Chương 57: Mỹ nữ Thông Linh sư

Lão Quách chống nạng bước tới, một tay ôm ngực nói: “Để tôi giới thiệu chính thức một chút, vị này là cô Nhuế Lãnh Ngọc, một Thông Linh sư. Còn đây là sư đệ tôi, Diệp Thiếu Dương, người tôi đã nhắc với cô trong điện thoại, đệ tử nội môn duy nhất của Mao Sơn, một Thiên Sư thứ thiệt.”

Diệp Thiếu Dương hơi đắc ý vuốt tóc, vươn tay về phía Nhuế Lãnh Ngọc, trên mặt nở một nụ cười mà hắn tự cho là đầy mê hoặc: “Đa tạ cô đã ra tay giúp đỡ.”

Không ngờ Nhuế Lãnh Ngọc chẳng nể mặt chút nào, nàng quay đầu nhìn Ngũ Hành Kỳ Trận, hỏi: “Anh bày ra Ngũ Hành Kỳ Trận là để dẫn dụ nữ quỷ kia tới sao?”

Diệp Thiếu Dương bị hố một vố, cười khan một tiếng: “Không sai, tôi độ hóa thi thể của nàng ta, chắc chắn nàng ta sẽ cảm nhận được. Vốn định dẫn nàng ta tới đây để chém giết thất phách, nhưng không hiểu sao nàng ta lại không xuất hiện.” Hắn cúi đầu nhìn búp bê quỷ đã bị chém thành hai đoạn: “Ngay cả món đồ chơi yêu thích cũng bị giết rồi mà nàng ta vẫn không tới, thật kỳ lạ.”

Nhuế Lãnh Ngọc không đáp lời, nàng tiến đến bên quan tài, quan sát thi thể nữ nhân một hồi rồi nói: “Anh định xử lý thi thể này thế nào?”

“Chỉ cần có được ngày sinh tháng đẻ của nàng ta, cộng thêm thi thể ở đây, tôi có cách để câu hồn phách của nàng ta về.”

Nhuế Lãnh Ngọc gật đầu: “Biện pháp này không tồi. Để hồn phách nàng ta nhập xác, tuy không tránh khỏi một trận đại chiến, nhưng vẫn tốt hơn là đi vào tận hang ổ âm khí để tìm. Nơi đó âm khí quá nặng, có thể khiến tu vi của nàng ta tăng vọt, anh chưa chắc đã là đối thủ.”

Diệp Thiếu Dương đang mải mê ngắm nhìn đôi gò bồng đảo lấp ló sau cổ áo da của nàng, đột nhiên thấy nàng quay đầu nhìn lại, hắn vội vàng dời mắt đi chỗ khác, ho khan hai tiếng chữa thẹn.

Nhuế Lãnh Ngọc liếc hắn một cái đầy khinh bỉ, nói tiếp: “Muốn để hồn phách nàng ta nhập xác, anh phải phá giải phong ấn trước. Đến lúc đó bách quỷ đồng loạt xuất hiện, cũng sẽ là một trận khổ chiến đấy.”

Diệp Thiếu Dương cười cười: “Có hứng thú hợp tác không? Tôi sẽ giúp cô đòi một khoản thù lao, ít nhất cũng phải năm vạn tệ.”

Tiểu Mã bật cười, cố tình muốn lấy lòng Nhuế Lãnh Ngọc nên nháy mắt ra hiệu với Diệp Thiếu Dương: “Diệp Tử, cậu keo kiệt quá đấy. Cái gì mà giúp người ta đòi thù lao, sao cậu không trích năm vạn từ hai trăm vạn của cậu ra mà chia cho người ta?”

Diệp Thiếu Dương mặt đầy xấu hổ, lườm hắn một cái cháy mắt: “Được thôi, vậy thì trừ vào phần thù lao của cậu nhé.”

Tiểu Mã nghẹn họng, lập tức đổi sang bộ mặt nịnh bợ, cười hắc hắc: “Tôi đùa thôi mà! Chuyện đó ấy hả, lát nữa tôi sẽ tìm lão sắc quỷ kia, bảo lão đưa thêm cho Nhuế nữ thần một ít. Năm vạn là cái gì chứ, tôi phải đòi lão tám vạn mới bõ!”

Nhuế Lãnh Ngọc không thèm để ý đến màn đùa cợt của họ, thản nhiên nói: “Ngày mùng 4 tháng 4 năm Mậu Thìn, giờ Sửu.”

Diệp Thiếu Dương ngẩn ra: “Cái gì cơ?”

“Ngày sinh tháng đẻ của nàng ta.”

“Phùng Tâm Vũ?” Diệp Thiếu Dương hít một hơi lạnh, nhíu mày nhìn nàng: “Sao cô lại biết ngày sinh tháng đẻ của nàng ta, thậm chí cả giờ sinh cũng rõ ràng như vậy?”

“Hiện tại tôi không thể nói nhiều với anh. Tối nay sẽ có người đến nói cho anh biết chân tướng, ngày mai tôi sẽ tìm anh sau.” Nhuế Lãnh Ngọc nói xong liền xoay người rời đi.

“Ơ, Nhuế nữ thần...” Tiểu Mã vội vã đuổi theo, hạ thấp giọng nhưng Diệp Thiếu Dương vẫn nghe rõ mồn một cái giọng nịnh hót của hắn: “Nữ thần ơi nữ thần, pháp lực của cô cao cường như vậy, hay là thu nhận tôi làm tiểu đồng theo hầu được không...”

Nhuế Lãnh Ngọc đến liếc cũng chẳng buồn liếc hắn một cái.

Nhìn từ phía sau, dáng vóc nàng càng thêm mê người với vòng eo thon gọn và đường cong nảy nở dưới lớp quần da bó sát... Tạ Vũ Tinh tặc lưỡi cảm thán: “Chà chà, đúng là một vưu vật.”

“Dáng người còn đẹp hơn cô nhiều.” Diệp Thiếu Dương cố ý khích bác.

Tạ Vũ Tinh lườm hắn một cái, ưỡn ngực nói: “Đẹp hơn chỗ nào chứ? Này, anh nói xem, cô ta đẹp hơn tôi ở chỗ nào?”

Diệp Thiếu Dương trắng trợn đánh giá một lượt, cười xấu xa: “Nhìn thế này không rõ lắm, hay là cô cởi ra một chút đi...”

Tạ Vũ Tinh tung một cú đá tới, Diệp Thiếu Dương nhanh chân né được. Hắn thu lại vẻ cợt nhả, quay sang hỏi lão Quách: “Cô gái này dường như biết rất nhiều chuyện về ký túc xá số 4, rốt cuộc cô ta có lai lịch thế nào?”

Lão Quách nhún vai: “Cô ta đối với một soái ca như chú còn lạnh lùng như thế, chú nghĩ một lão già lụ khụ như anh thì hỏi được gì sao?”

Diệp Thiếu Dương cười hì hì: “Câu này em nghe lọt tai đấy.”

Tiểu Mã vẻ mặt ủ rũ chạy trở lại, Diệp Thiếu Dương liếc xéo hắn: “Mã tiểu đồng, tìm được chủ tử mới rồi à?”

Tiểu Mã cười ngượng nghịu: “Sao có thể chứ, tôi cố ý tiếp cận cô ấy là để giúp cậu thám thính lai lịch thôi mà. Hắc hắc, Mã ca tôi mãi mãi là lính hầu trung thành của cậu.”

Diệp Thiếu Dương trợn mắt: “Được rồi, mau cõng cái xác nữ kia lên đi.”

“Xác nữ?” Tiểu Mã lo lắng: “Cái đó... nàng ta sẽ không làm gì tôi chứ?”

“Thi khí của nàng ta đã tan hết rồi, giờ chỉ là một cái xác bình thường thôi. Tôi chỉ sợ cậu làm gì nàng ta thì có.”

“Mẹ kiếp, cậu nghĩ cái gì vậy? Đây là thi thể đấy nhé, tôi đâu có khẩu vị nặng đến thế!”

Tạ Vũ Tinh bực mình xua tay: “Các anh đừng có nói nhảm nữa, đám cương thi dưới đất này tính sao đây?”

“Đốt sạch là xong.”

Diệp Thiếu Dương chỉ huy Tiểu Mã và Tạ Vũ Tinh kéo đám cương thi chất lại một chỗ, rắc lên một túi lưu huỳnh và rượu gạo rồi châm lửa. Lửa vừa bén, mỡ từ xác cương thi chảy ra đóng vai trò như chất dẫn cháy, chẳng mấy chốc đám xác chết đã bị thiêu thành một đống tro tàn.

Đứng trước đống xác cháy, Diệp Thiếu Dương thở phào nhẹ nhõm. Trận chiến hôm nay tuy hiểm nghèo nhưng kết quả không tệ, ít nhất đã phá được vùng đất nuôi xác này, lại còn lấy được thi thể của Phùng Tâm Vũ. Có thi thể trong tay, áp lực khi đối phó với nàng ta cũng giảm đi vài phần.

Tiểu Mã cõng thi thể Phùng Tâm Vũ, cả nhóm men theo đường cũ trở về. Khi đi ngang qua cửa hang, lão Quách quay đầu nhìn lại vùng đất nuôi xác, cảm khái nói: “Trận đấu pháp hôm nay thực sự kích thích, làm anh nhớ lại cảm giác ngày xưa đi cùng Đạo Phong. Sư đệ, cảm ơn chú. Nhưng mà... tiền nong vẫn phải thanh toán sòng phẳng đấy nhé.”

Diệp Thiếu Dương vỗ vai lão: “Không thiếu một xu, dù sao cũng không phải tiền của em.”

“Nhiều vào, cứ đòi nhiều vào!”

Về tới dưới miệng giếng cạn, Tiểu Mã ngửa đầu gọi to. Gương mặt Lý Đa nhanh chóng xuất hiện trên miệng giếng, vui mừng nói: “Mọi người về rồi à, không ai sao chứ?”

“Ừ, cậu vẫn chưa chết cơ à? Mau phụ một tay kéo cô nàng này lên.”

Mọi người loay hoay đưa thi thể Phùng Tâm Vũ và lão Quách đang bị thương lên trước, sau đó Diệp Thiếu Dương và hai người kia mới lần lượt leo lên. Lý Đa tò mò quan sát Phùng Tâm Vũ. Lúc này thi khí trong người nàng đã bị loại bỏ hoàn toàn, làn da khôi phục vẻ hồng hào, nhìn qua chẳng khác nào một mỹ nhân đang ngủ, khóe miệng còn hơi vương chút nước bọt của Diệp Thiếu Dương.

“Em gái nào mà xinh đẹp thế này hả anh?” Lý Đa ngạc nhiên hỏi.

“Bồ của tôi đấy, thấy sao?” Tiểu Mã đắc ý nhướng mày.

Lý Đa khinh bỉ hừ một tiếng: “Anh thì có mà nằm mơ, nếu bảo là bồ của anh Thiếu Dương thì em còn tin.”

Diệp Thiếu Dương vô cùng đắc ý, vỗ vai cậu ta khen ngợi: “Khá lắm, lát nữa về anh thưởng thêm tiền công cho.”

Tiểu Mã xót của: “Cậu làm cái gì mà hở ra là thưởng thế, tưởng mình là đại gia chắc?”

“Dù sao cũng có phải tiền của tôi đâu.” Diệp Thiếu Dương vẫn câu nói đó, ước chừng nếu Lưu Minh mà nghe được chắc sẽ tức đến nổ phổi.

Rời khỏi căn nhà gỗ, trên đường về, Diệp Thiếu Dương sực nhớ tới búp bê quỷ, liền hỏi Lý Đa: “Cậu canh ở cửa giếng suốt, có thấy ai đi qua không?”

“Người ạ?” Lý Đa nhíu mày.

“Quỷ, hoặc là yêu quái.” Diệp Thiếu Dương trợn mắt, nói chuyện với kẻ đầu óc chậm tiêu đúng là mệt mỏi.

“À, không có, chẳng thấy gì cả.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu. Xem ra búp bê quỷ đã đi đường tắt, từ vách đá leo xuống vùng đất nuôi xác. Nghĩ đến búp bê quỷ, thắc mắc lúc trước lại hiện lên: Ngay cả búp bê quỷ còn biết nơi này có biến, nữ quỷ kia không thể không biết. Vết thương của nàng ta hẳn cũng đã ổn định, tại sao lại yên tâm để búp bê quỷ tới đây một mình? Búp bê quỷ bị tiêu diệt rồi, sao nàng ta vẫn không lộ diện?

Diệp Thiếu Dương nghĩ đến một khả năng, và cũng là khả năng duy nhất: Nàng ta đang bị chuyện gì đó, hoặc một ai đó kiềm chế, không thể phân thân ra được.

Đề xuất Linh Dị: Tận thế
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN