Chương 605: Ám sát

Nó còn nhớ rõ, ngày hôm qua cái giếng này còn bị sư huynh của Diệp Thiếu Dương dùng pháp thủy đổ xuống, tẩy trừ hoàn toàn âm khí còn sót lại bên trong. Thế nhưng lúc này, hắc khí lại cuồn cuộn bốc lên.

Một bóng người trắng muốt từ dưới giếng chậm rãi nổi lên, đứng lơ lửng giữa không trung. Y lặng lẽ nhìn nó, nở một nụ cười nhạt: “Thượng Cổ Tà Thần.”

Tà Thần quan sát đối phương, thấy nam tử này chừng hơn hai mươi tuổi, ngoại hình anh tuấn, mái tóc dài buộc gọn sau gáy. Y mặc một bộ trường sam màu xanh lam, hai tay chắp sau lưng, nhìn qua có vẻ tiên phong đạo cốt nhưng lại toát ra một luồng tà khí bá đạo.

“Ngươi là ai?” Tà Thần dùng giọng nói yếu ớt hỏi.

Nam tử mỉm cười: “Đi theo ta.”

Tà Thần ngẩn ra: “Dựa vào cái gì?”

“Bằng việc ngươi đã chẳng còn là Thượng Cổ Tà Thần nữa.” Nam tử vươn tay về phía nó, một luồng hắc quang từ lòng bàn tay phát ra, hút lấy Tà Thần. “Muốn báo thù không? Yên tâm đi theo ta, ta sẽ để ngươi tiếp tục làm kẻ mạnh, có điều cần phải có thời gian...”

Nam tử một tay nắm lấy tàn hồn Tà Thần, thân hình chậm rãi chìm vào hư không, cùng với đám hắc khí biến mất hoàn toàn.

Về những chuyện xảy ra tại Lưỡng Giới Sơn, Diệp Thiếu Dương hoàn toàn không hay biết gì. Hắn về đến khách sạn dưới huyện đánh một giấc thật ngon. Sáng sớm hôm sau rời giường, vốn dĩ hắn định về Thạch Thành một chuyến để gặp Tạ Vũ Tinh, Chu Tĩnh Như và mấy người bạn khác, dù sao cũng đã lâu không gặp, trước đó chỉ toàn liên lạc qua điện thoại.

Chủ yếu là do tên "phản đồ" Mã béo vừa trở về đã đem chuyện Diệp Thiếu Dương đại chiến Quỷ Mẫu ở quê nhà, suýt chút nữa thì mất mạng kể cho hai vị mỹ nữ nghe. Hai nàng lập tức nổi trận lôi đình, gọi điện thoại mắng Diệp Thiếu Dương một trận xối xả vì chuyện lớn như vậy mà không báo trước, cũng không cho bọn họ tham gia hành động.

Tuy Diệp Thiếu Dương không nói là vì sợ bọn họ lo lắng, không cho bọn họ đến là vì có đến cũng chẳng giúp được gì, nhưng hai người kia đang cơn nóng giận nên chẳng thèm nghe giải thích. Chu Tĩnh Như không nghe điện thoại của hắn nữa, còn Tạ Vũ Tinh thì ngược lại, một ngày gọi mấy chục cuộc chỉ để mắng hắn, bắt hắn phải về ngay lập tức.

Dưới áp lực đó, Diệp Thiếu Dương định bụng về tạ tội với hai vị mỹ nữ, thuận tiện dạy dỗ lại Mã béo một chút. Thế nhưng tối qua trước khi ngủ hắn lại ngẫm nghĩ, Cương Thành và Thạch Thành nằm sát nhau, bản thân dù sao cũng định đến ngôi trường ma ám kia điều tra, hay là cứ đi Long Hổ Sơn cứu Bạch ca trước đã, rồi mới về Thạch Thành. Như vậy vừa có thể điều tra trường học, vừa có thể ở lại Thạch Thành lâu hơn một chút.

Vì vậy, hắn lâm thời thay đổi chủ ý, dẫn theo Tiểu Bạch và Trương Thơ Minh đi tới ga tàu hỏa, mua vé đi Đạo Đô. Đạo Đô chính là nơi Long Hổ Sơn tọa lạc, nên mới có cái tên này.

Suốt dọc đường, Tiểu Bạch cứ quấn lấy Diệp Thiếu Dương hỏi đông hỏi tây không ngừng. Trương Thơ Minh đứng bên cạnh lạnh lùng quan sát, cả quãng đường chẳng nói câu nào.

Xuống tàu ở Đạo Đô, cả ba cũng chẳng có tâm trí đâu mà đi dạo, định đi thẳng tới Long Hổ Sơn. Nhưng vì lúc đó đã là buổi tối, xe buýt đi khu du lịch Long Hổ Sơn đã ngừng chạy, taxi thì chê xa, sợ chiều về chạy xe không nên cũng không muốn đi.

Ba người bàn bạc một hồi, quyết định ở lại khu nội thành nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm mai mới xuất phát.

Khi thuê phòng, Diệp Thiếu Dương vấp phải một vấn đề nan giải: Tiểu Bạch không có chứng minh nhân dân.

Lúc trước ở huyện Hoài Thượng, Tiểu Bạch và Quả Cam ở chung phòng bằng chứng minh của Mã béo, còn gã ở chung với Diệp Thiếu Dương. Bây giờ chỉ có ba người bọn họ nên hơi phiền phức. Cuối cùng không còn cách nào khác, Diệp Thiếu Dương đành dùng chứng minh của mình và Trương Thơ Minh để thuê hai căn phòng. Sau khi lên lầu, hắn nhường một phòng cho Tiểu Bạch, còn Trương Thơ Minh và Diệp Thiếu Dương ở chung một phòng đôi.

Đường xa mệt mỏi, Diệp Thiếu Dương ăn chút gì đó rồi lăn ra ngủ. Tiểu Bạch là yêu, tinh lực dồi dào hơn người thường rất nhiều, đến nơi ở mới thì muốn đi dạo một chút. Cô sang phòng tìm Diệp Thiếu Dương thì thấy hắn đã ngủ say nên rất thất vọng, bèn lay tỉnh Trương Thơ Minh, bảo y đưa mình ra ngoài. Trương Thơ Minh tuy cũng mệt lử nhưng không muốn bỏ lỡ cơ hội này, lập tức bật dậy đi ngay.

Hai người cùng nhau đi dạo một vòng phố xá sầm uất, đi qua một công viên, theo đề nghị của Trương Thơ Minh, cả hai vào trong dạo một lát rồi ngồi xuống nghỉ ngơi.

Tiểu Bạch đột ngột hỏi: “Thơ Minh, ngươi có tiền không?”

Trương Thơ Minh ngẩn người: “Cần tiền làm gì?”

“Vừa nãy ta thấy một bộ quần áo rất đẹp, muốn mua cho lão đại. Nhưng ta không có tiền, ngươi cho ta mượn trước đi, sau này ta sẽ trả.”

Sắc mặt Trương Thơ Minh lập tức trầm xuống.

“Cũng có một bộ cho ngươi nữa.” Tiểu Bạch bổ sung thêm một câu.

Thế nhưng Trương Thơ Minh lại coi câu nói này như lời an ủi để vay tiền, y thản nhiên nói: “Thôi bỏ đi.”

Im lặng một lúc, Trương Thơ Minh quay sang nhìn Tiểu Bạch, nói: “Ta cảm thấy ngươi đã thay đổi rồi.”

“Cái gì cơ?” Tiểu Bạch ngẩn ra.

“Lúc trước, khi ta cùng ngươi xuống núi đi tìm Diệp Thiếu Dương, ngươi coi ta là bạn, chuyện gì cũng hỏi ta... Cảm giác đó thật tốt.” Trương Thơ Minh lấy hết dũng khí nói, “Thế nhưng từ khi gặp lại Diệp Thiếu Dương, ta dường như trở thành người ngoài cuộc. Ngươi lạnh nhạt với ta, ta... rất tức giận!”

“Ngươi tức giận cái gì?” Tiểu Bạch kinh ngạc nhìn y, “Ngươi nghĩ đi đâu vậy, ta vẫn luôn coi ngươi là bạn mà. Những ngày đi đường cùng nhau, ngươi chăm sóc ta, ta đều biết cả. Ta nói nhiều với lão đại là vì vừa mới gặp lại huynh ấy, chắc chắn phải có nhiều chuyện để nói rồi, ngươi có gì mà phải ghen tị chứ?”

Trương Thơ Minh hơi cúi đầu hỏi: “Sau khi cứu được ca ca ngươi ra, ngươi có dự định gì không?”

“Ta đương nhiên là đi theo lão đại rồi.” Tiểu Bạch không chút do dự trả lời.

“Ngươi đi theo hắn sao được.” Trương Thơ Minh sốt sắng, “Người ta sau này còn có bạn gái, ngươi tính thế nào?”

Tiểu Bạch trợn to hai mắt, vô cùng khó hiểu nhìn y: “Huynh ấy có bạn gái thì liên quan gì đến ta? Ta là yêu hầu của huynh ấy, việc ta cần làm là phục tùng và hầu hạ huynh ấy, không thể có ý nghĩ khác, ngươi hiểu chưa?”

Trương Thơ Minh thở dài, không nói thêm gì nữa.

Ngồi trong công viên thêm một lát, hai người rời đi. Sau đó Trương Thơ Minh đưa cho Tiểu Bạch mấy trăm tệ để mua hai bộ áo sơ mi. Trở về khách sạn, Tiểu Bạch bảo Trương Thơ Minh thay thử, vui vẻ nhận xét là rất hợp. Trương Thơ Minh vẫn không nói gì, chỉ đơn giản chào một câu rồi quay về phòng mình và Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương vẫn đang ngủ say sưa.

Trương Thơ Minh đi tắm, thay quần áo rồi nằm xuống giường mình. Một lát sau, y lại lẳng lặng bò dậy, tiến đến bên giường Diệp Thiếu Dương. Ánh mắt y tìm kiếm trên tủ đầu giường, thấy một chiếc bình sứ hình đứa trẻ. Y biết đó là nơi nghỉ ngơi của Quỷ Oa Qua Qua, cũng chính là vật chứa hồn phách của nó.

Trên mặt Trương Thơ Minh hiện lên vẻ do dự, nhưng cuối cùng y nghiến răng một cái, quay lại bên giường mở ba lô của mình ra. Y mò mẫm lấy ống mực bên trong nhưng không lấy hẳn ra mà chỉ rút ra một đoạn dây, luồn qua một đồng tiền đúc mẫu cổ. Y nhanh chóng ngậm sợi dây vào miệng, dùng sức kéo mạnh, cắn rách đầu lưỡi dùng tiên huyết thấm đẫm sợi dây đỏ. Sau đó, y đột ngột ra tay, đem sợi dây đỏ thắt chặt vào miệng chiếc bình sứ nhỏ.

Đề xuất Voz: Nửa đêm gấu cầm dao
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN