Chương 599: Đồng Giáp thi
Diệp Thiếu Dương kẹp một cô em giữa hai đùi, lăn qua lộn lại trên giường, cảnh tượng này nhìn thật sự là vô cùng khó đỡ.
Đối với Tống Ngọc Đình mà nói, mắt thấy mười đầu ngón tay sắc lẹm như lưỡi lê của Lưu Hồng Tiên không ngừng đâm xuống hai bên đầu mình, nàng đã sớm sợ đến mất mật, giống như một con rối để mặc Diệp Thiếu Dương bài bố.
Diệp Thiếu Dương sức lực lớn, phản ứng cũng nhanh, hai chân kẹp một người không thành vấn đề, nhưng giường chỉ lớn bấy nhiêu, muốn né tránh tấn công trong không gian chật hẹp này là một chuyện phiền toái. Lưu Hồng Tiên vừa tấn công vừa bò lên giường để truy kích.
Cứ như vậy, Diệp Thiếu Dương càng thêm bị động, rốt cuộc bị dồn vào đường cùng. Thấy Lưu Hồng Tiên lại một lần nữa lao tới, tránh không thể tránh, trong lúc tình thế cấp bách, hắn đành buông Tống Ngọc Đình ra, lộn một vòng nằm đè lên người nàng, giơ cao hai chân đạp mạnh vào ngực Lưu Hồng Tiên, muốn đá văng ả ra, nhưng thân thể ả quá nặng nên không đá đi được.
Trong nhất thời, một khung cảnh vô cùng quái dị xuất hiện: Tống Ngọc Đình nằm xoải chân xoải tay bên cửa sổ, Diệp Thiếu Dương nằm đè hoàn toàn lên người nàng, hai chân giơ lên trời chống vào ngực Lưu Hồng Tiên. Lưu Hồng Tiên múa may đôi chưởng, nỗ lực tóm lấy Diệp Thiếu Dương nhưng vô công rỗi nghề.
Đôi chân Diệp Thiếu Dương đạp lên ngực Lưu Hồng Tiên, cảm giác trước ngực ả tuy căng đầy nhưng lại cứng ngắc, mà sau lưng hắn lại là một mảnh mềm mại, bên tai truyền đến tiếng thở dốc đầy đau đớn của Tống Ngọc Đình.
Cảnh tượng này không duy trì được bao lâu, Lưu Hồng Tiên phát hiện không bắt được bọn họ, bèn thay đổi chiến lược. Ả nắm lấy chân Diệp Thiếu Dương, giật phăng chiếc giày ra, nhắm ngay ngón chân mà cắn một cái thật mạnh.
“Mẹ kiếp!” Diệp Thiếu Dương kêu to lên. Chưa kịp làm gì thì Lưu Hồng Tiên đã tự đứng bật dậy, hai tay bịt miệng, biểu tình trông vô cùng thống khổ.
“Ngươi... máu chân của ngươi!” Lưu Hồng Tiên kinh hãi nhìn hắn.
“Hương vị không tệ chứ?” Diệp Thiếu Dương cử động ngón chân bị cắn rách. Tuy đau, nhưng so ra thì Lưu Hồng Tiên chắc chắn còn đau hơn. Cương thi mà dám uống máu Thiên Sư, việc này chẳng khác nào người thường uống axit sunfuric, vừa vào miệng là sẽ thối rữa ruột gan ngay lập tức.
“Ngươi... ngươi là Thiên Sư!” Lưu Hồng Tiên thất thanh nói.
Ả vốn là Thi Quỷ, đã khai thông thiên tri thức, tuy chưa từng tiếp xúc qua nhưng vừa chạm vào máu Thiên Sư là lập tức nhận ra ngay.
Diệp Thiếu Dương ngồi dậy, lạnh lùng nhìn ả, nói: “Đã biết ta là Thiên Sư thì đừng phí sức nữa. Ta biết ngươi là Thi Quỷ, để ta siêu độ cho ngươi đi.”
Hai tay bị trói của hắn không ngừng đánh thủ thế ra phía sau cho Tống Ngọc Đình thấy, ý bảo nàng mau chóng cởi nút thắt ra.
Hai tay không thể dùng đồng nghĩa với việc mọi pháp thuật đều vô dụng, Thiên Sư lúc này cũng chẳng khác gì người thường.
Lưu Hồng Tiên nhìn Diệp Thiếu Dương, trong mắt bắn ra những tia sáng phức tạp, sau đó nàng đưa ra một quyết định sáng suốt: Bỏ chạy.
Ả hiểu rất rõ, với tu vi của mình, chỉ có thể nhân lúc hai tay Diệp Thiếu Dương bị trói mà chiếm tiên cơ mà thôi, muốn giết hắn là điều tuyệt đối không thể, cho nên ả lập tức xoay người chạy trốn.
Diệp Thiếu Dương đương nhiên không muốn để ả đi. Bất kể là loại cương thi gì, giữ lại đều là tai họa, hắn liền đứng dậy đuổi theo.
“Chờ đã, cắt xong rồi!” Giọng Tống Ngọc Đình vang lên phía sau, tiếp đó Diệp Thiếu Dương cảm thấy đôi tay nhẹ hẫng, rốt cuộc... đã giải thoát!
Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, từ trong thắt lưng rút ra một thanh kiếm gỗ táo ngắn bằng bàn tay. Móng tay phải của hắn gảy nhẹ bột chu sa, nhanh chóng viết phù ấn lên thân kiếm, miệng lẩm bẩm: “Thái dương lạc cát thanh, thiên địa chuyển xa luân, Càn Khôn Vô Cực, đạo pháp vô biên!”
Hắn ném thanh kiếm gỗ táo đi. Vốn tưởng rằng với tu vi của Lưu Hồng Tiên, dùng Khai Thiên Chú phối hợp với kiếm gỗ táo thì việc chém giết ả chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Kiếm gỗ táo đập trúng người ả, một luồng linh quang lóe lên, nhưng kết quả Lưu Hồng Tiên chỉ lảo đảo một cái. Kiếm gỗ táo rơi xuống đất, còn ả vẫn tiếp tục lao về phía cửa phòng.
Sao lại có thể như vậy!
Diệp Thiếu Dương giật mình, vội vàng lấy ra một nắm đậu đồng ném về phía cửa. Tay Lưu Hồng Tiên vừa vặn đưa tới, bị đậu đồng bắn trúng phát ra tiếng “xèo xèo” kèm theo khói đen bốc lên. Ả đau đớn rụt tay lại, quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương một cách hung tợn.
Diệp Thiếu Dương sải bước tiến lên. Lưu Hồng Tiên không còn cách nào khác, lập tức vươn tay chộp tới, Diệp Thiếu Dương ung dung né tránh. Lưu Hồng Tiên lại há miệng phun ra một ngụm thi khí.
“Thối quá!”
Nếu là người bình thường hít phải nồng độ thi khí đậm đặc này sẽ lập tức hôn mê, nhưng Diệp Thiếu Dương chỉ cảm thấy thối mà thôi. Hắn phất tay xua tan thi khí, sau đó nhanh chóng nhét một đồng tiền đúc mẫu cỡ lớn vào miệng ả, rồi dán hai đạo bùa chéo nhau qua miệng mũi để bịt kín lại.
Lưu Hồng Tiên vươn tay muốn xé lá bùa, kết quả kích phát linh lực phù văn, bị chấn đến mức cả người tê rần.
“Đừng giãy dụa nữa.” Diệp Thiếu Dương một tay chống nạnh, lắc đầu nói: “Bùa do ta viết, một khi đã dán trúng thì dù là Thi Vương cũng không gỡ xuống được, huống chi là ngươi?”
Lưu Hồng Tiên nghe hắn nói vậy, lập tức quay ngược tay chộp lấy hắn.
Còn liều chết sao? Cương thi đúng là không có đại não mà.
Diệp Thiếu Dương lách người né tránh đòn tấn công, tay trái kết thành Mắt Phượng, gõ mạnh vào khớp xương hai vai của ả. Hắn vốn định dùng lực đánh vào huyệt vị để hai cánh tay ả mất lực, nhưng kết quả cứ như đánh vào một pho tượng, ả không hề sứt mẻ gì.
Một dự cảm không lành lan tỏa trong lòng Diệp Thiếu Dương. Không nói hai lời, hắn lấy Tỳ Hưu Đại Ấn từ trong ba lô ra nắm chặt trong tay, dùng ngón giữa bấm vào mắt Tỳ Hưu, miệng niệm: “Thiên địa thần linh, ngũ tam thiên đinh, Tỳ Hưu thánh thú, sở hướng vô địch!”
Hắn dùng sức gõ mạnh vào hai bả vai của Lưu Hồng Tiên. Một khi Tỳ Hưu Ấn được kích hoạt, đối với mọi tà vật, nó nặng tựa thái sơn. Chỉ nghe hai tiếng “rắc rắc”, hộ lực ở bả vai ả vỡ vụn.
Tiếp đó, Diệp Thiếu Dương cúi người xuống, dùng Tỳ Hưu Ấn nện vào hai đầu gối của Lưu Hồng Tiên. Một tiếng “bộp” vang lên, Lưu Hồng Tiên quỵ rạp xuống đất.
Diệp Thiếu Dương thu hồi Tỳ Hưu Ấn, lấy ra một sợi dây thừng bện bằng cỏ gai, trói chặt hai tay ả lại rồi đè xuống đất. Lưu Hồng Tiên toàn thân không thể cử động, cũng không thể nói chuyện, chỉ có thể dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn Diệp Thiếu Dương.
Diệp Thiếu Dương thở phào một hơi dài. Thấy bên cạnh có cái ghế, hắn ngồi xuống, quay đầu nhìn Tống Ngọc Đình hỏi: “Cô không sao chứ?”
Tống Ngọc Đình hai tay ôm ngực, lắc lắc đầu nói: “Chỉ là vừa rồi bị anh đè trúng, trên người rất đau.”
Diệp Thiếu Dương nhìn vị trí hai tay nàng đang xoa, trong lòng vô cùng lúng túng. Hắn không cố ý, nhưng trong tình cảnh đó, hai người dán sát vào nhau, đương nhiên những chỗ nhô lên sẽ phải chịu áp lực lớn nhất...
Lúng túng ho khan hai tiếng, Diệp Thiếu Dương quay lại phòng ngủ, từ đống pháp khí rơi vãi dưới đất tìm được Mao Sơn Diệt Linh Đinh. Trở lại phòng khách, hắn ngồi xổm bên cạnh Lưu Hồng Tiên, dùng đinh vạch một đường từ cổ áo sơ mi của ả đi xuống.
“Anh... anh định làm gì?” Tống Ngọc Đình ghé sát lại hỏi.
“Yên tâm đi, không phải để ngắm thân thể ả đâu.”
Diệt Linh Đinh rạch một đường dài, y phục bị xé mở. Diệp Thiếu Dương đưa tay gạt sang hai bên, cơ thể vốn bị chiếc áo sơ mi che đậy kín mít lập tức lộ ra trước mắt hai người.
“Trời ạ, đây là...” Tống Ngọc Đình sợ hãi lấy tay che mặt, ngã ngồi tại chỗ.
Diệp Thiếu Dương cũng hít vào một hơi lạnh. Quả nhiên hắn đoán không lầm, cô nàng trước mắt này căn bản không phải là một con cương thi thông thường!
Đề xuất Huyền Huyễn: Bàn Long