Chương 564: Cái xác không hồn

Người phụ nữ nhấc chân chạy, lúc gần ra đến sân, bà ta nghe thấy tiếng chồng mình gọi tên ở phía sau. Quay đầu nhìn lại, trong bóng tối lờ mờ, một bóng người đang từ dưới đất bò về phía mình.

Bà ta biết đó chính là người chồng đã chết, lo sợ ông ta sẽ bám theo mình mãi nên mới khẩn thiết cầu xin Diệp Thiếu Dương giúp đỡ.

Bà ta vừa dứt lời, không ít người cũng bắt đầu lên tiếng, người thì kể người thân vừa mới mất đột ngột trở về, người lại bảo trong nhà có người mất tích...

Diệp Thiếu Dương ra sức trấn an một hồi, vừa vặn lúc này cha con Diệp Manh cũng đã tới. Hắn giao phó đám đông cho hai người họ, rồi tránh sang một bên, gọi mấy người đồng bạn lại, nói: “Xem ra ngoài tử khí, trong thôn còn xảy ra không ít sự kiện linh dị. Tiểu Mã, Quách sư huynh, hai người ở lại đây trấn an tâm lý mọi người, dặn họ tuyệt đối không được bước chân vào vùng tử khí. Những người còn lại theo tôi vào thôn xem sao.”

Sau đó, hắn tìm người mượn mấy chiếc đèn pin, chia cho Nhuế Lãnh Ngọc, Uông Hải, Tứ Bảo và Nhạc Hằng mỗi người một cái, rồi cùng nhau lao vào trong làn tử khí. Pháp lực của bốn người này đủ để chống lại sự xâm thực của tử khí và ứng phó với hầu hết các tình huống nguy hiểm.

Sau khi xuống núi, đến ngã tư đường thông tới bốn ngôi làng, Diệp Thiếu Dương đề nghị mọi người chia ra, mỗi người đi một hướng để nắm bắt tình hình, vạn nhất gặp phải người sống chưa kịp chạy thoát thì đưa họ về trấn.

Bọn họ vừa vặn có bốn người, mỗi người phụ trách một làng. Dưa Dưa dĩ nhiên là đi cùng Diệp Thiếu Dương về phía thôn họ Diệp.

Ban đầu, thỉnh thoảng họ còn gặp được vài người đang dìu dắt nhau chạy về hướng phố chợ, nhưng khi đến cổng thôn thì đã không còn thấy bóng người nào nữa. Diệp Thiếu Dương lần mò tiến vào trong làng, vừa đi vừa lớn tiếng hỏi xem có ai không.

Bất chợt, từ trong một mảnh sân truyền đến tiếng khóc nức nở của một người đàn bà.

Diệp Thiếu Dương vội vàng tiến lên, tìm kiếm một vòng trong sân, cuối cùng ở trong vườn rau, hắn thấy người đàn bà kia đang bò lồm cồm dưới đất, run rẩy vươn tay về phía hắn.

“Cẩn thận!” Ngay khoảnh khắc Diệp Thiếu Dương định đưa tay ra, Dưa Dưa ngồi trên vai hắn liền lên tiếng nhắc nhở.

Diệp Thiếu Dương giật mình, bước tới hai bước nhìn kỹ, bấy giờ mới thấy rõ người đàn bà đang kêu cứu kia chỉ còn lại nửa thân người. Nói chính xác là toàn bộ nửa thân dưới của bà ta đã không còn da thịt, chỉ trơ ra hai khúc xương đùi trắng hếu, bên trên vắt vẻo vài mảnh vải vụn. Nửa thân trên đã thối rữa đến mức biến dạng, trên mặt dòi bọ bò lúc nhúc, vậy mà bà ta vẫn chật vật bò trên mặt đất, miệng phát ra những tiếng nấc nghẹn ngào.

“Hành thi...” Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, nhanh tay vẽ một tấm Địa Hỏa Phù rồi ném qua. Lá bùa rơi trên người hành thi, lửa bùng lên cháy dữ dội, dầu xác chảy ra xèo xèo.

“Lão đại, thân thể nó thối rữa chỉ còn một nửa, sao vẫn có thể biến thành hành thi được?” Dưa Dưa thắc mắc. Cậu ta là quỷ, kiến thức về cương thi không hiểu biết nhiều cho lắm.

“Thân thể bà ta dù sao vẫn chưa tan hết, chỉ cần một ngụm thi khí còn nghẹn ở ngực, gặp phải tử khí tất yếu sẽ biến thành hành thi.” Diệp Thiếu Dương thở dài, “Loại hành thi thế này, chắc chắn trong làng không chỉ có một.”

Rời khỏi căn nhà đó, đi không bao xa, hắn lại nghe thấy một tiếng thét thảm thiết truyền ra từ trong một ngôi nhà khác. Hắn vội vàng xông vào, trong gian nhà chính đang mở toang cửa, hắn thấy một người đàn bà đang nằm đè lên người một người đàn ông, điên cuồng gặm nhấm cánh tay ông ta.

Diệp Thiếu Dương liếc mắt đã nhận ra người đàn bà kia là hành thi. Hắn lập tức rút ống mực, dùng chỉ hồng quấn lấy cổ bà ta kéo giật ra sau, rồi dùng linh phù hỏa táng. Người đàn ông kia lại gào khóc, định lao vào ôm lấy xác vợ.

Diệp Thiếu Dương hỏi kỹ mới biết, hai người họ vốn là vợ chồng. Người chồng tối qua đi uống rượu, nửa đêm mới về nhà, say khướt nên lăn ra ngủ. Vừa rồi nghe thấy tiếng loa phát thanh thông báo, ông ta tỉnh dậy lay vợ thì phát hiện bà nhà nằm bất động trên giường, hóa ra đã tắt thở từ bao giờ.

Người chồng đang định gọi điện thoại gọi xe cấp cứu thì người vợ đột nhiên cử động, chồm lên cắn ông ta... Đó chính là cảnh tượng Diệp Thiếu Dương vừa nhìn thấy. Hắn suy đoán người vợ chắc chắn đã bị hành thi cắn vào ban đêm, sau khi chết, thi độc trong người phát tán như virus biến bà ta thành hành thi, rồi sau đó lại cắn chồng mình.

Người bị hành thi cắn, đại khái sau ba canh giờ sẽ biến thành hành thi mới.

Diệp Thiếu Dương lấy từ trong ba lô ra một túi gạo nếp, đắp một lớp lên vết thương của người đàn ông. Sau một hồi phát ra tiếng xèo xèo, gạo nếp chuyển sang màu đen kịt, hút sạch thi độc ra ngoài. Xong việc, hắn dùng vải thưa băng bó lại, rồi vẽ một tấm Ích Tà Phù dán lên trán ông ta, bảo ông ta tự mình chạy về phía phố chợ.

Có Ích Tà Phù bảo hộ, hành thi và quỷ yêu thông thường không thể đến gần, nên Diệp Thiếu Dương mới yên tâm để ông ta đi một mình.

Dưới sự đồng hành của Dưa Dưa, Diệp Thiếu Dương tiếp tục đi sâu vào trong thôn. Trên đường đi, hắn gặp không ít hành thi do tử khí tác động mà thành, cũng có vài dân làng bị cắn đã bắt đầu thi biến, tất cả đều bị hắn xử lý không chút nương tay.

Đi hết một vòng thôn họ Diệp, không thấy còn tình huống đặc biệt nào khác, Diệp Thiếu Dương quay trở lại phố chợ. Giữa đường, hắn định gọi điện cho Nhuế Lãnh Ngọc để hỏi thăm tình hình bên họ, bấy giờ mới phát hiện điện thoại hoàn toàn không có tín hiệu.

Không có tín hiệu, đồng nghĩa với việc hắn và đám người đang bị vây hãm ở đây sẽ không thể nhận được bất kỳ sự cứu trợ nào từ bên ngoài, bất kể có chuyện gì xảy ra. Tất cả chỉ có thể dựa vào chính bản thân họ.

Trên phố chợ lúc này đã tụ tập đông nghẹt người. Không ít người đang sụt sùi khóc lóc, hoang mang không biết phải làm sao, cũng có một số người quỳ xuống thắp hương, cầu thần bái Phật.

Diệp Thiếu Dương vừa xuất hiện lập tức trở thành tâm điểm, mọi người vây kín lấy hắn. Họ không hỏi chi tiết sự việc, chỉ một mực hỏi hắn bao giờ chuyện này mới kết thúc, bao giờ họ mới được về nhà.

Đối với câu hỏi này, Diệp Thiếu Dương dĩ nhiên cũng không có câu trả lời chính xác, hắn chỉ có thể an ủi rằng mọi chuyện nhất định sẽ được giải quyết. Đây cũng chính là lời hứa với lòng mình của hắn.

Người dân của cả bốn thôn đều tụ tập trên con phố nhỏ trên núi, ai nấy đều mờ mịt, lo âu, chờ đợi sự sắp xếp của Diệp Thiếu Dương, cũng là chờ đợi một vận mệnh chưa biết trước.

Diệp Thiếu Dương để họ yên tâm rồi đi sang hướng khác, tiến về phía các thôn còn lại.

Lúc này, tử khí đã hoàn toàn đè nặng xuống, bao trùm lấy toàn bộ Ẩn Tiên Tập và những dãy núi xung quanh, nhìn đâu cũng chỉ thấy một màu xám xịt u ám.

Ở những thôn còn lại, Diệp Thiếu Dương lần lượt tìm thấy các bạn đồng hành. Họ đã cứu được một số người khỏi nanh vuốt của hành thi và tiêu diệt những kẻ đã thi biến. Sau khi trở lại phố chợ, dưới sự trợ giúp của mọi người, Diệp Thiếu Dương hóa nước bùa cho tất cả những ai từng bị hành thi cắn uống vào.

Do tín hiệu điện thoại bị cắt đứt, bốn phía phố chợ lại bị tử khí vây hãm cách biệt hoàn toàn, lòng người nhất thời bàng hoàng lo sợ, không biết nên làm gì tiếp theo.

“Cháu trai à, rốt cuộc chuyện này là thế nào vậy?” Diệp bá tranh thủ lúc Diệp Thiếu Dương vừa ngơi tay, liền nắm lấy tay hắn hỏi.

“Là do Quỷ Mẫu làm.” Diệp Thiếu Dương thở dài. Vốn dĩ tối qua hắn dự định nghỉ ngơi một đêm, hôm nay sẽ tới sào huyệt của nó, kết quả chỉ vì chậm trễ một đêm mà bị kẻ địch đánh úp tận cửa.

Diệp bá kinh ngạc hỏi: “Mục đích của bà ta rốt cuộc là gì?”

Đề xuất Tiên Hiệp: Nhật Ký Thành Thần Của Ta
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN