Chương 674: Nhiệt tình người hâm mộ

Rời khỏi nhà họ Đỗ, Diệp Thiếu Dương bảo Tạ Vũ Tinh lái xe đưa mình đến chỗ lão Quách. Kỳ Thần cầm lái, hai người ngồi ở phía sau tiếp tục thảo luận về tình tiết vụ án.

“Hiện tại, tình huống đại khái đều đã rõ ràng.” Diệp Thiếu Dương nói, “Nếu thông tin của Đỗ Hổ không sai, Tử Nguyệt được chôn ở đường U Linh, thì nữ quỷ ta gặp hôm đó tám chín phần mười chính là cô ta.”

Nghĩ lại cũng thật đáng tiếc, nữ quỷ kia cứ liên tục biến hóa khuôn mặt, không chịu lộ ra chân dung thực sự, nếu không thì bây giờ đem so sánh với tấm ảnh cũ là biết ngay.

“Sự tồn tại của đường U Linh, phần lớn là để tăng cường tu vi cho Tử Nguyệt, dùng cô ta để trấn giữ cương thi trong cổ mộ.”

Tạ Vũ Tinh không hiểu hỏi lại: “Con cương thi trong cổ mộ đó lợi hại đến thế sao? Ngay cả gã pháp sư Thái Lan kia cũng không đối phó được, còn phải hy sinh năm mươi người tự sát tập thể, dùng lệ quỷ để áp chế nó?”

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm: “Ta đã nghĩ ra con cương thi trong cổ mộ đó là loại gì rồi. Tu vi của Tử Nguyệt thì ta chưa rõ, nhưng con cương thi này thực sự cực kỳ đáng sợ, hơn nữa nó hoàn toàn khác biệt với cương thi thông thường. Giết một con Quỷ Thủ đối với nó chắc cũng chỉ như trò đùa.”

Tạ Vũ Tinh lẩm bẩm: “Đó là thứ gì?”

Diệp Thiếu Dương thầm hít một hơi lạnh, thốt ra bốn chữ: “Đồng Giáp Thi Vương!”

Tạ Vũ Tinh kinh ngạc nhìn anh: “Đó là... cái gì?”

“Chính là Đồng Giáp Thi Vương, đại ca trong đám Đồng Giáp Thi.” Diệp Thiếu Dương giải thích thêm, “Loại cổ mộ thế này nhất định phải có người chôn cùng. Một khi cổ mộ biến thành vùng đất nuôi thi, nhờ vào phong thủy của huyệt vị, mộ chủ đương nhiên sẽ có tu vi sâu nhất, đám đàn em còn lại chỉ là cương thi bậc thấp thôi.”

Tạ Vũ Tinh hỏi: “Cái con Đồng Giáp Thi Vương đó có phải rất lợi hại không?”

“Ta cũng chưa từng thấy tận mắt, nhưng trong sách có nói, thứ này sức mạnh vô song, khả năng phòng ngự cực cao, có thể nói là đao thương bất nhập.”

Kỳ Thần cười nói: “Nghe cứ như quái vật vậy.”

“Nếu thật sự là quái vật thì còn dễ giải quyết.” Diệp Thiếu Dương thầm thở dài.

Nhưng cũng may, tuy tình hình phức tạp nhưng manh mối điều tra không thiếu. Sau khi bàn bạc, Diệp Thiếu Dương và Tạ Vũ Tinh quyết định sáng sớm mai sẽ đến Học viện Y dược, vào tòa nhà giải phẫu kiểm tra phòng học 408, xem có thể gặp được hồn phách của Lâm Du hay không.

Diệp Thiếu Dương nghĩ thầm, nếu Đỗ Hổ từng gặp cô ấy trong tòa nhà, chứng tỏ hồn phách của cô ấy vẫn còn quanh quẩn ở đó.

“Nếu cô ấy bị ép tới mức phải chết, chắc chắn sẽ mang lòng oán hận Tử Nguyệt. Chủ tịch Mao đã dạy chúng ta rồi, kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, là đối tượng có thể đoàn kết.”

Tạ Vũ Tinh có chút không hiểu: “Tại sao Tử Nguyệt lại là kẻ thù của chúng ta? Chẳng phải cô ta tự sát để cứu mọi người sao? Cho dù phương pháp có vấn đề, nhưng ít nhất tâm nguyện ban đầu không xấu mà.”

Diệp Thiếu Dương thở dài: “Ta đoán, hạt nhân của thuật hiến tế đó chính là cô ta. Dùng hồn phách của chính mình để tập hợp oán khí của bốn mươi chín vị lệ quỷ, tu luyện suốt ba mươi năm... Tu vi cô ta cao thâm là thật, nhưng cô cũng phải biết rằng, một con quỷ nếu ở trong âm sào quá lâu, bị âm khí mãnh liệt xói mòn, hồn phách sẽ dần bị ô nhiễm.”

Kỳ Thần chen vào một câu: “Có phải giống như tà công trong võ hiệp không? Một người vốn dĩ hiền lành cũng có thể biến thành ma đầu?”

“Chính là ý đó.” Diệp Thiếu Dương nhìn Tạ Vũ Tinh, nói tiếp, “Hôm qua lúc chạm trán cô ta, cô cũng thấy rồi đấy, ta suýt chút nữa đã không ra khỏi con đường đó được.”

Tạ Vũ Tinh chậm rãi gật đầu.

“Hiện tại chân tướng năm xưa chúng ta đã biết đại khái, vấn đề cần làm rõ nhất bây giờ thực ra chỉ có một: Sự việc năm đó đã kết thúc được ba mươi năm, vốn dĩ sóng yên biển lặng, tại sao đột nhiên lại xảy ra sự kiện linh dị, giết chết Lý Hiếu Mạnh? Động cơ là gì?”

Nhân lúc Tạ Vũ Tinh còn đang suy nghĩ, Diệp Thiếu Dương lấy điện thoại ra gọi cho Chu Tĩnh Như, hẹn cô buổi tối đi ăn cơm. Chu Tĩnh Như nghe chừng rất vui vẻ, lập tức đồng ý rồi đọc một địa chỉ.

“Sao thế, nhớ người ta rồi à?” Chờ anh cúp máy, Tạ Vũ Tinh liếc xéo một cái rồi nói.

“Gì chứ, ta tìm cô ấy có chính sự. Cô quên ta đã nói trước đó rồi sao, Ngô Cam Tâm.”

Tạ Vũ Tinh sực nhớ ra.

“Cô có muốn đi cùng không?” Diệp Thiếu Dương hỏi.

“Thôi bỏ đi.” Tạ Vũ Tinh nhướng mày, “Ta không muốn làm bóng đèn cho hai người đâu.”

Diệp Thiếu Dương biết cô đang trêu chọc mình, cố ý cười nói: “Đa tạ thành toàn.”

“Anh —— hừ hừ!” Tạ Vũ Tinh hừ lạnh hai tiếng, nhưng cũng không tiện nói thêm gì.

Đến cửa hàng đồ mã của lão Quách, Diệp Thiếu Dương hẹn giờ gặp mặt ngày mai với Tạ Vũ Tinh rồi xuống xe, đi thẳng vào trong tiệm.

Trong tiệm vẫn y như cũ, lão Quách không có ở đó, chỉ có một cô bé tầm mười bốn, mười lăm tuổi, tóc cắt ngắn ngang tai, ăn mặc rất thanh tú. Tuy chưa nảy nở hết nhưng rõ ràng là một mỹ nhân tương lai. Cô bé đang gục xuống quầy chơi điện thoại, có vẻ là đang chơi game, biểu cảm cực kỳ tập trung, không hề nhận ra Diệp Thiếu Dương bước vào.

Diệp Thiếu Dương đánh giá cô bé, trong lòng thầm thắc mắc, lẽ nào đây là nhân viên mới của lão Quách? Với tính cách háo sắc của lão Quách, thuê một cô bé xinh xắn làm nhân viên thì cũng dễ hiểu, nhưng con bé này còn nhỏ quá, rõ ràng là thuê lao động trẻ em rồi.

“Khụ khụ.” Diệp Thiếu Dương ho khan hai tiếng.

Cô bé lúc này mới ngẩng đầu lên, lập tức nở một nụ cười ngọt ngào: “Chú cần gì ạ? Mua quan tài hay là người giấy?”

Thấy mặt Diệp Thiếu Dương đen lại, cô bé mới phản ứng lại là mình lỡ lời, vỗ vỗ vào miệng, áy náy thè lưỡi: “Đồng ngôn vô kỵ, đại thúc đừng để ý nhé. Chú muốn mua gì ạ?”

“Cháu là... người mới tới sao?” Diệp Thiếu Dương nhìn cô bé hỏi.

“Vâng, cháu không thường xuyên ở đây. Chú muốn mua gì ạ?”

“Không mua gì cả, ta tìm lão Quách.”

“À, chú chờ một chút.” Cô bé đứng dậy đi về phía hậu viện, đi được hai bước đột nhiên dừng lại, xoay người, nghiêng đầu đánh giá Diệp Thiếu Dương, buột miệng nói: “Mao Sơn minh uy, Thiên Sư đạo!”

Diệp Thiếu Dương ngẩn người, nhìn cô bé từ trên xuống dưới, kinh ngạc hỏi: “Cháu là ai!”

“Ha ha!” Cô bé nhảy cẫng lên, “Thiếu Dương thúc thúc!” Nói rồi lao tới ôm chầm lấy cổ Diệp Thiếu Dương, hưng phấn đến mức suýt chút nữa leo cả lên người anh.

Sự cố bất ngờ này khiến Diệp Thiếu Dương suýt không đỡ nổi, anh cuống cuồng vùng vẫy: “Này này, cô bé, làm cái gì vậy, cháu trang trọng chút đi...”

“Hắc hắc, sợ cái gì chứ, chú là sư thúc của cháu mà. Sư thúc, chú quả nhiên đẹp trai thật nha, y hệt như trong mơ cháu thấy vậy.”

Sư thúc... trong mơ... Diệp Thiếu Dương sắp sụp đổ đến nơi, tức giận gào lên: “Cháu là ai vậy hả! Cháu, cháu mau xuống khỏi người ta ngay!”

Cô bé ôm chặt cánh tay anh, đột nhiên nhảy phắt lên rồi ngả người ra sau, Diệp Thiếu Dương theo bản năng dùng kiểu bế công chúa đỡ lấy cô bé.

Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau: “Hai người đang làm cái gì thế?”

Diệp Thiếu Dương quay đầu lại, thấy lão Quách đang vén rèm hậu viện bước ra, vẻ mặt đầy tức giận nhìn mình.

“Ba! Con cuối cùng cũng gặp được Thiếu Dương thúc thúc rồi!” Mỹ nhân nhỏ trong lòng anh hưng phấn reo lên.

Toàn thân Diệp Thiếu Dương chấn động. Ba? Hóa ra đây là... con gái của lão Quách?

Đề xuất Voz: Độc hành – Hành trình vào cõi chết
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN