Chương 743: Bầm thây

Trần Lộ nói: “Đừng có nói lăng nhăng, mau đáp lại đi.”

Diệp Thiếu Dương bị nàng dồn vào thế bí, không còn cách nào khác đành tự nhủ sau này hãy tính, dù sao Đạo Phong cũng không có ở đây, đến lúc thật sự gặp hắn thì mình lại tìm cách khác chống chế sau.

Trần Lộ hài lòng mỉm cười: “Được rồi, nói chuyện của chú đi, đều là người nhà cả, đại tẩu sẽ giúp chú phân tích.”

Diệp Thiếu Dương cạn lời toàn tập.

Đối mặt với cô nàng (à không, đại tẩu) vốn không thuộc về thế giới này, Diệp Thiếu Dương lại thấy dễ mở lời hơn. Hắn lập tức kể lại từ đầu đến cuối những rắc rối tình cảm giữa mình và ba cô gái.

Trần Lộ nghe xong, cười bảo: “Chú em đào hoa thật đấy, cả ba đại mỹ nữ đều thích chú.”

Diệp Thiếu Dương buông xuôi: “Nếu chị cũng trêu chọc tôi như bọn họ thì coi như tôi chưa nói gì đi.”

“Tẩu tử là người nhà, sao lại trêu chú được.” Trần Lộ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để chiếm ưu thế vai vế. Nàng trầm tư một lát rồi bắt đầu trao đổi sâu hơn với Diệp Thiếu Dương, đồng thời đưa ra ý kiến của mình.

Đây là lần đầu tiên Diệp Thiếu Dương tâm sự nỗi lòng với người khác. Sau một hồi trò chuyện cởi mở, tâm trạng hắn cũng dần trở nên nhẹ nhõm.

Thực ra Trần Lộ cũng không dạy bảo gì nhiều, nàng chỉ khuyên hắn hãy kiên định với lựa chọn ban đầu: Đó là không chọn ai cả, ít nhất là lúc này. Cứ thuận theo tự nhiên, dốc lòng bắt quỷ hàng yêu, để mọi chuyện lại sau này... khi thực sự phải lựa chọn hãy hay.

Trò chuyện xong, Diệp Thiếu Dương cảm thấy sảng khoái hẳn lên. Hắn chúc Trần Lộ ngủ ngon rồi leo lên giường đánh một giấc.

Sáng sớm hôm sau thức dậy, Diệp Thiếu Dương vệ sinh cá nhân, thay một bộ quần áo sạch sẽ. Lúc này Trần Lộ từ trong linh phù hiện ra, giống như một bậc tiền bối, chỉ bảo hắn cách ăn mặc sao cho đẹp trai một chút.

Theo gợi ý của Trần Lộ, Diệp Thiếu Dương xuống siêu thị dưới lầu mua một lọ gel vuốt tóc, sau đó theo yêu cầu của nàng, chải tóc theo kiểu mái ba bảy.

“Thế này... đẹp thật sao? Có vẻ hơi lỗi thời thì phải?” Diệp Thiếu Dương từ nhỏ lớn lên trên núi, người ở thị trấn nhỏ dưới chân núi cũng chẳng mấy ai sành điệu, bản thân hắn chưa từng chú ý đến kiểu tóc, đối với phương diện này vốn dĩ mù tịt.

“Đẹp lắm mà, tuy không so được với Đạo Phong nhưng cũng rất khá.”

Diệp Thiếu Dương soi gương một hồi, thấy đã bảy giờ, sợ lỡ việc chính nên đành cứ thế mà đi. Hắn để Trần Lộ ở lại trong phòng, còn mình vội vã rời khỏi khách sạn, bắt xe đến ga tàu hỏa.

