Chương 603: Cầu mưa
Diệp Thiếu Dương lắc đầu, nói: “Nếu thật sự có thể từ từ ăn mòn thì còn đỡ, ta chỉ sợ là ‘tu hú chiếm tổ cò’, có hồn ma phương nào phát hiện ra nhục thân của hắn rồi thừa cơ xâm chiếm.”
Dưa Dưa nghe vậy cảm thấy buồn cười: “Hắn vốn định đi đoạt xá người khác, kết quả hồn phách tiêu tan, nhục thân của mình lại bị kẻ khác đoạt mất, đúng là mỉa mai.”
Tống Ngọc Đình truy hỏi: “Vì sao hắn lại muốn đoạt xá? Làm vậy có lợi lộc gì sao?”
“Không có lợi thì ai thèm bỏ mặc nhục thân của mình chứ? Đoạt xá là để có một cơ thể sống nhằm không ngừng sinh ra và hấp thu dương khí, còn có thể lợi dụng cơ thể này để làm một số việc mà chỉ nhân loại mới làm được.”
Diệp Thiếu Dương giải thích xong, một lần nữa đỡ Lưu Hồng Tiên dậy, nhìn lướt qua người cô. Cơ thể cô bắt đầu đỏ bừng và sưng tấy, anh đưa tay chà xát lên vai cô một cái, lập tức một lớp da bong ra. Thế là anh đặt cô trở lại bồn tắm, dặn dò Tống Ngọc Đình:
“Lát nữa nhờ cô dùng khăn tắm hay gì đó, chà xát khắp người cô ấy một lượt để tẩy sạch lớp da chết đã bị sừng hóa. Nếu muốn hồi phục nhanh hơn thì dùng sữa tắm cho cô ấy, sau đó đưa lên giường, cho uống một chút nước mật ong. Nằm nghỉ một ngày một đêm là sẽ tỉnh, lúc đó cùng lắm chỉ là cơ thể hơi suy nhược, từ từ sẽ bình phục.”
Nói xong, anh đi tới phòng ngủ của Tống Ngọc Đình, thu dọn pháp khí rơi trên mặt đất rồi chào tạm biệt cô, xoay người định rời đi.
Tống Ngọc Đình đột nhiên kéo tay anh lại, vẻ mặt tội nghiệp nói: “Anh cứ thế mà đi sao!”
“Không đi thì làm gì? Đã nửa đêm thế này, chẳng lẽ tôi lại ở đây qua đêm với cô à?”
“Chuyện này... lỡ như anh đi rồi, có con quỷ nào tìm đến thì sao? Nói chung là tôi sợ lắm, không dám ở một mình đâu, đêm nay anh ngủ lại đây được không?”
“Ờ...” Diệp Thiếu Dương gãi đầu. Cảm giác của cô anh hoàn toàn hiểu được: giống như vừa gặp ma xong, hay thậm chí là vừa xem xong một bộ phim kinh dị, người bình thường chẳng ai dám ở một mình qua đêm cả.
“Hay là... anh ngủ ở sofa, nếu không được thì anh ngủ phòng tôi, tôi ra sofa nằm.” Tống Ngọc Đình nhìn anh với vẻ mặt cầu khẩn.
Diệp Thiếu Dương mỉm cười, từ trong ba lô lấy ra một chuỗi bùa hộ mệnh đưa cho cô: “Đây là bùa hộ mệnh của Mao Sơn ta, cô cứ mang trên người, quỷ bình thường tuyệt đối không dám đụng vào cô đâu.”
“Lỡ không phải quỷ bình thường mà là lệ quỷ thì sao?”
“Đào đâu ra mà lắm lệ quỷ thế. Yên tâm đi, tuyệt đối sẽ không có chuyện gì đâu.” Diệp Thiếu Dương không màng đến sự níu kéo của cô, xoay người đi ra cửa phòng. Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, anh quay đầu lại hỏi số điện thoại của cô.
“Đừng hiểu lầm, chủ yếu là Lưu Hồng Tiên có nói với tôi về chuyện ma quái ở trường các cô. Tôi dự định vài bữa nữa sẽ qua đó xem sao. Chẳng phải hết kỳ nghỉ cô cũng phải về trường sao, đến lúc đó nếu cần gì tôi sẽ nhờ cô giúp đỡ.”
Tống Ngọc Đình gật đầu đồng ý.
Không đợi cô nói thêm, Diệp Thiếu Dương mở cửa phòng, sải bước đi ra ngoài, sau đó xoay người đóng cửa lại, xuống lầu rời đi.
Dưa Dưa nhảy lên vai anh hỏi: “Lão đại, anh thật sự muốn đến trường của bọn họ sao?”
“Ừ, Lưu Hồng Tiên vì đến một nơi có ma trong trường nên mới rước họa vào thân, chuyện này phía sau chắc chắn có điều quái dị. Ta là pháp sư, đã biết thì cũng nên đi một chuyến.” Hơn nữa, Cương Thành hình như ngay sát Thạch Thành, cách nhau rất gần. Anh chợt nhớ ra Mã gia hình như cũng ở Cương Thành? Đợi sau khi trở về, có thể tìm hắn hỏi thăm tình hình.
Diệp Thiếu Dương trở về khách sạn mình thuê ban ngày. Vừa mở cửa định vào phòng thì cửa phòng bên cạnh mở ra, Tiểu Bạch bước ra. Thấy Diệp Thiếu Dương, cô nàng lập tức bĩu môi bất mãn, oán trách: “Lão đại, anh bảo đưa Nhuế tỷ tỷ về rồi sẽ tới tìm bọn em cùng đi, sao giờ này mới về, em đã ngủ xong một giấc rồi đấy.”
Diệp Thiếu Dương áy náy giải thích với cô là gặp chuyện đột xuất nên bị trễ. Nhìn đồng hồ đã hơn mười một giờ, giờ này chắc chắn không còn xe lửa, nhưng có thể đi giải quyết trước một số việc. Thế là anh bảo Tiểu Bạch vào phòng ngủ tiếp, sáng sớm mai sẽ rời đi. Sau đó anh vào phòng lấy đồ, một mình ra khỏi cửa đi tới bến xe. Lúc này xe khách về Ẩn Tiên Tập đã hết, nhưng xe dù thì vẫn còn.
Anh gọi Tiểu Bạch và Trương Thi Minh ra, cùng nhau đi đến trạm xe.
Tới nơi, anh tìm được một chiếc xe dù và thỏa thuận giá cả.
“Bốn mươi tệ một người, anh có hai người đi cùng, tổng cộng là một trăm hai mươi tệ.”
“Tính theo đầu người sao?” Diệp Thiếu Dương trợn tròn mắt, “Ngoài tôi ra ông còn kéo được ai nữa đâu?”
“Không nhất định, tóm lại là phải tính theo đầu người, đó là quy củ rồi.” Tài xế xảo quyệt nói.
Diệp Thiếu Dương không nói gì, chỉ bảo: “Được, tôi đi vệ sinh đã.” Nói đoạn, anh đi vào nhà vệ sinh của bến xe, bảo Dưa Dưa chui vào trong búp bê, sau đó mới đi ra, trở lại trước chiếc xe dù, nói với tài xế: “Giờ chỉ có mình tôi đi thôi, tính tiền một người nhé?”
Tài xế đại ca nhìn quanh một hồi, ngơ ngác hỏi: “Thế còn mấy đứa nhỏ kia đâu?”
Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Bọn nó không đi nữa.”
Tài xế đại ca vô cùng phiền muộn, nhưng cũng chẳng biết nói gì, đành phải để anh lên xe.
Tiết kiệm được mấy chục tệ, tâm trạng Diệp Thiếu Dương sảng khoái hẳn lên.
Vốn dĩ chuyến về quê làm phép lần này hoàn toàn là làm nghĩa vụ, không kiếm được một xu nào. Trước đó mua pháp khí và dược liệu của lão Quách vẫn còn chưa trả tiền, bây giờ có thể tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy, chân muỗi cũng là thịt mà.
Tài xế đón thêm được hai người khách dọc đường nữa rồi mới khởi hành. Khi gần đến Ẩn Tiên Tập, Diệp Thiếu Dương thương lượng với tài xế, bảo ông ta sau khi đến nơi thì chờ bên lề đường khoảng một tiếng đồng hồ, sau đó chở anh quay lại thị trấn.
Đây cũng là một chiêu của anh — giả sử nếu nói trước, tài xế nhất định sẽ tăng giá. Bây giờ mới nói, dù tài xế không đồng ý thì cũng phải chạy xe không về, nên không thể đòi giá quá cao. Sau một hồi mặc cả, Diệp Thiếu Dương chốt giá mười lăm tệ, tài xế không còn cách nào khác đành nhận lời.
Xe dừng dưới chân núi Ngưu Đầu, Diệp Thiếu Dương bảo tài xế chờ ở đó, mình thì cầm theo hai xấp tiền giấy đã mua sẵn và một chiếc ô đi xuống xe.
“Trời có mưa đâu, anh mang ô làm gì?” Tài xế đại ca thắc mắc.
“Lát nữa sẽ mưa thôi.”
Nhìn bóng Diệp Thiếu Dương đi xa dần, tài xế ngẩng đầu nhìn trời. Trời cao trong xanh, trăng thanh gió mát, nhìn thế nào cũng chẳng giống sắp mưa, ông ta thầm chửi một câu “đồ tâm thần” rồi đóng cửa xe, tựa lưng vào ghế ngủ thiếp đi.
Diệp Thiếu Dương đến từ đường Diệp gia trước, thắp một đôi nến đỏ trước tượng thần Diệp Pháp Thiện, thực hiện nghi lễ tam quỳ cửu bái một cách trang trọng. Sau đó anh ngước nhìn thần tượng Diệp Pháp Thiện, thầm nói trong lòng:
“Lão tổ tông, bất kể là vận mệnh hay là tình cờ, nếu con đã kế thừa y bát của người, trở thành Thiên Sư đương đại duy nhất của Diệp gia, con không dám hứa chắc sẽ không làm người thất vọng, cũng không dám chắc đạt được thành tựu như người, nhưng dù thế nào đi nữa, con nhất định sẽ không làm nhục hai chữ Thiên Sư.”
Đứng lặng yên trước tượng thần một lát, Diệp Thiếu Dương xuống núi đi tới khu mộ tổ của Diệp gia, hóa vàng mã tế bái tổ tiên trong vòng năm đời. Sau đó anh tìm một khu đất cao, lấy từ trong ba lô ra một số pháp khí, bày biện trên mặt đất thành một pháp đàn. Anh rút kiếm gỗ đào, múa một vòng đẹp mắt, sau đó vẽ một lá linh phù, đâm vào mũi kiếm, niệm một lượt chú ngữ, bùa chú lập tức bốc cháy.
Anh tiếp tục ném lá linh phù vào một cái bát đựng pháp thủy đặt trước pháp đàn, pháp thủy ngay lập tức bùng lửa.
Diệp Thiếu Dương một tay cầm kiếm, múa lượn trên không trung, bắt đầu thực hiện việc cuối cùng của đêm nay: Cầu mưa.
Đề xuất Võng Hiệp: Đại Đường Song Long (Dịch)