Chương 821: Hoàng Đế sống lại
Quách Thiếu Di hỏi: “Diệp Thiên sư cũng nghĩ như vậy sao?”
“Đừng hỏi tôi mấy chuyện này, tôi chỉ là một đạo sĩ, chỉ biết bắt quỷ trừ tà, những việc khác đều mặc kệ. Nếu các người là quỷ thì phải về Âm Ti trình diện để tiêu trừ nghiệp quả, đó là thiên lý. Nếu tôi gặp các người bên ngoài, tuyệt đối sẽ không để các người đi.”
Quách Thiếu Di lạnh lùng nói: “Chu Lệ còn ở Âm Ti, chúng ta tuyệt đối sẽ không xuống đó.”
Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Vậy thì không còn gì để bàn nữa rồi.”
Quách Thiếu Di hỏi lại: “Diệp Thiên sư thật sự không chịu giúp một tay sao?”
Diệp Thiếu Dương trầm ngâm không đáp.
Tiểu Thiến thấy tình hình này liền tiến lên một bước, chỉ vào mặt Diệp Thiếu Dương mắng: “Nương nương đã hạ mình nói với ngươi bấy nhiêu, lại còn ban thưởng bảo vật, tên đạo sĩ nhà ngươi còn muốn gì nữa? Lẽ nào ngươi nghĩ chúng ta chỉ biết nói lời mềm mỏng thôi sao?”
Dứt lời, ả vỗ tay một cái. Năm bóng người lục tục tiến vào thiên điện, bao vây lấy hai người Diệp Thiếu Dương.
Hắc Mao Sát!
Năm con Hắc Mao Sát nhìn chằm chằm hai người, chuẩn bị tư thế tấn công. Chỉ cần một mệnh lệnh phát ra, chúng sẽ lập tức lao vào xé xác đối phương.
“Muội tử, cô đang uy hiếp tôi đấy à?” Diệp Thiếu Dương nhìn Tiểu Thiến, khẽ nở nụ cười nhạt.
Trong đầu anh bắt đầu đánh giá thực lực đôi bên: Tiểu Thiến này lúc bắt Lâm Tam Sinh đã từng ra tay, đại khái có thể đoán được tu vi ít nhất cũng cấp Quỷ Thủ.
Vị Nương nương này vốn là Quỷ Thi, tu vi thâm bất khả trắc, cộng thêm năm con Hắc Mao Sát, lại còn có Lâm Tam Sinh ở bên cạnh... Cái này thật sự không cần đánh, trực tiếp đầu hàng cho xong.
“Diệp Thiên sư, tiểu sinh khuyên ngài nên đồng ý đi.” Lâm Tam Sinh đứng một bên chắp tay thi lễ, vẻ mặt vô cùng sốt ruột: “Cho dù Diệp Thiên sư không muốn giúp, tiểu sinh cũng sẽ không ra tay với ngài. Nhưng ngài dù sao cũng là do tôi mời tới, vạn nhất có chuyện gì bất trắc, tôi thật sự hổ thẹn khôn cùng.”
Hắn thở dài nói tiếp: “Một bên là chủ thượng, một bên là bạn tốt, Diệp Thiên sư, xin đừng làm khó tiểu sinh.”
Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn hắn: “Ngươi coi ta là bạn?”
“Luôn luôn là vậy!” Lâm Tam Sinh khẳng định chắc nịch.
“Có câu này của ngươi, ta sẽ không giết ngươi.”
Dứt lời, Diệp Thiếu Dương “xoảng” một tiếng rút Thất Tinh Long Tuyền Kiếm ra. Kiếm quang lấp lánh khiến mấy con Hắc Mao Sát cũng lộ vẻ sợ hãi, lùi lại phía sau vài bước.
Mũi kiếm chỉ thẳng về phía Quách Thiếu Di, Diệp Thiếu Dương lạnh lùng nói: “Ta không cần biết bà là Hoàng hậu hay là ai, ta vốn là kẻ ăn mềm không ăn cứng. Nếu bà thích dùng biện pháp mạnh, cùng lắm là đánh một trận, ta sợ bà chắc?”
Trong lòng anh đã tính toán sẵn, nếu thật sự đánh nhau, dù không phải đối thủ thì việc chạy trốn cũng không thành vấn đề. Cổ mộ này vốn không có cửa đóng then cài, một khi anh đã quyết tâm chạy, đối phương chắc chắn không ngăn nổi.
Quách Thiếu Di nhìn chằm chằm anh, vẻ đắc ý trong mắt rút đi, thay vào đó là sự kinh ngạc. Bà ta vốn tưởng rằng cục diện này có thể ép Diệp Thiếu Dương phải phục tùng.
Thế nhưng ánh mắt kiên định cùng khí thế anh dũng toát ra từ người anh khiến bà ta nhận ra rằng, vị đạo sĩ trước mặt này không hề đơn giản như bà ta nghĩ.
“Diệp Thiên sư, thật sự không suy nghĩ lại chuyện hợp tác sao?”
Thấy thái độ của bà ta dịu lại, Diệp Thiếu Dương trầm ngâm, chưa biết nên xử trí thế nào cho vẹn cả đôi đường.
Nhuế Lãnh Ngọc vốn nãy giờ vẫn đứng quan sát, bỗng tiến lên một bước, đứng kề vai sát cánh cùng anh, khẽ nói: “Giúp bà ấy đi.”
“Hả?” Diệp Thiếu Dương hơi giật mình nhìn cô.
“Nếu anh muốn đánh, em chắc chắn sẽ sát cánh cùng anh. Thế nhưng anh đã nghĩ kỹ chưa? Bà ấy dù là Hoàng hậu thì cũng phải nghe lời Hoàng đế. Anh cứu Kiến Văn Đế tỉnh lại, sau đó thuyết phục ông ấy đi địa phủ trình diện, chẳng phải tốt hơn sao?”
Diệp Thiếu Dương trong lòng khẽ động, nhưng vẫn nhíu mày: “Nhỡ ông ta không nghe thì sao?”
“Chưa thử sao biết được? Em cảm giác đàn ông thường dễ nói chuyện hơn phụ nữ. Vạn nhất thuyết phục được thì mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều. Nếu nói không thông thì lúc đó đánh cũng chưa muộn. Chỉ là thêm một đối thủ thôi, hồn thân của ông ta mới vừa phục hồi, có thể lợi hại đến mức nào chứ?”
Vài câu nói của cô khiến Diệp Thiếu Dương tỉnh ngộ. Hiện tại quả thực chưa đến mức phải liều mạng. Anh quay sang nhìn Quách Thiếu Di, nói: “Tôi đồng ý cứu Hoàng đế, nhưng lời lúc nãy bà cũng nghe thấy rồi đấy, đến lúc đó tôi sẽ thuyết phục Hoàng đế.”
Quách Thiếu Di cười nói: “Ngươi cứ việc thuyết phục, nếu thành công, ta cũng không phản đối.”
Tiến đến trước linh cữu Kiến Văn Đế, Diệp Thiếu Dương bảo Nhuế Lãnh Ngọc giúp nâng nắp quan tài lên. Anh mở ba lô lấy ra hộp kim châm Thập Bát Thần Châm, liên tục châm cứu cho Kiến Văn Đế đang nằm trong nước Vong Xuyên.
Sau đó, anh sử dụng mật thuật nội môn Mao Sơn, dùng cương khí phân định âm dương trong nước, khống chế ba hồn bảy vía di chuyển theo một quỹ đạo đặc biệt, rồi từ từ hợp nhất chúng lại.
Quá trình này cực kỳ hung hiểm. Ba hồn bảy vía này đã phân ly quá lâu, vốn có sự bài xích lẫn nhau, dù có sơ đồ song ngư khống chế cũng khó đảm bảo chúng không thoát ra ngoài.
Chỉ cần một đạo hồn phách thoát ly, làm loạn sơ đồ song ngư, phép thuật sẽ thất bại. Khi đó ba hồn bảy vía sẽ trở nên cuồng bạo, không thể khống chế lần nữa, chúng sẽ tàn sát lẫn nhau cho đến khi hồn phi phách tán.
Dưới góc nhìn của Nhuế Lãnh Ngọc, Diệp Thiếu Dương chỉ nhúng một bàn tay vào trong nước, nhắm nghiền mắt, không ngừng khuấy động theo quy luật của đạo pháp.
Thời gian trôi qua, cánh tay Diệp Thiếu Dương bắt đầu run rẩy, mồ hôi trên mặt vã ra như mưa, thấm đẫm cả vạt áo.
Nhuế Lãnh Ngọc siết chặt nắm tay, lòng lo lắng không thôi. Sự chú ý của cô hoàn toàn đặt trên người anh, nên không chú ý đến việc Quách Thiếu Di đã lặng lẽ lui ra ngoài Minh điện làm việc gì đó rồi mới quay trở lại.
Cuối cùng, Diệp Thiếu Dương ngừng cử động, mở mắt ra và hít một hơi thật sâu.
Nhuế Lãnh Ngọc tiến lên kiểm tra, lúc này mới phát hiện nước Vong Xuyên trong quan tài đã cạn khô, hồn ngư cũng biến mất. Kiến Văn Đế vẫn nằm đó, không hề nhúc nhích.
Diệp Thiếu Dương thở phào, rút những cây kim châm trên ba đại quỷ huyệt của Kiến Văn Đế ra. Sau đó, tay phải anh lấy từ hộp kim mười cây ngân châm lớn nhỏ khác nhau, kẹp giữa các đầu ngón tay, tay trái liên tục lấy ra và đâm vào các vị trí trên người Kiến Văn Đế.
Tốc độ ra tay của anh cực nhanh, khiến người ta hầu như không nhìn rõ được, nhưng vị trí đâm ngân châm lại chính xác tuyệt đối, không sai một ly.
Quách Thiếu Di nhìn ra sự tinh diệu trong đó, khẽ gật đầu, lộ vẻ vui mừng lẩm bẩm: “Diệp Thiên sư này công lực thật xuất thần nhập hóa, chẳng phải người phàm. Dù cho Quốc sư có sống lại, cũng chưa chắc đã có thủ đoạn như thế này!”
Lâm Tam Sinh mỉm cười gật đầu, còn Tiểu Thiến thì khinh khỉnh hừ một tiếng.
“Xong việc!” Diệp Thiếu Dương kêu lên một tiếng rồi ngồi bệt xuống đất, hổn hển thở dốc.
Quách Thiếu Di vội vàng lao tới kiểm tra. Thấy Kiến Văn Đế vẫn nằm im lìm, trên huyệt Nhân trung vẫn còn cắm một cây châm lớn, bà ta vội hỏi: “Sao ngài ấy vẫn chưa tỉnh?”
“Tôi phải điều tức để khôi phục pháp lực đã.” Diệp Thiếu Dương trừng mắt nhìn bà ta: “Nếu không, lấy gì để thương lượng với các người? Cây châm đó đã khóa chặt mạch lạc quỷ khí, nếu bà muốn ông ta tỉnh lại ngay thì cứ thử rút ra xem. Nhưng nếu rút không đúng cách khiến ông ta hồn phi phách tán thì đừng có trách tôi.”
Quách Thiếu Di vừa định đưa tay ra liền rụt lại, mỉm cười nhạt với Diệp Thiếu Dương.
“Vậy thì chờ Diệp Thiên sư một lát vậy.”
Diệp Thiếu Dương ngồi khoanh chân, vận dụng Đại Chu Thiên Tâm Pháp để thổ nạp hai vòng. Sau khi pháp lực đã hồi phục được phần lớn, anh mới đứng dậy vươn vai một cái, tiến lại gần tùy ý rút cây kim châm ra, cười hì hì với Quách Thiếu Di:
“Tôi lừa bà đấy, cứ rút đại ra là được thôi.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Nhất Thế Độc Tôn