Nhà ga chỉ cách đó năm phút đi xe, Diệp Thiếu Dương đứng ngẩn ngơ ở cửa ra đợi đến tám giờ, cuối cùng cũng thấy Nhuế Lãnh Ngọc xuất hiện. Cô mặc một chiếc váy liền màu trắng sữa, đeo kính râm trông cực kỳ ngầu, nổi bật giữa đám đông, tay kéo một chiếc vali hành lý.

Diệp Thiếu Dương vội vàng đón lấy, đỡ lấy vali từ tay cô, nhìn quanh quất rồi cười hì hì hỏi: “Chỉ có mình em thôi sao?”

“Nếu không thì còn ai?”

“Sư huynh kia của em đâu?”

Nhuế Lãnh Ngọc hỏi ngược lại: “Anh nhớ anh ta à?”

“Hỏi thăm chút thôi mà.” Diệp Thiếu Dương thầm đảo mắt, nhớ hắn chắc? Hắn chỉ mong cả đời này không phải gặp lại gã đó!

Diệp Thiếu Dương biết cô đi chuyến tàu đêm nên chưa ăn sáng, liền đưa cô đi ăn ở gần đó.

Khi hai người ngồi đối diện đợi món, Diệp Thiếu Dương phát hiện Nhuế Lãnh Ngọc cứ nhìn chằm chằm lên đầu mình. Hắn lập tức đắc ý cười: “Kiểu tóc này thấy thế nào?”

Nhuế Lãnh Ngọc mỉm cười nhàn nhạt: “Ai thiết kế kiểu tóc này cho anh vậy?”

“Một người bạn.”

“Nữ? Bao nhiêu tuổi rồi?”

“Ơ...”

Nhuế Lãnh Ngọc cười khẩy: “Anh đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ muốn biết đó là một bà cô bốn mươi hay năm mươi tuổi thôi.”

Diệp Thiếu Dương ngẩn người: “Sao có thể chứ, mới ngoài hai mươi thôi mà.”

“Không thể nào, người chải được kiểu tóc này ít nhất cũng phải bốn mươi tuổi trở lên. Mái ba bảy à, đó là mốt của những năm chín mươi đấy.”

Diệp Thiếu Dương đứng hình, bỗng nhiên vỗ đùi một cái đầy ảo não. Hắn chỉ mải nghĩ Trần Lộ là con gái mà quên mất một sự thật quan trọng: Nàng đã chết từ những năm chín mươi, lại bị nhốt trong tòa nhà giải phẫu suốt hai mươi năm, thẩm mỹ đương nhiên vẫn dừng lại ở trình độ của năm đó.

Mình nhờ nàng thiết kế kiểu tóc, chẳng phải là tự đào hố chôn mình sao?

Ăn xong, Diệp Thiếu Dương bắt xe đưa Nhuế Lãnh Ngọc về khách sạn nơi mình đang ở. Sau khi mở cửa phòng, hắn giúp cô mang hành lý vào trước.

Nhuế Lãnh Ngọc bước vào hai bước, đột nhiên quay đầu nhìn hắn: “Đây là phòng của anh?”

“Đúng vậy, nếu không sao tôi mở cửa được.” Diệp Thiếu Dương bước vào, liếc thấy Trần Lộ đang nằm trên giường thì khựng lại, vội vàng giải thích với Nhuế Lãnh Ngọc: “Không phải như em nghĩ đâu, cô ấy là quỷ, em không cảm nhận được quỷ khí sao?”

Nhuế Lãnh Ngọc “ồ” một tiếng: “Kim ốc tàng quỷ nhỉ.”

Diệp Thiếu Dương suýt chút nữa hộc máu. May mà lúc này Trần Lộ đã ngồi dậy, mỉm cười nắm lấy tay Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Cô nương đừng hiểu lầm, tôi là đại tẩu của chú ấy.”

Nhuế Lãnh Ngọc sững sờ, hồ nghi nhìn nàng: “Chị là vợ của lão Quách?”

