Kim Oánh nghiêng đầu, trầm tư suy nghĩ một lát rồi nói: “Thật sự là không nhớ ra được chút nào cả. Diệp tiên sinh, tôi không nói dối đâu.”
Vào lúc cô nói câu này, Lâm Tam Sinh đã đoán được người thư sinh kia chính là mình, trên mặt lộ rõ vẻ kích động tột độ.
Diệp Thiếu Dương nháy mắt ra hiệu cho hắn đừng vội vàng, sau đó gật đầu với Kim Oánh và nói: “Tôi tin cô. Cô nói tiếp đi, cô còn mơ thấy gì nữa không?”
“Đều là những mảnh ký ức vụn vặt... Tôi không biết diễn tả thế nào, nhưng có một cảnh tượng khiến tôi ấn tượng rất sâu sắc. Trên một quảng trường thời cổ đại, tôi thấy người thư sinh đó bị chém đầu, lúc anh ấy chết vẫn mỉm cười với tôi...”
“Thế nhưng dáng vẻ của anh ấy không hề đáng sợ chút nào, nụ cười ấy rất dịu dàng, không mang lại cho tôi cảm giác kinh hoàng. Thậm chí sau khi tỉnh dậy, tôi cũng không sợ hãi, chỉ cảm thấy rất kỳ quái.”
“Từ nhỏ đến lớn, tôi đã mơ thấy những giấc mơ tương tự như vậy rất nhiều lần. Sau khi trưởng thành, tôi có đi gặp bác sĩ tâm lý, bác sĩ giải thích rằng do từ nhỏ tôi xem quá nhiều phim cổ trang nên trong tiềm thức để lại dấu ấn không phai. Những thuật ngữ chuyên môn đó tôi không nói rõ được, nhưng tôi cảm thấy chuyện không đơn giản như vậy...”
Kim Oánh lắc đầu: “Cũng may mấy năm nay tôi không còn mơ thấy như vậy nữa, nhưng chuyện này vẫn luôn quanh quẩn trong lòng không sao xua đi được. Tôi rất muốn có một lời giải thích khoa học... không đúng, phải là một lời giải thích hợp lý.”
Nói xong, cô nhìn Diệp Thiếu Dương cười ngượng ngùng: “Xin lỗi, vừa thấy Diệp tiên sinh là tôi lại không kìm được mà nói dài dòng như vậy, mong Diệp tiên sinh thứ lỗi.”
Diệp Thiếu Dương cười đáp: “Nếu cô muốn nghe giải thích theo khoa học thì cứ tin vị bác sĩ kia đi, còn lời giải thích của tôi chắc chắn là không khoa học rồi.”
Đôi mắt Kim Oánh sáng lên: “Diệp tiên sinh biết rõ chuyện này là thế nào sao?”
“Rất đơn giản, những chuyện này đều là ký ức từ kiếp trước... hoặc là từ nhiều kiếp trước của cô còn sót lại trong thần thức. Bình thường cô không nhớ ra được, nhưng sau khi ngủ say, thần thức phiêu lãng, những ký ức này sẽ trỗi dậy và chuyển hóa thành mộng cảnh.”
“Tình huống như vậy rất nhiều người đều gặp phải. Trong giấc mơ, họ vô tình chạm đến một vài đoạn ký ức của tiền kiếp, nhưng lặp đi lặp lại nhiều lần và rõ ràng như cô thì đúng là rất hiếm thấy.”
“Kiếp trước sao?” Kim Oánh ngơ ngẩn nhìn anh, lẩm bẩm: “Con người thật sự có kiếp trước sao?”
Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Tôi đã nói đến mức này rồi, nếu cô ngay cả điều này cũng không tin thì chúng ta không thể trò chuyện tiếp được.”
“Nếu đúng là như vậy, chẳng phải người chết sau khi xuống âm phủ đều phải uống canh Mạnh Bà để quên hết mọi chuyện sao?”
“Đúng vậy, nhưng có những ký ức khắc sâu vào thần thức, dù có uống canh Mạnh Bà cũng sẽ để lại một chút tàn niệm. Cô thuộc về trường hợp này, những tàn niệm đó không chắp nối lại được với nhau, nên cô không thể nhớ ra bất cứ sự việc cụ thể nào.”
Ánh mắt Kim Oánh dao động, cô đang cân nhắc lời nói của Diệp Thiếu Dương.
“Vậy thì, người thư sinh luôn xuất hiện trong mơ là ai?”
Diệp Thiếu Dương liếc nhìn Lâm Tam Sinh đang nước mắt lưng tròng, nói: “Có lẽ là người yêu của cô ở một kiếp nào đó, tình cảm của hai người quá sâu đậm nên mới để lại tàn niệm.”
“Người yêu kiếp trước... Liệu anh ấy có cùng đầu thai với tôi, để làm người yêu của tôi ở kiếp này không?”
“Chuyện đó thì không chắc chắn. Nếu sau khi chết cả hai vẫn không oán hận đối phương, kiếp sau cùng nhau đầu thai thì có thể nối lại tiền duyên, trừ khi một bên thay lòng đổi dạ.”
Diệp Thiếu Dương bưng ly rượu vang lên nhấp một ngụm, cảm thấy thời cơ đã chín muồi, liền nói: “Để tôi kể cho cô nghe một câu chuyện về kiếp trước và kiếp này.”
“Có một người đàn ông, lúc sinh thời tình cảm với một cô gái rất tốt, nhưng họ lại bị người ta chia cắt. Người đàn ông bị giết hại, cô gái vì anh ta mà tự sát.”
