Chương 830: Thân hãm hỏa hải 2
“Ầm!” một tiếng vang thật lớn, một thanh xà đá từ phía trước rơi xuống, lửa đỏ bắn tung tóe. Hai người vội vàng lùi lại, nhìn kỹ một cái, suýt chút nữa là tắt thở:
Thanh xà đá khổng lồ này lại vừa vặn rơi xuống ngay gần cổng vòm, chặn đứng lối ra. Trên mặt đá đầy dầu hỏa, lửa cháy hừng hực.
“Xui tận mạng rồi!” Diệp Thiếu Dương kêu to. Nếu bây giờ mà nhảy qua xà đá đi ra ngoài, chắc chắn sẽ bị nướng chín.
Nhưng đây là cửa ra duy nhất, nếu tiếp tục chần chừ, tình hình chỉ càng tồi tệ hơn.
“Xông lên đi!” Nhuế Lãnh Ngọc cắn răng một cái, kéo Diệp Thiếu Dương định xông tới. Kết quả, lại một đống ngói vỡ cùng xà đá đổ xuống, chặn đứng cửa ra một cách kín mít, hoàn toàn phong tỏa lối thoát.
“Hiểu rồi.” Nhuế Lãnh Ngọc thở dài một tiếng, “Đây là cơ quan được thiết kế trong mộ thất, một khi dầu hỏa Thiên Bảo Long bốc cháy, các xà đá gần cửa ra sẽ rơi xuống trước để phong tỏa mộ thất, khiến kẻ trộm mộ không thể thoát ra ngoài...”
Nhìn quanh quất, xà đá và ngói vỡ không ngừng rơi xuống, trần điện đã cháy thành một biển lửa.
Hai người cẩn thận né tránh những thanh xà đang rơi và ngọn lửa đang lan rộng, cảm giác không khí xung quanh ngày càng nóng, trong lòng lo lắng vạn phần.
“Vào trong quan tài Ngọc Tủy tránh một lát!”
Diệp Thiếu Dương nhìn thấy cỗ quan tài ngọc, chợt nhớ ra nó có tác dụng ngăn cách hơi thở bên trong và bên ngoài, hơn nữa lại sinh ra từ vùng đất cực Bắc lạnh giá, là tinh hoa của hàn băng, có lẽ có thể cách nhiệt.
Hai người cực nhanh trèo vào trong quan tài. Vừa vào đến nơi, lập tức cảm nhận được một luồng khí lạnh thấu xương, vô cùng dễ chịu.
Hơn nữa, cỗ quan tài ngọc này không chỉ cách nhiệt mà còn ngăn được khói xông vào.
Hai người lập tức cảm thấy hô hấp thuận tiện hơn, hít một hơi thật sâu.
“Tiếc là nước Vong Xuyên đã bị hút cạn khi tụ hồn cho Kiến Văn Đế, nếu không thấm ướt toàn thân thì vẫn còn cơ hội thoát ra.”
Diệp Thiếu Dương nhìn quanh, thấy cảnh tượng hỏa hoạn thảm khốc xung quanh. Dầu hỏa Thiên Bảo Long tựa như vô tận chảy xuống, toàn bộ mộ thất hầu như đều bốc cháy. Nếu không nhờ cỗ quan tài ngọc này, có lẽ hai người giờ đã táng thân trong biển lửa.
“Không còn hy vọng nữa rồi...” Nhuế Lãnh Ngọc thu hồi ánh mắt, lộ vẻ sầu thảm nhìn Diệp Thiếu Dương, “Chúng ta ở đây tạm thời thì không sao, nhưng một khi oxy bị đốt sạch, chúng ta nhất định sẽ bị chết ngạt trong này... Chắc chắn phải chết.”
Diệp Thiếu Dương nắm lấy một bàn tay nàng, nhìn cảnh tượng đáng sợ xung quanh. Hắn không nói những lời vô ích như “trời không tuyệt đường người”. Bản thân pháp thuật dù cường thịnh đến đâu thì vẫn là thân xác phàm trần, đối mặt với tai họa thế này cũng hoàn toàn bất lực.
Không ngờ sau bao lần cửu tử nhất sinh, ngay cả Hoàng đế cũng giết được, cuối cùng lại chết ở nơi này...
Hai người thẫn thờ không nói nên lời. Theo những thanh xà đá không ngừng rơi xuống cùng ngọn lửa ngút trời, khát vọng sống sót trong lòng họ cũng lụi tàn dần.
“Xong rồi, hết thật rồi.” Diệp Thiếu Dương thở dài một tiếng, nói với Nhuế Lãnh Ngọc: “Nàng lại đây ngồi cạnh ta đi.”
Quan tài ngọc rất lớn, đủ chỗ cho hai người ngồi cạnh nhau.
Diệp Thiếu Dương đưa tay kéo Nhuế Lãnh Ngọc, nàng không phản đối, ngồi sát lại. Hai người vai kề vai, tay nắm chặt tay.
“Có hối hận không?”
Biết rõ là phải chết, Nhuế Lãnh Ngọc ngược lại trở nên bình tĩnh, nàng nhìn chằm chằm Diệp Thiếu Dương mà hỏi.
“Cái gì? Hình như người đòi tới giết Thi Vương là ta, nàng là đi theo ta, lẽ ra phải là ta hỏi nàng mới đúng chứ.”
“Không, ta đang nói chuyện ngươi vì ta mà giết Kiến Văn Đế, có khả năng bị Âm Ti trọng phạt, ngươi có hối hận không?”
Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Đều sắp chết cả rồi, Âm Ti có phạt hay không cũng chẳng quan trọng nữa.”
“Nhưng lúc đó ngươi đâu có biết chúng ta sẽ chết ở đây. Nếu như bây giờ chúng ta được cứu, Âm Ti đến bắt ngươi, ngươi có hối hận không?”
“Nàng thấy ta hối hận bao giờ chưa? Nếu cho làm lại một lần nữa, ta vẫn sẽ giết cái thằng chó chết đó!”
Diệp Thiếu Dương cười lớn, dường như quên mất mình đang ở trong hoàn cảnh hiểm nghèo đáng sợ.
Nhuế Lãnh Ngọc thở dài: “Ngươi không nên chết ở nơi này. Ngươi là Thiên sư nhân gian, đáng lẽ phải tung hoành thiên hạ, trảm yêu trừ ma, thế nhưng...”
Diệp Thiếu Dương siết chặt tay nàng, mỉm cười: “Ta cũng không cam tâm chết như thế này. Thế nhưng... có thể chết cùng nàng cũng coi như xứng đáng. Hơn nữa lại còn nằm chung một cỗ quan tài, xem như sau khi chết được cùng ngủ một giấc, ha ha, tang lễ cũng miễn luôn cho rảnh.”
Nhuế Lãnh Ngọc cắn môi, nhìn khói bụi mù mịt trong minh điện.
Do xà đá liên tục rơi và lửa cháy dữ dội, trần điện đã xuất hiện nhiều vết nứt, không còn dầu hỏa chảy xuống nữa.
Trong minh điện này vốn dĩ không có nhiều thứ để cháy, tất cả đều nhờ vào dầu hỏa. Chờ số dầu này cháy hết, lửa chắc chắn sẽ tắt.
Nhuế Lãnh Ngọc cảm thấy bắt đầu khó thở, nàng thầm đoán định, bọn họ chắc chắn không trụ được đến lúc đó. Nàng khẽ thở dài, từ bỏ tia hy vọng sống cuối cùng, tựa đầu vào vai Diệp Thiếu Dương.
Diệp Thiếu Dương cũng nhận ra tình cảnh tương tự, hắn dứt khoát không nghĩ ngợi gì thêm nữa.
“Có một câu hỏi ta chưa kịp hỏi nàng. Trước đó nàng chẳng phải phản đối ta giết Kiến Văn Đế sao? Về sau khi ta bắt được hắn, Chu Lệ ra tay cứu viện, tại sao nàng lại giúp ta ngăn cản ông ta?”
Nhuế Lãnh Ngọc dịu dàng nói: “Ngươi không nghĩ ra sao?”
“Chính vì không hiểu nên mới hỏi nàng đây.”
“Lúc đầu, ta không muốn ngươi vì ta mà làm ra những chuyện không thể cứu vãn, cho nên mới cực lực ngăn cản. Thế nhưng sau khi ngươi đã bắt được Kiến Văn Đế, ta biết mình không cách nào ngăn nổi nữa...”
“Nếu ta không đỡ nhát đó, ngươi nhất định sẽ liều mạng chịu thương tích để giữ bằng được Kiến Văn Đế. Ta không muốn ngươi bị thương.”
Diệp Thiếu Dương quay sang nhìn nàng, cười nói: “Nàng vừa ra tay là đã trở thành đồng phạm của ta rồi, không sợ Âm Ti cũng tìm nàng gây rắc rối sao?”
Nhuế Lãnh Ngọc cũng mỉm cười.
“Ta chính là muốn như vậy. Đến lúc đó nếu ngươi xuống địa ngục chịu khổ, ta cũng có thể đi cùng.”
Diệp Thiếu Dương nghe xong những lời này thì lặng người đi vì xúc động. Hắn ghé sát mặt lại, Nhuế Lãnh Ngọc hơi lùi về phía sau, đưa tay che lại.
“Dù sao cũng sắp chết rồi, hay là cho ta một nụ hôn tử thần đi chứ.”
Da mặt Nhuế Lãnh Ngọc ửng hồng, cười nói: “Ngươi đã đoán ra ba chữ kia chưa?”
“Chuyện này... đến nước này rồi còn phải đoán sao?”
“Đương nhiên rồi, sau khi chết thành quỷ thì mọi chuyện vẫn vậy thôi.” Nhuế Lãnh Ngọc gắng sức hít thở, giọng nói có chút hổn hển: “Sau khi chết, ngươi có dự tính gì không... Có đi luân hồi không?”
“Nàng có đi không?”
Nhuế Lãnh Ngọc gật đầu.
“Ta là pháp sư, nếu không nhập luân hồi, hậu quả sẽ rất đáng sợ... Ngươi biết mà...” Oxy càng ngày càng ít, Nhuế Lãnh Ngọc phải gắng sức hít khí mới có thể nói tiếp: “Một khi để... quỷ sai bắt gặp, họ sẽ áp giải về địa phủ... thậm chí là diệt hồn tại chỗ...”
Vành mắt Diệp Thiếu Dương ướt đẫm, hắn hít một hơi thật mạnh, siết chặt tay nàng nói: “Vạn nhất chúng ta không có duyên tam sinh, kiếp sau không gặp được nhau thì phải làm sao?”
Nhuế Lãnh Ngọc đăm đăm nhìn hắn.
“Cho nên... ta không đi luân hồi. Ta sẽ ở lại nhân gian, chờ nàng chuyển thế... rồi lại tìm nàng, đánh thức ký ức của nàng...”
Nhuế Lãnh Ngọc mỉm cười: “Vậy ta cũng không đi luân hồi nữa.”
Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, hiểu được ý nàng, hắn đưa tay ôm chặt lấy nàng: “Không hối hận chứ?”
Nhuế Lãnh Ngọc lắc đầu.
Đề xuất Voz: MỞ MÀN BỊ LỘ THẾ TỬ GIẢ TA LẬP TỨC XƯNG ĐẾ