Lần này đến lượt Trần Lộ muốn hộc máu. Sau khi Diệp Thiếu Dương tiến lên giải thích một hồi, Nhuế Lãnh Ngọc mới hiểu ra vấn đề, cũng không nói thêm gì nữa.

Diệp Thiếu Dương rót cho cô ly nước, mời cô ngồi xuống. Vốn định trò chuyện phiếm một lát, nhưng dưới sự thúc giục của Nhuế Lãnh Ngọc, hắn đành kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối.

Nhuế Lãnh Ngọc nghe xong, hỏi thêm một vài điểm nghi vấn, Diệp Thiếu Dương lần lượt giải đáp để cô nắm rõ ngọn ngành.

“Anh dẫn tôi đến phòng học đó đi, tôi muốn xem thi thể kia.” Nhuế Lãnh Ngọc đứng dậy nói.

“Em có muốn nghỉ ngơi một chút, ngủ một giấc không?”

“Tôi đến đây không phải để ngủ.” Nhuế Lãnh Ngọc dứt khoát bước ra ngoài. Diệp Thiếu Dương chỉ còn cách lật đật đuổi theo.

Hai mươi phút sau, hai người tiến vào tòa nhà giải phẫu, đi tới căn phòng 408 thật sự. Sau khi vào trong, họ đi thẳng đến chỗ chiếc quan tài. Hôm trước lúc rời đi, Diệp Thiếu Dương đã đậy nắp quan tài lại. Mở nắp ra, cái xác quái dị được bao bọc trong bộ kim ti thi y vẫn nằm im lìm bên trong.

Nhuế Lãnh Ngọc ghé sát vào quan sát một lúc, sắc mặt càng lúc càng nghiêm trọng. Cô lấy từ trong túi đeo vai ra một miếng kim loại hình bát giác to bằng đồng xu, đặt lên vị trí miệng của cái xác.

Cái xác lập tức run rẩy nhẹ. Nhuế Lãnh Ngọc dùng ngón tay ấn chặt miếng kim loại, một lát sau mới lấy ra, lật mặt áp sát miệng lên. Miếng kim loại vốn sáng loáng nay bị bao phủ bởi một lớp vật chất trông như tro đen.

Nhuế Lãnh Ngọc lấy bật lửa ra hơ miếng kim loại. Lớp tro đen lập tức hóa lỏng, biến thành từng giọt máu đen kịt không ngừng chảy xuống.

Nhìn qua chỉ là một lớp mỏng, vậy mà máu chảy ròng ròng suốt mấy phút đồng hồ mới cạn, miếng kim loại mới khôi phục lại dáng vẻ ban đầu.

“Đây là vật gì vậy?” Diệp Thiếu Dương kinh ngạc hỏi.

“Áp thi phiến (miếng ép xác). Ở Nam Dương có tập tục hạ táng ngậm tấm thiếc trong miệng. Tấm thiếc trên trăm năm có thể luyện chế thành pháp khí dùng để kiểm nghiệm mọi loại tà khí.” Ngừng một chút, Nhuế Lãnh Ngọc nói tiếp: “Chỉ với lớp oán khí này mà đã hóa lỏng thành nhiều thi huyết như vậy, có thể thấy bên trong thi thể này ẩn chứa oán khí kinh khủng đến mức nào.”

Ánh mắt Nhuế Lãnh Ngọc đảo qua cách bài trí trong phòng, lại ngồi xổm xuống xem xét linh đường. Cô đứng lên, thầm hít một hơi lạnh rồi nói: “Tám phần mười đây là một Hôn Thi!”

“Hôn Thi? Đó là cái gì?” Thân là Thiên sư nhưng Diệp Thiếu Dương cũng cảm thấy mờ mịt. Các loại cương thi hắn đều đã nghe qua, duy chỉ có Hôn Thi là chưa từng nghe tới. Cương thi mà cũng biết hôn mê sao?

Đề xuất Voz: [Tư vấn] cưa cô bạn thân nhất
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN