Chương 812: Thi Vương con đường cuối cùng
Đồng Giáp Thi Vương cũng chẳng phải hạng ngu xuẩn, nó cũng nhảy vọt qua, truy kích ba người.
Diệp Thiếu Dương vừa từ Quỷ Môn Quan trở về, lập tức lao vào chiến trường. Anh phi thân tới, giơ tay đánh ra một đạo Thần Phù, dán chuẩn xác lên lớp giáp đồng sau lưng Đồng Giáp Thi Vương.
“Thái Thượng Tam Thanh, tứ phương Đại Đế, thần uy thông thiên, Phần Thiên Diệt Địa, cấp cấp như luật lệnh!”
Phần Thiên Phù bỗng nhiên bùng nổ, dẫn động Tử Vi Thiên Hỏa. Ngọn lửa màu xanh lam trong nháy mắt lan ra khắp lưng Đồng Giáp Thi Vương.
Trong tiếng gào thét thảm thiết, Đồng Giáp Thi Vương ngã nhào xuống đất, lăn lộn qua lại. Diệp Thiếu Dương vẫy tay ra hiệu cho đám Dưa Dưa, cả ba hiểu ý, lập tức bay trở lại phía này.
Linh lực của linh phù nhanh chóng tán đi, ngọn lửa tắt ngấm. Đồng Giáp Thi Vương nằm dưới đất hừ hừ một hồi rồi lại đứng bật dậy. Nó xoay người đối mặt với đám người Diệp Thiếu Dương, hai tay giơ cao, thân thể vặn vẹo, phát ra một tiếng rống đinh tai nhức óc.
Lúc này Diệp Thiếu Dương mới có cơ hội quan sát kỹ kẻ đã chơi trò mèo vờn chuột với mình nãy giờ: Tên Đồng Giáp Thi Vương này khoác trên người bộ thanh đồng giáp sáng loáng. So với lũ Đồng Giáp Thi thông thường, bộ giáp này nhìn qua đã thấy là hàng cao cấp, có cả hộ tâm kính và đai lưng đầu sư tử, đầu đội mũ trụ tam tinh, đỉnh mũ còn gắn một túm lông đỏ.
Quả nhiên là trang phục của một vị tướng quân.
Khuôn mặt nó không bị che chắn, diện mạo xanh mét, ánh mắt dữ tợn, hai cặp răng nanh cương thi dài ngoằng chìa ra ngoài môi, bên trên còn dính thứ dịch nhầy màu vàng hôi hám.
Diệp Thiếu Dương nhớ tới việc đám nước bọt này từng chảy xuống mặt mình, hiện tại hơi thở vẫn còn vương mùi tanh hôi, lập tức cảm thấy buồn nôn. Anh rút Thất Tinh Long Tuyền Kiếm ra, chỉ thẳng vào Thi Vương hét lớn:
“Ta biết thừa một tờ Thần Phù không giết nổi ngươi. Đến đây, chúng ta đánh một trận ra trò!”
Đồng Giáp Thi Vương hú lên một tiếng quái dị, lao nhanh tới. Thân hình nó nhảy vọt qua hố nước muối, vồ về phía Diệp Thiếu Dương.
“Đi chết đi!” Diệp Thiếu Dương bấm kiếm quyết, nhắm thẳng đỉnh đầu Thi Vương mà chém xuống. Một đạo lam quang hiện lên, “ầm” một tiếng, Thất Tinh Long Tuyền Kiếm tuột khỏi tay bay mất, Đồng Giáp Thi Vương cũng bị đánh bật ngửa, rơi thẳng vào hố nước muối.
Một luồng khí lãng bốc lên không trung.
Hắc hắc, quyết đấu cái gì chứ, ngươi tưởng ta ngốc à? Diệp Thiếu Dương quỳ một gối xuống đất, tuy toàn bộ cánh tay phải tê dại không còn cảm giác, nhưng trong lòng lại thấy cực kỳ sảng khoái, coi như đã báo được thù bị bắt nạt lúc nãy.
Đồng Giáp Thi Vương quái khiếu nỗ lực bò dậy. Tiểu Mã và Tứ Bảo lập tức xông lên, người cầm xẻng công binh, người cầm Toái Hồn Trượng, dùng hết sức bình sinh nện thẳng vào đầu nó, đánh văng nó trở lại trong hầm.
Dựa vào luồng thi khí ngang ngược trong người, Đồng Giáp Thi Vương cư nhiên lại bò ra lần thứ hai.
Nhuế Lãnh Ngọc lách qua hai người, tế xuất Ngũ Bảo Kim Liên, dùng sức thổi một hơi. Kim Liên Nghiệp Hỏa hình thành một cột lửa phun ra, đánh văng Đồng Giáp Thi Vương trở lại hố thêm lần nữa.
Tứ Bảo và Tiểu Mã lại xông lên, bồi thêm một trận đòn tơi bời.
“Gào...” Đồng Giáp Thi Vương há to miệng, phun ra một luồng thi khí đen kịt, hất văng hai người ra xa. Nó dùng đôi tay bấu chặt lấy gạch mộ bên mép hố, lại một lần nữa bò lên.
Mọi người vô cùng kinh hãi, con Đồng Giáp Thi Vương này cũng quá đáng sợ rồi đi?
Vào thời khắc mấu chốt, vẫn là Diệp Thiếu Dương tiến lên dán thêm một tờ Thần Phù vào trán nó. Thủ ấn biến đổi, trên linh phù lóe lên một đạo tử quang, đánh văng Thi Vương vào lại trong hầm. Lần này, hồi lâu sau vẫn không thấy động tĩnh gì.
“Chết rồi à?” Tiểu Mã rón rén tiến lại gần, run rẩy hỏi.
Diệp Thiếu Dương vừa định mở miệng, chỉ nghe tiếng “ào” một cái, bọt nước trong hố bắn tung tóe. Đồng Giáp Thi Vương nhảy vọt lên, vồ tới.
Mọi người liên tục lùi lại phía sau, đáng tiếc Tiểu Mã đứng ở vị trí không thuận lợi, bị Thi Vương vồ trúng, đè nghiến xuống đất.
Diệp Thiếu Dương sững người, nhặt Thất Tinh Long Tuyền Kiếm định lao lên chém, nhưng lại thấy Thi Vương nằm im bất động.
Tiểu Mã la oai oái bò ra từ dưới thân Thi Vương, hai tay cào mặt, gào lớn: “Mau mang nước tới!”
Tứ Bảo vội vàng chạy lại phía vũng nước bên cạnh, xách một thùng nước qua, dội thẳng lên mặt Tiểu Mã.
Thùng nước kia vốn là do Nhuế Lãnh Ngọc chủ trương giữ lại, đề phòng trong lúc đối phó với Thi Vương có người bị bắn trúng nước muối tinh để kịp thời tẩy rửa, quả nhiên bây giờ đã phát huy tác dụng.
“Ta cũng phải rửa một chút.” Diệp Thiếu Dương dùng chỗ nước còn lại dội lên đầu lên mặt, rửa sạch hoàn toàn thứ dịch nhầy hôi thối kia. Anh ngồi bệt xuống đất thở hồng hộc, nhìn về phía Đồng Giáp Thi Vương. Lúc này, bộ giáp trên người nó đã phủ đầy một lớp rỉ xanh, cứng ngắc không thể cử động.
Cái gọi là Đồng Giáp Thi, lớp giáp đồng ấy vốn không phải mặc vào, mà là mọc liền với nhục thân, biến thành da thịt của chính nó.
Đồng Giáp Thi Vương dù có sức mạnh vô song cũng không cách nào xé mở lớp da thịt của chính mình, chỉ có thể quỳ rạp trên mặt đất, vặn vẹo thân thể, không ngừng gào khan.
Nhuế Lãnh Ngọc tiến lên, dùng Tùng Văn Cổ Định Kiếm đâm thẳng vào mắt nó, khuấy nát não bộ, triệt để kết liễu nó.
Đám Dưa Dưa cũng quây lại, cả hội ngồi bệt dưới đất thở dốc.
“Tên này lợi hại thật, nếu không có nước muối tinh, chưa chắc chúng ta đã đối phó nổi.” Trần Lộ cảm thán nói.
Diệp Thiếu Dương nhớ lại cảnh Thi Vương năm lần bảy lượt bò ra khỏi hố nước muối, trong lòng vẫn còn thấy rùng mình.
“Mẹ kiếp, sắp chết rồi còn đè ta một cái!” Tiểu Mã xoa xoa khuôn mặt đỏ bừng vì bị nước muối đốt, tức giận lẩm bẩm. Do bị sưng đỏ, mặt hắn trông càng béo hơn, nhìn chẳng khác gì một cái màn thầu mới ủ men.
Tứ Bảo vươn vai một cái rồi nằm vật ra đất, nói: “Cuối cùng cũng xong việc rồi...”
Diệp Thiếu Dương hít sâu vài hơi rồi bảo: “Vẫn chưa xong đâu. Đừng quên Lâm Tam sinh vẫn chưa tìm thấy, hơn nữa, gã và Thiên La Dạ Xoa đều từng nói, Đồng Giáp Thi Vương này có bốn Thủ Linh Đồng tử đi theo, nhưng chúng ta nãy giờ chưa gặp đứa nào cả.”
“Chẳng lẽ chúng đều ở dưới con sông ngầm kia?” Tứ Bảo giật mình.
“Chỉ có thể giải thích như vậy thôi.” Diệp Thiếu Dương đáp, “Hơn nữa bên dưới đó thi khí và yêu khí lan tràn, hiển nhiên là có chuyện. Dù thế nào cũng phải xuống xem một chuyến.”
“Được, nghỉ ngơi một chút đã.” Tứ Bảo ngồi dậy, thở dốc một hồi rồi giơ ngón tay cái với Diệp Thiếu Dương, cười nói: “Có thể ở trong không gian chật hẹp như vậy đấu với Đồng Giáp Thi Vương lâu thế mà vẫn toàn mạng trở ra, trong giới pháp sư đương đại, ước chừng không có người thứ hai.”
Tứ Bảo hiểu rõ, trong hoàn cảnh đó, cái được thử thách không phải là pháp lực mà là thân thủ và khả năng phản ứng nhạy bén. Đa số pháp sư chỉ biết làm phép, gặp yêu ma là phải bày trận trước, nếu rơi vào tình cảnh đó chắc chắn chỉ có con đường chết.
“Đừng nhắc nữa.” Diệp Thiếu Dương thở dài, uể oải nói.
Mọi người nghỉ ngơi một lát rồi cùng đi sang gian phòng bên trái. Đứng bên cạnh cái hố nghe ngóng, ngoại trừ tiếng nước chảy thì không có gì bất thường, cả nhóm quyết định đi xuống.
“Quy tắc cũ, phải có người ở lại đây canh chừng để tránh bị kẻ khác chặn đường lui. Nếu người bên dưới gặp nguy hiểm cũng có người ứng cứu.”
Ánh mắt Diệp Thiếu Dương lướt qua mọi người, dừng lại trên mặt Tuyết Kỳ và Trần Lộ: “Hai cô là quỷ, cảm quan linh mẫn, hai cô ở lại đây đi.”
Sau khi dặn dò kỹ lưỡng, những người còn lại bám theo sợi dây leo xuống, đi tới bên bờ suối ngầm.
“Hai phía đều có đường, chúng ta chia nhau ra hành động.” Diệp Thiếu Dương nói, “Ta và Lãnh Ngọc đi về phía hạ du, các ngươi đi ngược lên thượng du.”
“Con đi theo lão đại.” Dưa Dưa lên tiếng.
Đề xuất Ngôn Tình: Đào Hoa Ánh Giang Sơn