Chương 680: Lại là thủ lĩnh Ba Ba
Nữ tử đáp: “Đạo pháp thuần thục, pháp lực thâm hậu, tuyệt đối trên tầm Thiên Sư.”
Nam tử lạnh lùng nói: “Ta không hỏi ngươi thực lực tuyệt đối của hắn.”
Nữ tử nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, nói tiếp: “Tốc độ nhanh, cảm giác tiết tấu cực mạnh, không có lấy một chút sơ hở. Quan trọng nhất là... khả năng nắm bắt và tạo ra cơ hội của hắn thực sự quá đáng sợ. Có thể hình dung thế này, nếu đấu pháp với hắn, chỉ cần để hắn tóm được một sơ hở, hắn sẽ thi triển ra một chuỗi liên hoàn pháp thuật, khiến đối phương căn bản không có sức hoàn thủ.”
Nam tử chậm rãi gật đầu: “Điểm này, quả thật đúng như lời đồn.”
Nữ tử quay đầu, trịnh trọng nhìn hắn: “Sư huynh, nhân loại này đối với chúng ta có uy hiếp cực lớn, hay là nghĩ biện pháp xử lý đi...”
Nam tử lắc đầu: “Ngươi sai rồi, uy hiếp càng lớn, càng không thể hành động thiếu suy nghĩ. Trừ phi vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối đừng phát sinh xung đột với hắn.”
“Nghe lời huynh vậy.” Nữ tử nhìn bóng mình dưới mặt nước, khuôn mặt chậm rãi biến thành một bộ xương trắng ghê người...
Tiến vào phòng VIP, Diệp Thiếu Dương quăng cô gái lên ghế sa lon, thở hắt ra một hơi.
Chu Tĩnh Như tiến lên kiểm tra mạch đập và nhịp tim của cô gái, kết quả là hoàn toàn không có gì, cô sợ tới mức tái mặt, vội vàng bảo với Diệp Thiếu Dương.
“Nàng bị Ba Ba tinh nhập xác.” Diệp Thiếu Dương nói, “Ba Ba tinh đánh không lại ta, liền lấy thân thể nàng làm phong ấn rồi trốn vào trong. Quy Tức Thuật (thuật rùa thở) chắc cô cũng từng nghe qua rồi chứ, chính là trò tủ của lũ nghiệt súc này. Nếu cưỡng ép phá giải kết giới, cô nương này cũng sẽ không sống nổi.”
Chu Tĩnh Như kinh hãi: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
“Biện pháp đương nhiên là có.” Diệp Thiếu Dương xoay người, tìm vị quản lý kia, bảo hắn lấy một cái chậu đầy nước bưng tới, ngoài ra còn cần chuẩn bị một bó đuốc.
“Bó đuốc sao?” Quản lý gãi đầu bối rối, “Bó đuốc thì làm thế nào bây giờ?”
Diệp Thiếu Dương nghĩ lại, ở nơi thế này mà bắt người ta làm bó đuốc thì đúng là làm khó họ, thế là bảo hắn tìm mấy cái giẻ lau nhà mang tới.
“Ngoài ra, nếu không muốn danh tiếng của nơi này bị hủy hoại, thì hãy chặn đám xem náo nhiệt kia ngoài cửa đi.”
Đến nước này, vị quản lý chỉ còn cách phục tùng, gọi một đội bảo an canh giữ ngoài cửa, sau đó bảo nhân viên vệ sinh mang mấy cái giẻ lau nhà qua.
Đúng lúc này, Tiểu Mã la hét xông vào, tay cầm đai lưng và hộp đồ nghề của Diệp Thiếu Dương, bên cạnh còn lôi theo gã béo. Mặt mũi gã béo giờ đây chỗ xanh chỗ tím, chính là bạn trai của cô gái đang nằm trên ghế.
“Ngọa tào, ra tay độc thật đấy.” Diệp Thiếu Dương nhìn Tiểu Mã, buồn bực hỏi: “Trọng lượng hắn gấp đôi ngươi, sao ngươi đánh thắng được?”
Tiểu Mã khinh khỉnh nhún vai: “Đánh lộn cái thứ này không phải cứ nhìn cân nặng là được. Chẳng phải ta đã nói rồi sao, bắt quỷ ta không rành, chứ còn chuyện đánh nhau này, Tiểu Mã ca ta là hạng chuyên gia rồi.”
Diệp Thiếu Dương nhìn vị huynh đài bị đánh cho sưng mặt sưng mũi kia, lại nhìn cô gái đang nằm trên ghế, thầm than một tiếng: Đúng là bắp cải trắng ngon lành lại bị heo ủi mất rồi.
Nhìn sợi dây chuyền vàng to như dây thừng trên cổ gã béo, Diệp Thiếu Dương giơ ba ngón tay: “Ba mươi vạn, cứu nàng một mạng.”
Gã béo kinh ngạc nhìn hắn, há hốc mồm định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu: “Được, chỉ cần ngươi cứu sống được cô ấy.”
Diệp Thiếu Dương hài lòng gật đầu, cái gã béo chết tiệt này xem ra cũng còn chút tình nghĩa.
Một lát sau, những thứ cần thiết được mang đến. Diệp Thiếu Dương lấy một sợi dây nilon, bảo Tiểu Mã đỡ cô gái ngồi dậy, dùng dây nilon trói chặt hai tay nàng vào chân ghế sa lon. Gã béo ở bên cạnh lo lắng định lên tiếng phản đối, nhưng Diệp Thiếu Dương cam đoan sẽ không có chuyện gì, gã mới đành thôi.
Sau khi trói người xong, Diệp Thiếu Dương đặt chậu nước đầy trước mặt cô gái khoảng nửa mét, tiếp theo lấy từ trong túi ra một xấp giấy vàng, thấm ướt nước rồi dán từng tờ lên người cô gái. Cuối cùng, hắn dán Tị Hỏa Phù (bùa tránh lửa) lên mấy vị trí trọng yếu trên cơ thể nàng.
Xong việc, Diệp Thiếu Dương đổ ít dầu hỏa lên hai cái giẻ lau nhà, châm lửa rồi đưa sát vào người cô gái để nướng.
“Này, ngươi làm cái gì vậy!” Gã béo thực sự nhịn không được, định xông lên ngăn cản nhưng bị Tiểu Mã ôm chặt lấy.
Diệp Thiếu Dương không trả lời, chỉ thấy dưới sức nóng của ngọn đuốc, giấy vàng không hề bị bắt lửa, nhưng hơi ẩm bên trong bắt đầu bốc hơi. Dưới tác dụng của linh phù, hơi nước không thoát ra ngoài mà tập trung vào bên trong, bao quanh toàn thân cô gái như đang xông hơi.
“Nhiệt độ không cao đâu, chỉ khiến nàng cảm thấy hơi nóng và khát nước thôi, yên tâm đi.” Đối mặt với ánh mắt kinh hãi của những người xung quanh, Diệp Thiếu Dương thản nhiên nói.
Chỉ một lát sau, mồ hôi trên người cô gái chảy ra như mưa, thấm vào giấy vàng rồi lại bị ngọn đuốc hơ khô, hóa thành hơi nước tuần hoàn liên tục...
Khoảng mười phút sau, Diệp Thiếu Dương liếc nhìn đồng hồ treo tường, đối diện với cô gái, có chút bực bội nói: “Vẫn còn ngoan cố sao?”
Vừa dứt lời, cô gái đột nhiên rùng mình một cái, hai mắt mở trừng trừng, biểu hiện dữ tợn nhìn Diệp Thiếu Dương. Đôi đồng tử xanh biếc bắn ra tia nhìn hung tàn, nàng nỗ lực vung tay tấn công nhưng vì bị trói chặt nên không thể cử động.
“Á!” Cô gái phát ra tiếng rít chói tai, càng ra sức vùng vẫy khiến cả chiếc ghế sa lon cũng bị rung chuyển. Diệp Thiếu Dương bảo quản lý cùng mấy nhân viên bảo an lên đè chặt nàng lại, rồi lạnh lùng nói: “Ra đây!”
Trong miệng cô gái đột nhiên phát ra một giọng nói rợn người: “Pháp sư ở đâu tới, dám đụng đến Ba Ba tộc chúng ta!”
Diệp Thiếu Dương lặp lại một lần nữa: “Ra đây.”
“Hừ, ta không ra đấy, ngươi làm gì được ta? Ngươi dám để nàng ta chết chung với ta không?”
Diệp Thiếu Dương không nói lời nào, vỗ nhẹ vào cằm cô gái. Ngay khoảnh khắc miệng nàng há ra, hắn liền nhét một đồng tiền Ngũ Đế vào dưới lưỡi nàng. Sau đó, hắn tiếp tục cầm đuốc hơ quanh người cô gái.
Khi mồ hôi vã ra đến một mức độ nhất định, trên mặt cô gái lộ vẻ thống khổ, há miệng thở dốc liên tục.
“Ngươi làm vậy... sẽ khiến ta và nàng ta cùng chết đấy...” Giọng nói của Ba Ba tinh nghe rõ vẻ mệt mỏi.
“Thật sao?” Diệp Thiếu Dương niệm động chú ngữ, linh phù dán trên người cô gái lập tức phát ra linh quang, bảo vệ linh hồn nàng không bị xâm thực.
Đốt hết một cái giẻ lau, Diệp Thiếu Dương lại châm thêm cái nữa giao cho Tiểu Mã, sau đó bản thân khom người ngồi xuống cạnh chậu gỗ, vốc một vốc nước đưa đến trước mặt cô gái.
Trên mặt cô gái lập tức hiện ra vẻ cực kỳ thèm khát, nước miếng chảy ròng ròng.
“Van cầu ngươi... cho ta hớp một ngụm...” Ba Ba tinh yếu ớt nói.
Diệp Thiếu Dương cười nhạt, tự mình uống một ngụm, sau đó đem phần nước còn lại đổ xuống đất, đưa tay chỉ vào chậu nước lớn trước mặt: “Muốn uống nước à? Ra đi, ra ngoài mà uống cho đã.”
Biểu cảm trên mặt cô gái càng thêm dữ tợn điên cuồng, mặt đỏ gay, nước dãi giàn giụa, trông giống như một con nghiện đang lên cơn vật thuốc, nhưng mức độ còn nghiêm trọng hơn nhiều.
Đám người đứng xem há hốc mồm kinh ngạc, ngay cả gã béo đang bị bảo an đè lại cũng quên luôn việc vùng vẫy.
Chu Tĩnh Như tiến lại gần Diệp Thiếu Dương, sợ hãi hỏi: “Thiếu Dương ca, chuyện này là sao vậy?”
“Ba Ba tinh là loài thủy sinh, sợ nhất là thiếu nước. Chiêu này của ta là khiến nó cảm thấy nóng bức không chịu nổi, cần bổ sung nước gấp, lại có nguồn nước ngay trước mắt, nó sẽ sớm không chịu đựng được mà phải mò ra thôi.”
Đề xuất Voz: Thiên Địa Lưu Tiên