Chương 64: Nghìn năm chi yêu

“Ngắt lời một chút, Quỷ Mẫu La Sát là cái gì?” Tiểu Mã hỏi.

“Là trạng thái hóa hình của Quỷ Thi,” Diệp Thiếu Dương giải thích, “Nó lợi hại hơn Quỷ Thi nhiều, chỉ có phụ nữ có mệnh cách thuộc mộc trong Ngũ Hành mới có cơ hội tu thành, mấy trăm năm mới xuất hiện một con. Điều kiện của Phùng Tâm Vũ vừa vặn phù hợp, lại có đại cơ duyên, vạn nhất thực sự tu thành Quỷ Mẫu La Sát thì chuyện này sẽ rắc rối to, ngay cả sư phụ ta đến cũng gánh không nổi.”

Nói xong, hắn quay đầu nhìn về phía người áo trắng: “Ngươi tiếp tục đi.”

Người áo trắng nói: “Ông cố của Nhuế Lãnh Ngọc đã lên Ngũ Đài Sơn mời thiền sư Thanh Vân tới, cùng chúng chiến đấu một trận kịch liệt, phong ấn Âm ổ lại, đồng thời đem tam hồn nguyên thần của Phùng Tâm Vũ phong ấn xuống dưới đáy, đến nay vẫn không ra được.”

Diệp Thiếu Dương nghe mà kinh hãi không thôi, hỏi: “Mục đích Quỷ Ảnh làm như vậy là để làm gì?”

“Khiến Phùng Tâm Vũ trở nên mạnh mẽ để nó sai khiến. Còn cụ thể là làm gì thì ta cũng không rõ lắm, bởi vì Quỷ Ảnh đã chết rồi.”

“Chết?” Diệp Thiếu Dương và Tiểu Mã cùng thốt lên.

“Bị thiền sư Thanh Vân tiêu diệt sao?” Diệp Thiếu Dương hỏi.

Người áo trắng lắc đầu: “Nói đi cũng phải nói lại, thiền sư Thanh Vân quả thực rất bất phàm, lấy một chọi hai, cuối cùng phải thiêu đốt nhục thân, dùng Xá Lợi Tử hỗ trợ Kim Cương Phục Ma Ấn, cứng rắn đánh văng Phùng Tâm Vũ vào trong Âm ổ, đồng thời làm Quỷ Ảnh trọng thương. Quỷ Ảnh phải ẩn mình tu dưỡng vài thập kỷ mới khôi phục lại tu vi và thả Phùng Tâm Vũ ra. Kết quả số nó quá đen đủi, lại đụng ngay phải Đạo Phong vừa mới xuống núi, lại là một trận đại chiến, Quỷ Ảnh bị Đạo Phong tiêu diệt luôn...”

Tiểu Mã nghe đến đó thì khoái chí, đấm thình thịch xuống giường cười ha hả.

“Cái con Tà Linh này số nhọ quá thể, cứ hở ra là bị người ta đánh, tu dưỡng vài chục năm vừa mới ngóc đầu dậy đã bị đánh chết, ha ha, đáng đời!”

“Cái này gọi là ma cao một thước, đạo cao một trượng.” Diệp Thiếu Dương nói.

Tiểu Mã nhíu mày: “Sao tôi nghe phiên bản khác là đạo cao một thước, ma cao một trượng nhỉ?”

“Phe nào thắng thì phe đó cao hơn một trượng,” Diệp Thiếu Dương quay đầu hỏi người áo trắng, “Sư huynh Đạo Phong của ta tại sao không tiêu diệt luôn cả Phùng Tâm Vũ?”

Người áo trắng mỉm cười: “Có thể chém sát Quỷ Ảnh đã là rất khó đắc rồi, ngươi tưởng Đạo Phong mạnh đến mức nào?”

“Ta không nghĩ huynh ấy rất mạnh,” Diệp Thiếu Dương đáp, “Huynh ấy chỉ lớn hơn ta vài tuổi, chắc chỉ mạnh hơn ta một chút thôi.”

“Chính là như vậy, năm đó trận chiến ấy ta cũng tham gia, chúng ta hai đấu hai, cuối cùng Quỷ Ảnh bị diệt, ba người chúng ta đều bị trọng thương. Đạo Phong... đem Phùng Tâm Vũ phong ấn lại một lần nữa vào trong Âm ổ, sau đó đi Tây Xuyên, từ đó không thấy trở về.”

Diệp Thiếu Dương chợt hiểu ra, nguyên lai giữa Đạo Phong và Phùng Tâm Vũ từng có một trận đại chiến. Trách không được lần trước hắn gặp Phùng Tâm Vũ, câu đầu tiên nàng hỏi là tung tích của Đạo Phong, tám phần mười là nàng cảm thấy mình tu luyện thêm vài chục năm đã lợi hại hơn, muốn tìm huynh ấy quyết đấu một trận ra trò để trả mối thù bị phong ấn năm xưa.

Diệp Thiếu Dương mơ hồ cảm thấy trong chuyện này dường như có điểm không đúng, nhưng không có thời gian suy nghĩ kỹ, liền hỏi người áo trắng: “Ngươi có biết Đạo Phong đi Tây Xuyên làm gì không?”

Người áo trắng lắc đầu: “Không biết, ta đã đến Tây Xuyên tìm hắn rất nhiều lần nhưng đều không thấy, hắn hoàn toàn mất tích rồi.”

Diệp Thiếu Dương nhún vai, hỏi cũng như không.

“Vậy còn lão Nhuế thì sao, sau đó thế nào?”

“Lão Nhuế?” Người áo trắng nhướng mày, “Ý ngươi là Nhuế tiên sinh? Sau khi bị người Nhật lợi dụng xong, ông ấy đã bị chúng sát hại. Về chuyện của ông ấy, ngày mai các ngươi tự đi mà hỏi Nhuế tiểu thư.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Vậy còn chuyện của chính ngươi, tại sao ngươi lại biết rõ những chuyện năm xưa như vậy?”

Người áo trắng nói: “Cứ gọi ta là Tần Phong đi. Ta là người thời Tống, không, đúng hơn là ta từng sống ở thời Tống, bước ra từ một bức họa của đại sư Chu Duệ. Ngươi cũng biết rồi đấy, ta là người trong tranh.”

Diệp Thiếu Dương và Tiểu Mã trợn tròn mắt nhìn nhau. Mẹ kiếp, người thời Tống, cho dù là cuối thời Nam Tống đi chăng nữa thì tính đến nay cũng đã gần một ngàn tuổi rồi! Diệp Thiếu Dương bừng tỉnh, hèn chi hắn có thể lặng lẽ tiến vào giấc mộng của mình mà không làm kinh động đến Kinh Hồn Chuông.

“Ngươi vừa nói... Chu Duệ là ai?” Diệp Thiếu Dương gãi đầu, thời Tống hắn chỉ nhớ mỗi Tô Đông Pha là giỏi vẽ tranh thôi.

Tần Phong không giải thích, nói tiếp: “Ta được đại sư dùng chính máu của mình pha lẫn vào mực nước mà vẽ ra. Vẽ nhân vật như vậy sẽ chân thực hơn, cũng có linh tính hơn. Bức họa này được đại sư tặng cho một người bạn là hòa thượng, treo ở trong thiền phòng. Hàng ngày nghe tiếng tụng kinh gõ mõ, hai mươi năm sau, ta thông linh.”

“Sau đó ta du đãng mấy trăm năm, cũng tu luyện mấy trăm năm, cho đến khi ta gặp được một nữ tử khiến ta động lòng. Nàng là con gái của một vị quan viên, tướng mạo xuất chúng, tài hoa hơn người...”

“Dừng lại, đoạn này không liên quan đến cốt truyện, nói ngắn gọn thôi.” Diệp Thiếu Dương chẳng có hứng thú nghe mấy cái câu chuyện tài tử giai nhân sướt mướt kiểu này.

Tần Phong tức giận lườm hắn một cái, nói tiếp: “Nàng vì ta mà cả đời không gả cho ai, sau khi chết cũng không xuống Âm Ti trình diện. Chúng ta ở bên nhau được hai trăm năm, sau đó gặp phải một hòa thượng ở chùa Kim Sơn, chúng ta không phải đối thủ của ông ta, nàng bị thu phục và áp giải xuống Âm Ti, còn ta liều mạng chạy thoát được một hơi tàn. Nàng ở Âm Ti chịu nỗi khổ lục đạo luân hồi, lại qua hai trăm năm nữa, cuối cùng cũng đầu thai lớn lên. Ta dựa vào dấu ấn năm xưa tìm được nàng, chính là Trần Lâm.”

Tiểu Mã vô thức lấy ví tiền ra, lẩm bẩm: “Là cô ấy...”

Trong lòng Diệp Thiếu Dương đột nhiên nảy ra một ý nghĩ quái đản, may mà Trần Lâm đầu thai thành phụ nữ, nếu không thì...

“Vốn dĩ chúng ta có thể nối lại tiền duyên, chỉ là không ngờ nàng lại bị Phùng Tâm Vũ hãm hại—”

“Cái gì, Trần Lâm là bị cô ta hại chết sao!” Tiểu Mã kinh hô lên. Diệp Thiếu Dương lườm hắn một cái, ra hiệu đừng ngắt lời, để Tần Phong nói tiếp.

“Những gì ta cho các ngươi thấy trong mộng trước đó đều là do tận mắt ta chứng kiến. Là một Tà Linh, ta vẫn còn chút tinh thần trọng nghĩa. Ta đã từng thử ngăn cản Quỷ Ảnh nhưng không phải đối thủ của nó, hoàn toàn bất lực. Mãi đến sau này quen biết Đạo Phong, cùng hắn liên thủ mới coi như trút được cơn giận.”

“Ta đợi đến khi Vân — tức là Trần Lâm đầu thai, nhìn nàng lớn lên, vào học viện ngoại ngữ, hao tốn bao công sức mới khiến nàng nhớ lại chuyện kiếp trước. Kết quả... Phùng Tâm Vũ vì hận ta giúp Đạo Phong đối phó cô ta, nên đã ghi hận trong lòng, thừa lúc ta không chú ý, đã dùng một luồng hồn phách giết chết nàng.”

Nói đến đây, ánh mắt hắn trở nên vô cùng đau đớn: “Hồn phách của Trần Lâm bị cô ta bắt vào trong Âm ổ. Nhưng không hiểu tại sao cô ta vẫn chưa diệt hồn, ta có thể cảm nhận được sự tồn tại của nàng. Ta đã vài lần xông vào cứu nàng nhưng đều thất bại.”

Diệp Thiếu Dương thất kinh nói: “Với tu vi của ngươi mà cũng không cứu được sao?”

Tần Phong nói: “Trong Âm ổ có quá nhiều lệ quỷ và tà linh, hơn nữa âm khí bên dưới quá nặng, thực lực của Phùng Tâm Vũ được gia tăng rất nhiều, ta không phải đối thủ. Người duy nhất ta nghĩ có thể giúp được mình chính là Đạo Phong, ta đã đi Tây Xuyên tìm hắn nhiều năm nhưng không thấy, bất đắc dĩ đành quay về Thạch Thành chờ đợi. Gần đây ta gặp được Nhuế tiểu thư, biết được gia thế của cô ấy nên quyết định hợp tác.”

Nói đoạn, hắn liếc nhìn Tiểu Mã: “Ta biết trên người hắn có ảnh của Trần Lâm, ngày đó vốn định chui vào bức ảnh để gặp nàng trong ảo giác một lần cho vơi nỗi nhớ, kết quả là gặp phải ngươi.”

Diệp Thiếu Dương không lên tiếng, chờ hắn nói nốt.

Tần Phong nói: “Trên người ngươi có khí tức giống hệt Đạo Phong, lúc đó ta liền đoán được ngươi đến từ Mao Sơn. Vì vậy ta mới kéo hai người các ngươi vào giấc mộng để khảo nghiệm xem ngươi có cách nào phá giải hay không.”

Đề xuất Tiên Hiệp: Long Tàng
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN