Chương 76: Quỷ mua mạng
Ăn tối xong ở một quán ăn gần nơi ở, hai người thong thả đi dạo trở về. Đi ngang qua một khu chợ đêm, Diệp Thiếu Dương thấy có sạp bày bán quần áo liền kéo Tiểu Mã đi tới, muốn mua vài bộ.
“Đi trung tâm thương mại đi, mấy thứ này quá...” Tiểu Mã liếc nhìn gã chủ quán vạm vỡ, không nỡ nói thẳng ra là đồ rẻ tiền.
Diệp Thiếu Dương nghe cũng hiểu, phản bác lại: “Đi trung tâm thương mại làm gì, đắt như thế, chẳng phải cũng giống nhau sao? Cậu nhìn chất vải này xem, còn cả nhãn hiệu này nữa, là Adidas-gers gì đó hẳn hoi, vào trung tâm thương mại liệu có mua được giá hời thế này không?”
Tiểu Mã nhìn mấy vị khách xung quanh đang cười trộm, thật lòng chỉ muốn giả vờ như bản thân không quen biết tên này.
Diệp Thiếu Dương nhanh chóng chọn được mấy bộ quần áo và hai đôi giày thể thao. Hỏi giá thì tổng cộng chưa đến năm trăm tệ. Anh đưa cho ông chủ sáu trăm tệ, chờ người ta thối tiền lẻ. Vừa ngẩng đầu lên, anh chợt thấy thất khiếu của ông chủ chảy máu, từng giọt máu đặc quánh hội tụ lại nơi cằm rồi nhỏ xuống xấp tiền mặt trên tay.
Anh giật mình kinh hãi, chớp mắt nhìn kỹ lại thì thấy ông chủ vẫn mang vẻ mặt hớn hở vì kiếm được tiền, trên mặt không hề có máu, trên tiền cũng không.
Ảo ảnh tử vong? Diệp Thiếu Dương nhíu chặt đôi mày.
“Này cậu em, tiền thối của cậu đây.” Ông chủ nhét một xấp tiền lẻ vào tay Diệp Thiếu Dương.
Diệp Thiếu Dương đếm qua một lượt, chợt thấy một tờ tiền màu xanh lục, trong lòng thầm kinh hãi nhưng vẫn bình tĩnh nói với ông chủ: “Ông chủ, tờ tiền này có vấn đề, đổi cho tôi tờ tiền mặt khác.”
“Vấn đề gì?”
“Chính ông nhìn đi.”
Ông chủ đón lấy tờ tiền, vừa nhìn xuống, sắc mặt bỗng chốc trắng bệch: Mệnh giá tờ tiền viết bằng chữ Hán là năm mươi tệ, nhưng hình đầu người phía trên lại đổi thành một vị trưởng giả đội mũ miện có tua rua, tướng mạo uy nghiêm, bên dưới có một hàng chữ: Cục Công Bộ Phong Đô ấn chế...
“Đây là... tiền âm phủ!” Ông chủ run giọng nói, “Ở đâu ra tiền âm phủ thế này!”
Diệp Thiếu Dương nói: “Tôi làm sao mà biết được, ông thối cho tôi tiền âm phủ là có ý gì?”
Ông chủ dần định thần lại, tròng mắt xoay chuyển rồi nói: “Cậu em, cậu làm thế là không đúng rồi. Lúc nãy tôi thối tiền cậu cũng thấy đấy thôi, toàn là nhân dân tệ, sao có thể có tiền âm phủ được? Có phải cậu muốn ăn vạ không? Dù thế cũng không nên dùng thủ đoạn hèn hạ này chứ, xui xẻo lắm.”
Diệp Thiếu Dương thấy ánh mắt lão ta láo liên là hiểu ngay vấn đề. Anh suy nghĩ một chút rồi không vạch trần, chỉ mỉm cười, kéo tay Tiểu Mã đang định lý luận, nháy mắt một cái rồi xoay người rời đi.
“Thiếu Dương, cậu kéo tôi làm gì? Tiền đó rõ ràng là của lão ta, sợ lão ta chắc?” Đi đến một góc khuất vắng vẻ, Tiểu Mã bực bội hừ hừ nói.
Diệp Thiếu Dương đem cảnh tượng mình nhìn thấy lúc trước kể lại: “Đó là ảo ảnh tử vong, rõ ràng có quỷ đang quấn lấy lão ta, lão ta sắp chết rồi. Người thường không thấy được, nhưng pháp sư có thể nhìn ra. Rất nhiều pháp sư dân gian chính là dựa vào điểm này để đoán định vận mệnh của người khác.”
Tiểu Mã ngẩn người, lẩm bẩm: “Vậy là lão ta chắc chắn phải chết sao?”
“Cũng không hẳn. Phàm là xuất hiện ảo ảnh tử vong thì đều là người sắp chết bất đắc kỳ tử. Nếu là tai nạn ngoài ý muốn thì vô phương cứu chữa, Sổ Sinh Tử đã có định số, bảo cậu chết lúc nào thì dù thế nào cũng không trốn thoát được. Nhưng có một loại đột tử mà Sổ Sinh Tử không ghi lại, đó chính là bị quỷ yêu tà linh hãm hại.”
“Rất nhiều người rõ ràng dương thọ vẫn còn, nhưng bị quỷ yêu làm hại thì vẫn cứ phải chết. Thế nên quỷ yêu không được hại người, kẻ hại người ắt sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc. Chỉ có một ngoại lệ duy nhất, cậu đã nghe qua chuyện ‘quỷ mua mạng’ chưa?”
Tiểu Mã căng thẳng lắc đầu: “Tôi làm sao biết mấy chuyện này được.”
Diệp Thiếu Dương liếc nhìn gã chủ quán vẫn đang bận rộn bán hàng, dù sao cũng phải chờ ở đây, không có việc gì làm nên anh kéo Tiểu Mã đến một chiếc ghế dài ven đường ngồi xuống, kể về điển tích quỷ mua mạng:
“Người sau khi chết, hồn phách đi vào Âm Ty. Nếu lúc còn sống không làm việc ác sẽ được đưa đến Luân Hồi Ty chờ đợi luân hồi. Vì quỷ hồn quá đông nên luân hồi cũng phải xếp hàng, có khi phải đợi một hai năm mới đến lượt. Còn một loại nữa được trưng dụng làm âm binh hoặc quỷ dịch, vào những dịp như ngày giỗ hay tiết Thanh minh có thể trở về nhân gian thăm thân nhân, coi như là một loại phúc lợi.”
“Những hồn ma này thường sẽ bị quỷ sai giám sát để tránh gây chuyện ở dương gian. Có một số quỷ hồn lúc còn sống bị người ta hại chết sẽ lợi dụng cơ hội này để đút lót cho quỷ sai, tìm về kẻ đã hại chết mình để đòi mạng. Nhưng chúng không thể trực tiếp ra tay mà phải đưa cho người đó một số tiền tương xứng với cái mạng, mới có thể hạ thủ. Tục gọi là quỷ mua mạng, nghĩa là: Ta dùng số tiền này để mua mạng của ngươi, sau đó ta có thể giết ngươi.”
Tiểu Mã nghe mà rùng mình, lẩm bẩm hỏi: “Chuyện như vậy Diêm Vương không quản sao?”
“Đây có thể coi là quy tắc ngầm của Âm phủ. Chỉ cần quỷ sai ngầm đồng ý, sự việc không quá mức quá đáng thì Diêm Vương sẽ không quản. Người bị giết sau khi biến thành quỷ xuống Âm phủ, vì chuyện này mà sẽ được trung hòa bớt một số tội nghiệt khi còn sống, nên họ cũng sẽ không kiện cáo lên trên.”
“Muốn mua mạng phải đạt được hai điều kiện: Một là oan hồn này khi còn sống không phạm sai lầm, sau khi chết không bị hình phạt, có cơ hội về dương gian thăm thân. Hai là hung thủ sát hại nó chưa bị pháp luật dương gian trừng trị, vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Trường hợp này không nhiều nên chuyện quỷ mua mạng cũng không thường xuyên xảy ra.”
Tiểu Mã nghe xong, quay đầu nhìn gã chủ quán kia. Đó là một gã đàn ông ngoài ba mươi tuổi, béo tốt, tướng mạo xấu xí. Bên cạnh lão là một mụ đàn bà mập mạp, chắc là vợ lão. Tiểu Mã lắc đầu nói: “Thật không nhìn ra, tên gian thương này mà trên người lại có án mạng.”
Diệp Thiếu Dương nói: “Hung thủ giết người đâu có khắc chữ lên mặt, người phàm sao nhìn ra được.”
“Cũng đúng.” Tiểu Mã gật đầu, “Nhưng mà Thiếu Dương, cậu định nhúng tay vào việc này sao? Người ta mua mạng là hợp pháp, lão này cũng là kẻ giết người, đâu cần thiết phải cứu lão?”
“Tất nhiên là không cứu, nhưng quỷ mua mạng không phải quy trình thông thường. Nếu có thể tránh được thì cứ để lão ta đền tội ở dương gian thì tốt hơn.” Diệp Thiếu Dương trầm ngâm nói.
“Vậy phải làm thế nào?” Tiểu Mã hỏi.
“Chờ một chút đi, trước tiên phải làm rõ xem tại sao người ta lại muốn mua mạng lão.”
Hai người cứ ngồi trên ghế, lặng lẽ quan sát gã chủ quán chờ gã dọn hàng. Gã chủ quán không hề biết tai họa sắp ập xuống đầu, vẫn đang văng nước miếng để quảng cáo hàng hóa, vui vẻ thu tiền, đếm tiền. Tiểu Mã lắc đầu, cảm thán: “Sắp chết đến nơi rồi mà vẫn còn ở đây bán mạng kiếm tiền, đúng là mỉa mai.”
Diệp Thiếu Dương cười nhạt, buông một câu đầy thâm thúy: “Người trên đời này, chẳng phải đều như thế sao?”
Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một chút, tối nay có lẽ sẽ cần đến Tạ Vũ Tinh nên gọi điện cho cô, báo vị trí hiện tại và bảo có việc quan trọng cần tìm, yêu cầu cô phải đến ngay.
“Đúng rồi Thiếu Dương,” Tiểu Mã đột nhiên nhớ ra một chuyện, hỏi: “Vàng mã nhân gian đốt xuống và tờ tiền âm phủ này, rốt cuộc cái nào mới là tiền tiêu ở Âm phủ?”
“Vàng mã không thể tiêu trực tiếp được, phải qua Tiền Ngân Ty đổi thành tiền âm phủ thì mới dùng được ở dưới đó.”
Tiểu Mã gật gù: “À, ra là ngoại hối.”
Hai mươi phút sau, Tạ Vũ Tinh tìm đến nơi. Đêm hôm khuya khoắt, cô chỉ mặc một chiếc áo thun bó sát, sơ vin trong chiếc quần short jean ngắn đến tận đùi. Dáng người bốc lửa phối với đôi chân dài trắng ngần khiến người ta nhìn vào mà muốn xịt máu mũi.
“Này, tên thần côn, muộn thế này gọi chị đây đến làm gì?”
Diệp Thiếu Dương lén liếc nhìn đôi chân dài của cô, cười nói: “Hẹn cô đi ăn.”
Tạ Vũ Tinh nhìn Tiểu Mã bên cạnh, hỏi: “Ba người cùng đi?”
“Ba người không được sao? Hay cô muốn hẹn hò riêng với tôi?”
Tạ Vũ Tinh đá anh một cái, mắng: “Đừng có đùa giỡn, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Diệp Thiếu Dương hất cằm về phía gã chủ quán đang bận rộn đến quên cả trời đất ở cách đó không xa, đem sự việc kể lại một lượt. Tạ Vũ Tinh nghe xong cũng kinh ngạc không thôi, nhìn Diệp Thiếu Dương lẩm bẩm: “Anh là pháp sư, loại chuyện này nên để anh làm chứ, tìm tôi làm gì?”
Diệp Thiếu Dương cố ý ghé sát vào tai cô, vừa hít hà mùi hương cơ thể dịu nhẹ, vừa trình bày kế hoạch của mình, nhân tiện liếc trộm phong cảnh dưới cổ áo thun của cô...
Đề xuất Voz: [Hồi ký] Những đóa hoa trong ký ức!