Chương 555: Huyết Ma Nhãn

Hình dáng đứa bé sơ sinh này rất giống với thứ hắn từng thấy trong vũng máu trước kia: Da thịt trên mặt nhăn nhúm lại một chỗ, trông như chưa nảy nở hết, trên người mặc một cái yếm đỏ, trong hai con mắt chỉ có tròng trắng, không có con ngươi. Thế nhưng Diệp Thiếu Dương cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo của nó đang chằm chằm nhìn mình.

Hai bên má của nó mỗi bên có ba đạo huyết ngân. Diệp Thiếu Dương vừa nhìn qua đã hít một hơi khí lạnh: Thi Sát có đẳng cấp khác nhau, sẽ thể hiện qua số lượng Huyết Ấn trên mặt. Ba đạo Huyết Ấn, đó chính là Tam đoạn Thi Sát, tu vi cực mạnh.

"Quả nhiên là ngươi." Diệp Thiếu Dương nhíu mày nhìn nó, trầm giọng nói. Từ mười mấy năm trước, khi bản thân còn nhỏ đã coi nó là tử địch, luôn nghĩ có ngày tìm được nó để tiêu diệt. Hôm nay cuối cùng cũng gặp mặt, tự nhiên không thể để nó đào tẩu.

"Diệp Thiếu Dương..." Đứa bé khẽ há miệng, phát ra một âm thanh tràn ngập hận thù. Trong miệng nó không có răng, mà là một thứ giống như con ngươi màu vàng, theo nhịp miệng há mở, nước dãi màu vàng đặc quánh chảy xuống ròng ròng.

Đã gặp mặt thì không còn gì để nói nữa. Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn đám đồng bạn, bảo: "Tứ Bảo qua đây, Nhạc Hằng ở bên ngoài canh chừng."

Nhạc Hằng nhíu mày nhìn hắn, dường như đang thắc mắc có gì đáng để canh thủ.

"Vạn nhất nó có đồng bọn, ngươi phải chú ý."

Nhạc Hằng vẫn chưa hiểu lắm nhưng cũng không hỏi nhiều, sừng sững đứng bất động tại chỗ, cảm nhận sự biến hóa của khí tức xung quanh.

Anh Sát tuy có tu vi cao, nhưng mắt thấy Diệp Thiếu Dương mang theo Tứ Bảo, Nhuế Lãnh Ngọc, Uông Ngư, lại còn có cả Dưa Dưa cùng áp sát, biết mình không thể là đối thủ, lập tức quái rống một tiếng, lao vọt ra phía cửa.

Diệp Thiếu Dương phẩy tay, đánh ra bốn tấm Linh phù bay đến trước mặt Anh Sát. Gặp phải luồng sát khí màu đỏ phun ra từ miệng nó, linh phù lập tức bị ăn mòn rồi tan chảy.

Diệp Thiếu Dương vung Câu Hồn Tầm, lao tới áp sát.

Quanh thân Anh Sát tỏa ra sát khí cường đại, hình thành một đạo kết giới khiến Câu Hồn Tầm không thể đến gần. Anh Sát ỷ vào sát khí hộ thể, bắt đầu đấu vây hãm với Diệp Thiếu Dương.

Nhuế Lãnh Ngọc cũng không đứng nhìn, vung Toái Hồn Trượng tiến lên phối hợp cùng Diệp Thiếu Dương công kích, sau đó Uông Ngư cũng nhập cuộc.

Đây là lần đầu tiên Uông Ngư ra tay, hắn cầm trong tay Phi Hổ Trảo, móc lấy cổ Anh Sát định kéo mạnh ra ngoài.

"Hống! Diệp Thiếu Dương!" Anh Sát gầm lên, "Ngươi có giỏi thì đấu tay đôi với ta!"

Diệp Thiếu Dương nhún vai đáp: "Ngươi bị ngốc à? Ta hiện tại người đông thế mạnh, không tận dụng để đánh hội đồng mà lại đi đấu đơn với ngươi, ta rảnh quá chắc?"

Anh Sát cũng biết điều đó là không thể, cố gắng chống đỡ thêm một lát thì kết giới quanh thân bị vỡ vụn, từ thất khiếu chảy ra dòng máu xanh biếc.

"Hống!" Nó bỗng nhiên thét lớn, sát khí trong cơ thể bùng nổ. Cú va chạm kịch liệt này cư nhiên đánh bật đám người Diệp Thiếu Dương ra ngoài. Ngay khi nó định xông ra khỏi cửa phòng, đột nhiên một vật hình bát bay tới, phóng ra một vòng kim quang chụp lấy Anh Sát.

Đó là Kim Bát của Tứ Bảo.

"Đại Uy Thiên Long, Thế Tôn Địa Tạng, Bát Nhã Chư Phật, Bát Nhã Ba La Mật!" Tứ Bảo kết Phật gia Thủ ấn, kim quang trong bát tỏa ra rực rỡ, đè nặng xuống Anh Sát như muốn nhốt nó vào bên trong.

Anh Sát phủ phục trên mặt đất, điên cuồng vặn vẹo thân thể. Cả người nó nứt toác, quỷ huyết tuôn rơi hóa thành từng sợi sát khí bay lên chống lại thần uy của Kim Bát.

Kim Bát rung chuyển dữ dội.

"Lợi hại vậy sao?" Tứ Bảo kinh ngạc, bước tới vài bước, hai tay ấn mạnh xuống đáy bát, không ngừng vẽ Pháp ấn lên trên rồi dùng sức đẩy tới.

Nếu chỉ có một mình Tứ Bảo, thậm chí cộng thêm Diệp Thiếu Dương, Anh Sát dù không thắng được thì ít nhất cũng có thể thoát thân. Tuy nhiên, đối thủ của nó còn có Nhuế Lãnh Ngọc, Uông Ngư, và một tiểu quỷ tu vi không kém nó là Dưa Dưa, kết cục chỉ có thể là bi kịch.

Nhuế Lãnh Ngọc và Uông Ngư phối hợp rất ăn ý. Phi Hổ Trảo trong tay Uông Ngư móc chặt lấy cổ nó, quấn thêm mấy vòng trói cứng lại. Nhuế Lãnh Ngọc giơ Toái Hồn Trượng lên, không chút khách khí nện thẳng vào đầu Anh Sát.

Toái Hồn Trượng là pháp khí hiếm thấy, đánh vào lệ quỷ hay các cấp bậc thấp hơn thì chỉ cần một đòn là hồn phi phách tán. Nhưng khi đánh vào đầu Anh Sát, dù mỗi lần đều đánh tan một tầng sát khí, nhưng nện mười mấy trượng mà nó vẫn không hề hấn gì. Nhuế Lãnh Ngọc không khỏi ngẩn ra, con Anh Sát này sao lại lỳ đòn đến vậy?

"Đẳng cấp này của nó đã có sát khí hộ thể, tương đương với đồng đầu thiết tí (đầu đồng tay sắt)." Diệp Thiếu Dương bước tới nói: "Phải đánh vào yếu hại của nó, để ta!"

Lao vọt đến trước mặt Anh Sát, Diệp Thiếu Dương lấy ra một đồng tiền mẫu lớn nhét vào miệng nó, dùng sức cạy ra.

Con ngươi màu vàng kia lập tức hiện ra trong tầm mắt.

"Diệp Thiếu Dương..." Anh Sát run rẩy, nỗ lực giãy giụa, thế nhưng dưới sức ép của Tứ Bảo và Uông Ngư, nó căn bản không thể cử động, mắt thấy sắp xong đời.

Tuy nhiên, ngay khi ánh mắt Diệp Thiếu Dương áp sát con ngươi màu vàng đó, đồng tử của Anh Sát co rụt lại, đột nhiên bắn ra một đạo sát khí. Diệp Thiếu Dương đang ở chính diện không kịp tránh, đành phải kết Khai Dung Ấn bằng hai tay để đỡ lấy sát khí rồi nỗ lực hóa giải. Quá trình này khiến hắn đổ mồ hôi đầm đìa.

"Thật là âm hiểm!" Diệp Thiếu Dương cười gượng, không cho nó thêm bất cứ cơ hội nào, dùng Mao Sơn Diệt Linh Đinh đâm mạnh vào giữa con ngươi màu vàng.

Con ngươi này chính là Huyết Ma Nhãn, là mệnh môn của Anh Sát.

Mỗi con Thi Sát đều có một tử điểm như vậy, nhưng vị trí không cố định, có thể ở hốc mắt, lòng bàn tay, lòng bàn chân hoặc bên trong cơ thể. Giới pháp thuật có câu: Muốn giết Thi Sát, trước tiên tìm Ma Nhãn.

Diệp Thiếu Dương lần này cũng là gặp may, thông qua ký ức lúc lâm chung của Vương Thanh Phong thật mà nhìn thấu được vị trí Huyết Ma Nhãn của Anh Sát. Nếu không, dù thực lực bên mình chiếm ưu thế tuyệt đối thì trận chiến vẫn còn dây dưa lâu dài, không thể kết thúc dễ dàng như vậy được.

Huyết Ma Nhãn bị đâm thủng, một bãi dịch thể ăn mòn phun ra. Anh Sát phát ra một tiếng kêu thảm thiết xé lòng, cả người run rẩy, tứ chi khua loạn xạ như muốn bám víu vào thứ gì đó. Nhưng khi dịch thể chảy ra càng nhiều, thân thể nó nhanh chóng nhũn xuống.

Diệp Thiếu Dương cúi đầu nhìn Anh Sát giờ chỉ còn là một lớp da bọc, trong lòng hiểu rằng kẻ đã quấy nhiễu mình hơn mười năm, kẻ luôn khiến mình canh cánh trong lòng, cuối cùng... đã bỏ mạng trước mặt mình.

Trận chiến này thắng khá dễ dàng, chủ yếu là do cậy đông hiếp yếu, mấy pháp sư có thể độc lập một phương cùng xông vào hội đồng, khiến Anh Sát chưa kịp thi triển hết tu vi đã tiêu đời.

Nhưng dù sao đi nữa, đối thủ của hắn lại bớt đi được một đứa.

Diệp Thiếu Dương thở phào, rút ra Địa Hỏa Phù ném vào cái xác mềm nhũn của Anh Sát, ngọn lửa bùng lên.

Mọi người lập tức vây lại xem.

Diệp Manh là người đầu tiên lên tiếng hỏi: "Tại sao nó lại phải giả dạng thành Vương đại thiện nhân?"

"Là để thâm nhập vào nội bộ chúng ta thôi." Diệp Thiếu Dương nhìn ngọn lửa cháy rực nói: "Từ tình trạng thi thể của Vương Thanh Phong, ông ấy chết chưa lâu. Có lẽ chính là sau khi ta trở về thôn, nó đã giết chết Vương Thanh Phong, sau đó lợi dụng huyết tinh khí của ông ấy để ngụy trang bản thân, ngay cả ta cũng không phát hiện ra..."

Đề xuất Tiên Hiệp: Tu Luyện Giản Lược Hóa Công Pháp Bắt Đầu
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN