cơn mưa này không đúng!”
Tiểu Mã đứng gần nhất, nghe thấy vậy liền hỏi: “Sao lại không đúng?”
Diệp Thiếu Dương khum lòng bàn tay hứng nước mưa, sau đó lấy ra một đồng tiền Ngũ Đế bỏ vào. Nước mưa lập tức bị đồng tiền hấp thụ với tốc độ mắt thường có thể thấy được, hóa thành một lớp tro đen kịt.
Diệp Thiếu Dương cầm đồng tiền lên, ngón tay khẽ búng, lớp tro đen rơi rụng, bay lên trời như một làn khói mù.
“Oán khí!” Diệp Thiếu Dương nhìn một cái liền nhận ra, thần sắc vô cùng nghiêm trọng: “Đây không phải mưa bình thường, đây gọi là ‘Oán Quỷ Lệ’. Là do lệ quỷ triệu tập nguồn nước lân cận, dùng oán khí của bản thân hóa thủy thành sương, sau đó trút xuống như mưa!”
Cha con Diệp Manh cũng nghe thấy, liền hỏi: “Tại sao ả phải làm như vậy?”
Diệp Thiếu Dương không rảnh trả lời, anh dùng Thái Ất phất trần chấm vào nước mưa, vẽ ra một đạo linh phù rồi niệm chú đốt đi.
Làn khói xanh lượn lờ bay lên, tạo thành một chữ “Sắc” khổng lồ, xuyên thẳng qua đám mây đen, chém nó thành vô số mảnh nhỏ rồi từ từ tan biến về bốn phía.
Mây tan, một bóng người xanh nhạt hiện ra đứng trên tầng không, tay cầm một chiếc tịnh bình, dùng cành liễu vẩy nước, không ngừng rải xuống tạo thành mưa.
Diệp Thiếu Dương nhìn chằm chằm lên đó, vì khoảng cách quá xa nên không nhìn rõ tướng mạo, chỉ có thể dựa vào đường nét cơ thể mà đoán đó là một phụ nữ, mặc một chiếc áo khoác trắng như tuyết.
“Là cô ta!” Diệp Manh che miệng kêu lên, cô nhận ra ngay đó chính là nữ quỷ đã gặp đêm qua, cũng chính là Tuyết Kỳ - bạn gái của Diệp Thước!
“Mau nhìn xem, tiên nữ hiển linh kìa!”
Cách đó không xa, có người nhìn thấy bóng dáng Tuyết Kỳ liền phấn khích kêu gào, coi cảnh tượng trên trời là tiên nữ ban mưa. Mọi người há hốc mồm kinh ngạc, không ít người lớn tuổi tại chỗ quỳ sụp xuống, hướng về phía cái bóng trên bầu trời mà bái lạy liên hồi.
“Thật đúng là coi mình thành Ngọc Nữ bên cạnh Quan Âm cơ đấy.” Diệp Thiếu Dương lạnh lùng cười.
Tiểu Mã dùng khuỷu tay hích anh: “Này, lên xử cô ta đi chứ.”
“Lên bằng niềm tin à?” Diệp Thiếu Dương lườm hắn một cái, “Ta cũng không phải thần tiên, không biết cưỡi mây đạp gió.”
Nói xong, anh rút Thất Tinh Long Tuyền Kiếm ra, ngón tay chấm chu sa vẽ một đạo sắc lệnh phù lên thân kiếm. Một lượt chú ngữ vang lên, Long Tuyền Kiếm rung động kịch liệt, từ thân kiếm phát ra một luồng tử khí xung thiên, bắn thẳng trúng bóng dáng Tuyết Kỳ, đánh tan xác cô ta tại chỗ. Đám mây đen cũng theo đó mà tiêu tán, cơn mưa lập tức tạnh hẳn.
Đề xuất Voz: Hồi ức về Thuận Kiều Plaza