“Hồn phách cô gái xuống Âm Ti, Phán quan cảm động trước sự kiên trinh của cô nên đã định đoạt cho họ kiếp sau có thể nối lại tiền duyên. Thế nhưng hồn phách người đàn ông kia vì một vài lý do mà bị mắc kẹt ở một nơi, mấy trăm năm vẫn chưa vào Âm Ti.”
“Phán quan cũng không thể để cô gái này đời đời kiếp kiếp đều cô độc lẻ bóng, không có bạn đời chung sống, vì vậy đã cắt đứt nhân duyên của họ...”
“Sau này, quỷ hồn của người đàn ông cuối cùng cũng thoát ra được. Anh ta không muốn xuống Âm Ti chịu phạt, một lòng muốn tìm lại người yêu kiếp trước. Tìm mãi tìm mãi, cuối cùng anh ta cũng tìm được cô gái này, nhưng cô ấy đã trải qua mấy đời luân hồi, sớm đã không còn biết anh ta là ai nữa...”
Nói đến đây, Diệp Thiếu Dương nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Cô nói xem, hai người bọn họ liệu còn cơ hội ở bên nhau không?”
Lâm Tam Sinh nhìn cô với vẻ mặt đầy căng thẳng và mong đợi.
Chu Tĩnh Như cũng dán mắt vào cô, chờ đợi câu trả lời.
“Cô gái đó đã kết hôn chưa?”
“Giả sử là chưa đi?”
Kim Oánh hoàn toàn không biết nhân vật chính trong câu chuyện chính là mình, cô suy nghĩ kỹ rồi nói: “Mối tình người và ma sao, nghe có vẻ thật không tưởng. Nhưng nếu kiếp trước họ đã từng có một tình yêu khắc cốt ghi tâm như vậy, thì việc tiếp tục cũng không có gì là không thể.”
“Giả sử đó là cô thì sao?”
“Tôi ư?” Kim Oánh mỉm cười nói: “Giả sử anh ấy có thể chứng minh mình là người yêu kiếp trước của tôi, tôi cũng sẽ không từ chối đâu.”
Lâm Tam Sinh nghe thấy câu này thì nước mắt trào ra.
Diệp Thiếu Dương và Chu Tĩnh Như nhìn nhau, thầm mỉm cười.
“Thật ra, chân tướng là thế này...” Diệp Thiếu Dương cân nhắc một chút, định thẳng thắn với Kim Oánh. Đúng lúc này, điện thoại của Kim Oánh reo lên, cô nói lời xin lỗi rồi đứng dậy đi ra một bên nghe máy.
“Diệp huynh đệ, một lát nữa cậu định nói rõ với cô ấy sao?” Lâm Tam Sinh ghé sát lại, tràn đầy mong đợi nhìn Diệp Thiếu Dương.
“Nói rõ, sau đó... xem cô ấy tính thế nào.”
“Cô ấy vừa mới nói rồi mà, cô ấy đồng ý.”
Diệp Thiếu Dương lườm hắn một cái, lấy ra một lá linh phù, dùng bút chu sa bắt đầu vẽ.
“Anh đang làm gì vậy?” Chu Tĩnh Như tò mò hỏi.
“Lát nữa tôi sẽ dùng Dẫn Hồn Phù để kéo hồn phách cô ấy ra ngoài rồi mới nói cho cô ấy biết chân tướng, sau đó mới hoàn hồn. Chỉ có như vậy mới có thể xóa đi đoạn ký ức này nếu cần thiết.” Diệp Thiếu Dương vừa vẽ phù vừa nói.
“Ý anh là...”
“Nếu cô ấy đồng ý thì đương nhiên dễ xử lý, còn nếu cô ấy không đồng ý, chuyện này sẽ gây ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống của cô ấy, tuyệt đối không thể để cô ấy giữ lại đoạn ký ức này.”
Nói xong, anh liếc nhìn Lâm Tam Sinh một cái: “Giả sử cô ấy đồng ý, tôi sẽ đưa anh xuống Âm Ti làm quỷ sai để tích lũy âm đức. Đợi sau khi cô ấy qua đời, tôi sẽ nghĩ cách để hai người nối lại duyên xưa, cùng nhau đầu thai.”
Lâm Tam Sinh cảm kích chắp tay bái tạ.
“Đừng vội cảm ơn, người ta còn chưa đồng ứng mà.”
“Cô ấy nhất định sẽ đồng ý. Thái độ vừa rồi của cô ấy đã rất rõ ràng rồi.” Lâm Tam Sinh cười ngây ngô, cảm thán: “Mấy trăm năm nay, cuối cùng cũng không uổng công chờ đợi...”
Diệp Thiếu Dương lắc đầu thở dài. Hai người họ thì xong rồi, còn anh lại sắp phải bận rộn, còn phải tìm Tiêu lang quân tặng lễ để Lâm Tam Sinh được ở lại địa phủ. Đến lúc Kim Oánh chết, làm sao để giúp bọn họ tu tiếp duyên kiếp sau cũng là một chuyện phiền phức.
Chu Tĩnh Như nhận ra anh đang gặp khó khăn, liền vỗ vỗ cánh tay anh, mỉm cười nói: “Thiếu Dương ca, đừng làm khó mình quá, vun đắp cho một đôi nhân duyên cũng là chuyện tích âm đức mà.”
“Tích âm đức cái gì chứ!” Diệp Thiếu Dương tức giận nói: “Đây là hành vi vi phạm pháp luật của Âm Ti đấy!”
Lâm Tam Sinh nghe vậy thì cười xòa: “Việc này cũng chỉ có Diệp thiên sư cậu mới có thể hoàn thành, pháp sư khác dù có gan cũng không có thực lực này đâu!”
“Bớt nịnh hót đi!”
Đề xuất Voz: Tán lại em sau nhiều năm xa cách...