Chương 649: Hóa thi hoàn
Tạ Vũ Tinh thấy cảnh tượng đó, nhíu mày hỏi: “Anh đang làm cái gì vậy?”
“Luyện Tứ Huyết Hóa Thi Hoàn, cần máu của bốn loại dã thú trộn vào nhau để ngưng tụ luyện hóa.” Diệp Thiếu Dương đáp, đốt lên một ngọn Phù hỏa, hơ nóng dưới đáy cái bát lớn.
“Bốn loại máu dã thú? Lúc này mới chỉ có một loại của anh thôi mà?”
“Cô im đi!” Diệp Thiếu Dương lườm nàng một cái, “Giờ đi đâu mà kiếm máu bốn loại thú, đành phải dùng máu Thiên Sư của tôi thay thế vậy.”
Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn lại, con Bạch Mao Cương Thi kia đang quỳ rạp dưới đất, không ngừng thổi nến. Nó đã thổi tắt một cây, cây thứ hai cũng chỉ còn lại một đốm lửa nhỏ, lung lay sắp tắt.
“Á, không xong rồi!” Tạ Vũ Tinh vỗ mạnh vào vai Diệp Thiếu Dương, chỉ tay về phía hồ nước. Một con cương thi đang bám vào thành hồ bò lên, rồi đến con thứ hai, thứ ba... Mỗi một con đều là tiêu bản thi thể dùng để giải phẫu, giờ đây đều đã thành những cái xác không hồn.
Diệp Thiếu Dương sớm đoán được chúng sẽ mò tới, trước đó chúng đã có dấu hiệu thức tỉnh nhưng không biết vì lý do gì mà đến tận bây giờ mới bò lên. Anh vội hét với Tạ Vũ Tinh: “Tôi bây giờ không thể dừng lại, nếu không sẽ xôi hỏng bỏng không, cô đối phó với chúng trước đi!”
“Tôi... đối phó thế nào?” Tạ Vũ Tinh nhìn đám cương thi đông đúc, bắt đầu hoảng hốt.
“Dùng súng Chu Sa của cô mà bắn, chúng chỉ là cương thi lông xám, dễ đối phó lắm. Cô quên lần Phùng Tâm Vũ trước đó đã đối phó cương thi thế nào rồi à!” Diệp Thiếu Dương vừa luyện dược vừa nói, “Trong ba lô tôi còn hai túi gạo nếp, cô cầm lấy, còn cả Diệt Linh Đinh nữa, tự mình linh hoạt mà vận dụng, cô làm được mà.”
Tạ Vũ Tinh làm theo lời anh, cầm lấy mấy thứ đồ, hít sâu một hơi, rút súng bắt đầu nhắm bắn đám cương thi.
Do khoảng cách hơi xa, thường thì một phát đạn không thể kết liễu ngay, phải tốn vài phát mới có thể bắn được Chu Sa vào đầu chúng. Nhưng điều khiến cô an tâm là thành hồ đã chặn đám cương thi lại, tạo thành một lối đi rộng chừng ba thước giữa hồ và tường. Cương thi không phải quỷ, không thể đi xuyên tường, nên chỉ có thể xếp hàng mà tiến, giúp Tạ Vũ Tinh có thể thong thả đẩy lùi địch.
Con nào định “chen ngang” từ trên bệ xi măng xuống liền bị cô ném một nắm gạo nếp đánh bật trở lại.
Tạ Vũ Tinh nhanh chóng bắt nhịp được trận đấu. Khi đám cương thi dần áp sát, cô nghĩ ra một kế, mở một túi gạo nếp rắc lên con đường chúng phải đi qua. Cương thi dẫm lên, hai chân lập tức bị bỏng bốc khói, động tác cũng theo đó mà chậm lại hẳn.
Tạ Vũ Tinh một hơi tiêu diệt hơn mười, hai mươi con, nhưng khi nhìn lại phía sau vẫn thấy cương thi liên tục bò ra từ đáy hồ... Trong lòng cô kinh hãi vô cùng, thì ra đám nổi trên mặt nước trước đó chỉ là một phần nhỏ, dưới nước vẫn còn rất nhiều.
“Tôi sắp hết đạn rồi, anh xong chưa!” Tạ Vũ Tinh hét lớn.
“Sắp rồi, ráng chịu đựng thêm chút nữa.” Diệp Thiếu Dương một tay dùng Phù hỏa hơ đáy bát, một tay không ngừng lắc bát. Chất lỏng màu đỏ bên trong đã ngưng tụ sền sệt như óc đậu, chỉ còn thiếu một chút nữa...
Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn, bên ngoài cửa, con Bạch Mao Cương Thi kia đã thổi tắt sáu cây nến, chỉ còn lại cây cuối cùng.
Một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống từ thái dương Diệp Thiếu Dương. Tình hình lúc này không hề lạc quan... Anh và Bạch Mao Cương Thi đang chạy đua từng giây với thời gian!
“Phù...” Theo một cú thổi mạnh của Bạch Mao Cương Thi, cây nến cuối cùng cũng tắt ngóm!
“Gào!” Bạch Mao Cương Thi gầm lên một tiếng, đôi tay chộp lấy sợi chỉ đỏ quấn nến, dốc sức xé toạc, hất văng tất cả rồi lao thẳng về phía cửa phòng.
Diệp Thiếu Dương lao tới, tung chân đá mạnh đóng sập cửa lại, nhưng dưới cú va chạm ngàn cân của Bạch Mao Cương Thi, cánh cửa gỗ vỡ nát bấy!
Bạch Mao Cương Thi bám tay vào khung cửa, há miệng phun ra một luồng thi độc màu xanh biếc về phía Diệp Thiếu Dương.
“Thiên Địa Hư Hóa Kính!” Diệp Thiếu Dương một tay bưng bát, tay kia đánh ra một đạo linh phù, ngón tay vạch hư không, biến hóa ấn pháp, tạo thành một đạo kết giới vô hình chặn đứng thi độc.
Bạch Mao Cương Thi tung một chưởng đánh nát kết giới, tiếp tục lao về phía Diệp Thiếu Dương.
Dịch thể trong bát vẫn chưa hoàn toàn ngưng tụ, Diệp Thiếu Dương chỉ còn cách bưng bát xoay người bỏ chạy, vừa chạy vừa tìm cơ hội hà hơi liên tục vào bát.
Căn phòng vốn chỉ lớn bấy nhiêu, Diệp Thiếu Dương không còn cách nào khác đành nhảy lên bệ xi măng, chạy vòng quanh phòng. Bạch Mao Cương Thi cũng đuổi theo anh dọc theo hồ nước.
Khi chạy đến khu vực có đám cương thi thường, Diệp Thiếu Dương lập tức bị vây công. Anh liền thi triển Mao Sơn Lăng Không Bộ, dẫm lên đầu vai chúng mà đi. Khi đám cương thi này vừa đứng dậy định leo lên bệ xi măng thì con Bạch Mao Cương Thi phía sau đã ập tới.
Đối với những kẻ cản đường này, Bạch Mao Cương Thi tỏ ra cực kỳ hung bạo, chẳng hề nể tình đồng loại, nó tóm lấy một con rồi dùng sức xé làm hai nửa vứt sang bên, lại vừa húc vừa đá khiến mấy con chắn đường ngã nhào. Khi nó tiến lên được thì Diệp Thiếu Dương đã vòng ra phía đối diện, quay đầu lại cười hắc hắc với nó.
“Gào!” Bạch Mao Cương Thi tiếp tục đuổi theo, Diệp Thiếu Dương ôm bát chạy tiếp. Sau vài vòng, Bạch Mao Cương Thi không những không đuổi kịp anh, ngược lại còn bị anh dẫn dụ giết sạch không ít cương thi thường. Tạ Vũ Tinh đã sớm lùi ra ngoài cửa, nhường chiến trường lại cho mình Diệp Thiếu Dương.
Thấy con quái vật tức điên người vì không đuổi kịp mình, Diệp Thiếu Dương cảm thấy buồn cười. Nhìn vào bát, dịch thể đã hoàn toàn đông lại. Anh đứng khựng lại, dùng ngón tay móc ra một đống, vê tròn trong lòng bàn tay thành một viên thuốc, sau đó dùng lá bùa bọc lại, nhổ thêm mấy sợi tóc của mình để buộc chặt đạo phù...
“Cẩn thận!” Tạ Vũ Tinh hét lên kinh hãi.
Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn lại, lần này con Bạch Mao Cương Thi đã khôn ra, không chạy vòng quanh nữa mà từ đầu kia hồ nước lao vút tới, gần như đã sát mặt anh.
Không dám lơ là, anh vung tay bắn ra tám đồng tiền, hiện ra phương vị Bát Quái, tỏa linh quang bay thẳng vào mặt nó.
Bạch Mao Cương Thi gầm lên, vung cánh tay quét mạnh, đánh bay tám đồng tiền rơi xuống bệ xi măng. Diệp Thiếu Dương tay phải kẹp Hóa Thi Hoàn, tay trái rút Thất Tinh Long Tuyền Kiếm phản công.
Long Tuyền Kiếm dù là chí bảo Đạo môn, nhưng tu vi mấy trăm năm của Bạch Mao Cương Thi cũng không phải để trưng cho đẹp. Nó vung đôi chưởng liên tục tấn công, quanh cánh tay hình thành một luồng thi khí đen kịt chống lại linh lực của kiếm. Diệp Thiếu Dương vừa đánh vừa lui tìm sơ hở, rồi bất thần phát lực, Long Tuyền Kiếm xuyên thấu thi khí, “phập” một tiếng chém sâu vào vai nó.
“Gào...” Bạch Mao Cương Thi há to miệng thét thảm.
Diệp Thiếu Dương giơ tay phải định thừa cơ bắn viên Hóa Thi Hoàn vào miệng nó, nào ngờ nó hung hãn vô cùng, bất chấp nỗi đau bị ăn mòn, hai tay đột ngột chộp lấy lưỡi kiếm rồi lùi lại, kéo Diệp Thiếu Dương loạng choạng. Trong cơn cấp bách, anh cắn đầu lưỡi, phun một ngụm máu lên tay nó, khói đen lập tức bốc lên xèo xèo.
Đề xuất Tiên Hiệp: Yêu Thần Ký (Dịch)