Chương 616: Thu hoạch ngoài ý liệu
“Bây giờ thì vô dụng, nhưng tương lai nhất định sẽ hữu dụng.” Ánh mắt Đạo Uyên Chân Nhân đảo qua gương mặt hai người, hỏi: “Các ngươi có biết làm sao để tiến vào Thái Âm Sơn không?”
Cả hai đều ngẩn ra rồi lắc đầu. Thái Âm Sơn là một nơi tồn tại đầy đáng sợ trong Quỷ Vực, bao nhiêu năm qua, Âm Ti chỉ biết nó nằm ở bờ bắc sông Ấm Thủy, nhưng vùng đất ấy diện tích mênh mông, không gian vô hạn, bao nhiêu lần xuất chinh đều không tìm thấy lối vào thực sự.
Thế nên, khi Diệp Thiếu Dương nhìn thấy bức đồ án Đạo Phong viết trên lá tùng gửi cho lão Quách, cậu mới cho rằng đó là bản đồ. Chỉ có điều vì không có manh mối hay vật tham chiếu nên cậu vẫn luôn mang theo bên người mà chẳng dùng được vào việc gì. Tuy nhiên, Diệp Thiếu Dương cũng không hiểu vì sao lúc này Đạo Uyên Chân Nhân lại nhắc tới Thái Âm Sơn.
Dưa Dưa nghe thấy cuộc đối thoại của họ, cũng thò đầu ra từ bình sứ, nói: “Tôi từng lăn lộn ở Thái Âm Sơn rồi, nghe nói ở đó có sự tranh chấp giữa nội sơn và ngoại sơn. Chúng ta đều ở ngoại sơn, giống như một trạm tiền tiêu vậy, chưa từng có ai thực sự biết Thái Âm Sơn nằm ở đâu.”
Đạo Uyên Chân Nhân gật đầu, nói tiếp: “Khi ta lật xem cổ tịch trong tháp, có phát hiện một cuốn ‘Thiên Sư thủ chép’. Trong đó có một câu thế này: Đắc Tiên Thiên, góp Ngũ Khí, mở bản đồ, vào Thái Âm.
Ta đã suy nghĩ rất lâu, cảm thấy ý nghĩa của câu này chắc là: Phải đạt được lý lẽ thôi diễn của Tiên Thiên Bát Quái trước, sau đó góp đủ năm món đồ, mở bản đồ ra là có thể tìm được lối vào Thái Âm Sơn.
Hiện tại, Diệp sư đệ, đệ đã học được Tiên Thiên Bát Quái. Thất Tinh Long Tuyền Kiếm thì không cần bàn tới, đó là vật của Mao Sơn các đệ, giờ đệ lại tình cờ có được Tùng Văn Cổ Định Kiếm... Đây chính là cơ duyên, đệ có lẽ chính là người có thể tiến vào Thái Âm Sơn!”
Diệp Thiếu Dương ngây người nhìn lão, đáp: “Không phải chứ sư huynh, sao huynh nói năng cứ như không có căn cứ vậy. Làm sao huynh biết Ngũ Khí chính là hai thanh kiếm này, còn ba thứ kia là vật gì?”
“Đồ vật đã có năm cái, phân nửa là có liên quan đến Ngũ Hành. Đệ cứ suy nghĩ kỹ mà xem, Thất Tinh Long Tuyền Kiếm thuộc tính Thủy, Tùng Văn Cổ Định Kiếm thuộc tính Mộc. Còn lại ba món pháp khí, trong sách không ghi nên ta cũng không biết là gì, nhưng khẳng định phải tương ứng với ba hệ Hỏa, Thổ, Kim. Sau này đệ hãy lưu tâm là được.”
Diệp Thiếu Dương nghe lão phân tích về hai thanh kiếm, thấy quả thực cũng có lý. Có điều thiên hạ nhiều pháp khí như vậy, tìm ba món còn lại chẳng khác nào mò kim đáy bể.
“Góp đủ năm món pháp khí rồi thì sao nữa? Làm thế nào?”
“Ta không biết. Suy đoán của ta là, có thể trong mỗi món pháp khí đều ẩn chứa manh mối nào đó... Chuyện này không dễ đoán được đâu, cứ chờ đệ góp đủ năm món rồi hãy tính. Dù sao thì Tùng Văn Cổ Định Kiếm cũng đã giao cho đệ rồi, đệ không nhận cũng phải nhận. Trước khi chết, ta cũng muốn thấy Thái Âm Sơn được mở ra như thế nào... Diệp sư đệ, đây chính là sứ mệnh của đệ!”
Hai chữ “sứ mệnh” khiến lòng Diệp Thiếu Dương nặng trĩu, cậu xua tay nói: “Sứ mệnh cái gì chứ, tôi chẳng có hứng thú với vị ở Thái Âm Sơn kia đâu.”
Đạo Uyên Chân Nhân gặng hỏi: “Nếu như vận mệnh đã lựa chọn đệ thì sao?”
“Vận mệnh... là cái quái gì, tại sao lại chọn tôi?”
Đạo Uyên Chân Nhân cũng phát bực, gắt lên: “Là trùng hợp! Trùng hợp được chưa? Nếu đệ mở được lối vào Thái Âm Sơn, đệ nói xem đệ có vào hay không?”
Diệp Thiếu Dương đau đầu, dưới ánh mắt khinh bỉ đầy chính nghĩa của Đạo Uyên Chân Nhân, cậu lí nhí đáp: “Tôi không vào đâu, vào đó là chết chắc, tôi còn chưa lấy vợ mà.”
Đạo Uyên Chân Nhân thực sự nổi đóa. Một lão già tiên phong đạo cốt thế kia mà bị cậu ép cho phát điên, gào lên: “Cái mạng quan trọng hay lấy vợ quan trọng hả!”
“Lấy vợ quan trọng hơn!” Diệp Thiếu Dương trả lời không cần suy nghĩ, “Nếu thực sự phải hy sinh, tôi cũng phải lấy một cô vợ, tận hưởng mấy ngày hạnh phúc đã, nếu không chẳng phải là lỗ vốn chết sao? Hơn nữa, người khác đều có thể lấy vợ, tôi có phải thái giám đâu, dựa vào cái gì mà tôi không được lấy?”
Cậu vốn chỉ thuận miệng nói bừa, nào ngờ Đạo Uyên Chân Nhân nghe xong lại phản ứng kịch liệt. Lão vứt bỏ cả phong thái tiên nhân, xông đến gầm lên với Diệp Thiếu Dương: “Lão tử cũng không phải thái giám! Vậy mà lão tử cô đơn mấy chục năm, đến tận bây giờ vẫn chưa tìm được vợ đây này!”
Đôi mắt lão long sòng sọc, thấp thoáng vẻ bi thương.
Diệp Thiếu Dương ngẩn người, lập tức nhìn lão bằng ánh mắt đồng cảm, xoa xoa tay nói: “Cái đó... tôi không cố ý kích động huynh đâu...”
Đạo Uyên Chân Nhân đau lòng phất tay: “Đừng nhắc chuyện này nữa được không? Quay lại chủ đề trước đi. Thanh Tùng Văn Cổ Định Kiếm này ta tặng cho đệ, ngoài ra, tên gia bộc yêu quái kia của đệ, ta cũng trả lại cho đệ luôn.”
Nói xong, lão đứng dậy, cầm lấy một chiếc đèn pin từ tủ đầu giường, đi về phía cánh cửa gỗ bên cạnh rồi đẩy ra. Phía sau là cầu thang dẫn lên tầng hai.
Đạo Uyên Chân Nhân cầm đèn pin đi lên trước, đám người Diệp Thiếu Dương bám sát theo sau. Lên tới tầng hai, họ mới phát hiện kiến trúc ở đây hoàn toàn khác với tầng một. Chính giữa là một căn phòng hình bát giác, trên mặt đất vẽ một bức đồ án Thái Cực Song Ngư rất lớn bằng chu sa.
Xung quanh bức đồ án là tám đạo phù văn theo tám hướng, bên trên dán các lá Linh phù màu tím với những đạo văn khác nhau: đều là ba vạch ngang, có đứt có liền, có dài có ngắn, tương ứng với tám cửa vòm bằng gỗ trên tường.
Diệp Thiếu Dương nhận ra ngay, đây là “Bát Cực Luân Chuyển Trận”. Nhìn thì có vẻ đơn giản, công năng thực tế cũng không phức tạp, mục đích là để trấn giữ tám cánh cửa. Nhưng loại trận pháp phong ấn thuần túy này, kết cấu càng đơn nhất thì hiệu quả lại càng mạnh mẽ.
“Mỗi căn phòng ở đây đều giam giữ những quỷ yêu tà linh khác nhau sao?” Diệp Thiếu Dương quan sát xung quanh rồi hỏi.
“Có phòng giam giữ, có phòng không. Một số tà vật bị giam lâu ngày, hằng ngày nghe ta tụng đọc Đạo kinh nên dần dần buông bỏ chấp niệm, nguyện ý siêu độ thì ta sẽ tiễn chúng đi. Cũng có kẻ thà chết không chịu siêu độ, đành phải tiếp tục giam giữ ở đây. Trên lầu còn rất nhiều nơi phong ấn như thế này nữa.”
Vừa nói, Đạo Uyên Chân Nhân vừa đi đến trước một cánh cửa, viết một đạo phù dán lên cửa rồi niệm chú. Cửa lập tức hé mở một khe nhỏ, một bóng người từ bên trong lao vút ra, hóa thành một luồng sức mạnh cường đại lao thẳng về phía Đạo Uyên Chân Nhân.
“Thiên Địa vô cực, Càn Khôn tá pháp!” Trương Vô Sanh niệm chú, vung Ngọc Thanh Phất Trần trong tay ra chắn trước mặt Đạo Uyên Chân Nhân.
“Oanh!” một tiếng, cả Trương Vô Sanh và bóng người kia đều bị chấn bật lùi lại mấy mét.
Bóng người đó định ra tay tiếp thì Tiểu Bạch đã nhận ra đối phương, cô lớn tiếng gọi: “Ca ca đừng mà! Là họ thả anh ra đó!”
“Tiểu Bạch!” Bóng người kia khựng lại, quay sang nhìn Tiểu Bạch, mắt sáng lên: “Đúng là em rồi!”
Hắn cảnh giác liếc nhìn hai bên, lập tức nhíu mày hỏi Tiểu Bạch: “Sao em lại ở cùng đám lũ mũi trâu này? Em đã hứa hẹn điều kiện gì với chúng để chúng thả anh ra?”
Tiểu Bạch đáp: “Không có gì cả ca ca, đây chính là chủ nhân của chúng ta, Mao Sơn Thiên Sư Diệp Thiếu Dương. Em đã nhận chủ rồi, đặc biệt dẫn ngài ấy tới cứu anh. Lão đại, đây chính là anh trai em, Thanh!”
Thanh ngẩn ra, ngẩng đầu quan sát Diệp Thiếu Dương. Diệp Thiếu Dương cũng nhân cơ hội này đánh giá hắn.
Đề xuất Tiên Hiệp: Chí Tôn Đồng Thuật Sư: Tuyệt Thế Đại Tiểu Thư