“Dựa vào cái gì mà sai bảo tôi!” Diệp Thiếu Dương rất khó chịu, quay đầu nhìn Tiểu Mã: “Tiểu Mã, đi đi.”
“Cậu dựa vào cái gì mà sai bảo mình!” Tiểu Mã còn khó chịu hơn.
“Không thể để cậu ta giặt được,” Tạ Vũ Tinh nhướng mày nhìn hắn, “Bên trong có nội y chị đây mới vừa thay ra.”
Tiểu Mã bật cười, nhìn Diệp Thiếu Dương với vẻ hả hê.
Diệp Thiếu Dương ngây người một lát, ánh mắt vô thức dời xuống trước ngực nàng...
“Nhìn cái gì mà nhìn!” Tạ Vũ Tinh hiểu ra, hét lên, “Chị có mặc đồ lót nhé, mới mua lúc nãy đấy! Đồ lưu manh!”
Diệp Thiếu Dương lúng túng gãi đầu.
Đùa giỡn đủ rồi, Tạ Vũ Tinh bắt đầu nói vào chính sự.
Trước đó cô đã kể sơ qua một lần, có một người mẹ đơn thân cực kỳ vô trách nhiệm, bỏ nhà ra đi, lại đem hai đứa con chưa đầy ba tuổi khóa chặt trong phòng, cuối cùng để chúng chết đói một cách thảm khốc. Kể từ đó, tòa nhà ấy bắt đầu xảy ra các sự kiện linh dị, vì vậy vụ án đã được chuyển giao cho khoa điều tra hành vi linh dị của bọn họ.
“Hiện tại người mẹ kia đã bị bắt, có xử tử lăng trì tôi cũng thấy không đủ hả giận!” Tạ Vũ Tinh đầy phẫn nộ, “Cậu không biết hai đứa trẻ kia thảm đến mức nào đâu. Này, cậu có muốn nghe chi tiết lúc tụi nhỏ bị chết đói không?”
“Không muốn nghe!” Diệp Thiếu Dương trả lời không cần suy nghĩ. Chỉ nghe đến chuyện trẻ con bị chết đói là trong lòng cậu đã rất khó chịu rồi, nghe thêm chi tiết sợ là tối nay khỏi ngủ luôn.
“Giờ cậu không có việc gì chứ? Nếu không thì đi ngay bây giờ đi, chuyện này trì hoãn cũng lâu rồi, giải quyết sớm cho xong.”
Diệp Thiếu Dương nhìn cô một cái: “Cô... không thấy mệt sao?”
“Cũng bình thường, lúc ở dưới mộ tôi cũng đâu phải chủ lực, chỉ đánh hạ thủ thôi. Lát nữa dù sao cũng là cậu ra sức, tôi chỉ đi theo thôi mà, đi thôi.”
Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ nhún vai, vốn định gọi cả Tiểu Mã theo, nhưng tên này thực sự đã mệt rã rời, vừa nằm xuống ghế sa lon đã lăn ra ngủ mất.
Tạ Vũ Tinh vừa lái xe vừa thuật lại các chi tiết liên quan đến sự kiện linh dị một lần nữa, nói xong liền hỏi Diệp Thiếu Dương: “Chuyện này cậu thấy thế nào?”
“Còn thấy thế nào nữa, thì là ma ám chứ sao. Nghĩ cách tìm được hai đứa nhỏ này, đưa xuống Âm Ti là xong. Quan trọng là... có tiền thưởng không?”
Tạ Vũ Tinh nhướng mày: “Không có tiền thưởng, nếu cậu muốn thì tôi có thể lấy thân báo đáp.”
“Ơ... Tôi cần cô làm gì, tôi đang chờ tiền để mua đồ nội thất, cô có dùng làm đồ nội thất được đâu.”
“Đồ nội thất gì?” Tạ Vũ Tinh sửng sốt.
Diệp Thiếu Dương đem chuyện mình mua nhà kể lại một lượt, dù sao sớm muộn gì cũng phải nói cho cô biết, để cô tự mình phát hiện ra thì lại không hay.
Tạ Vũ Tinh dù sao cũng là con gái, tình cảm vốn tinh tế, nghe xong câu chuyện của Lâm Tam Sinh cũng bùi ngùi một lúc lâu mới định thần lại được.
“Chu đại tiểu thư có nói tặng xe cho cậu không?” Tạ Vũ Tinh liếc hắn một cái, trêu chọc.
“Tại sao phải tặng xe cho tôi?”
“Thì tặng cả nhà rồi đó thôi, bước tiếp theo chẳng lẽ không phải là tặng xe sao?”
Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Tôi có trả hai trăm ngàn mà, sau đó còn miễn phí xem phong thủy cho cô ấy nữa, cái này cũng... không tính là tặng không đâu.”
“Đùa cậu chút thôi, nhìn cái bộ dạng xoắn xuýt của cậu kìa.”
Tạ Vũ Tinh lái xe đến một khu phố cũ, dừng lại trước cổng một tiểu khu rồi đi bộ vào trong.
Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn, mấy dãy nhà trước mặt thực sự là rất nát, không khác gì căn nhà thuê cũ của cậu là mấy.
“Tiểu khu này chắc cũng phải hai mươi năm rồi, thanh niên ở đây đa phần đã dọn đi hết, chỉ còn mấy cụ già ở lại, hoặc là dân lao động ngoại tỉnh thuê ở vì giá rẻ.”
Tạ Vũ Tinh vừa đi vừa giải thích: “Người mẹ trong vụ án này chính là khách thuê phòng ở đây.”
“Hiện tại căn nhà đó có người ở không?”
“Ai mà dám ở? Xảy ra chuyện kinh khủng như vậy, dù không có ma quỷ thì cũng chẳng ai dám bén mảng tới.”
Nói đoạn, cô dẫn hắn đi về phía một tòa nhà.
Dưới lầu có một nhóm người già đang ngồi, người thì đánh bài, người thì tán gẫu, cũng có vài người thuần túy là ngồi phơi nắng giết thời gian.
“Tương lai khi cô già đi chắc cũng như thế này thôi.” Diệp Thiếu Dương thuận miệng đùa một câu.
“Tôi già rồi sẽ không như vậy đâu, tôi sẽ chơi game mỗi ngày, Liên Minh Huyền Thoại chẳng hạn. Nếu không đủ sức gánh đội thì chơi mấy trò giải trí nhẹ nhàng, cái gì cũng không chơi nổi nữa thì tôi tự sát luôn cho xong, tôi không chịu ngồi yên một chỗ được đâu.”
Diệp Thiếu Dương nhún vai cười nói: “Giờ cô nói thì phong cách lắm, đến lúc già thật rồi thì cũng ngồi không thôi.”
Tạ Vũ Tinh tìm đúng số tòa nhà, dẫn Diệp Thiếu Dương đi vào, men theo hành lang tối tăm lên đến tầng thượng.
Đây tuy không phải là nhà tập thể nhưng cũng là kiểu chung cư cũ, mỗi tầng là một dãy hành lang dài dằng dặc, hai bên là các hộ gia đình.
Do ánh sáng rất kém nên hành lang cực kỳ tối tăm, mang lại cảm giác âm u rợn người.
Hai người đi đến căn phòng cuối hành lang, Tạ Vũ Tinh chỉ vào một cánh cửa sắt có dán bùa vàng, nói: “Chính là nhà này. Linh phù nghe nói là chủ nhà mời cao nhân về dán, có phải linh phù thật không?”
Diệp Thiếu Dương gỡ lá bùa xuống nhìn rồi nói: “Là linh phù thật, cô nhìn trên này có một vệt đỏ, phù đảm đã mở, chứng tỏ linh phù này không trấn áp được quỷ trong phòng, đã bị phá rồi.”
Tạ Vũ Tinh nghe vậy có chút khẩn trương, hỏi: “Hai đứa nhỏ đó lợi hại vậy sao?”
“Thà giết quỷ già, chớ đụng quỷ nhỏ. Phàm là trẻ con chết đi, bất kể là do bệnh tật hay tai nạn thì oán khí đều rất nặng.”
“Huống chi cặp song sinh này là bị chết đói, mà hung thủ lại chính là mẹ ruột, oán niệm sâu đậm vô cùng. Tuy thành quỷ không lâu nhưng thực sự rất lợi hại.”
“Cỡ như lão Quách thì may ra đối phó được một con, còn pháp sư bình thường thì nên tránh xa cho lành.”
Diệp Thiếu Dương chỉ chỉ lá bùa trong tay: “Đạo sĩ kia nếu có cách thu phục thì đã không dán bùa trấn áp ở đây rồi, nhưng rốt cuộc vẫn vô dụng.”
Tạ Vũ Tinh nói: “Nghe nói là một cặp hòa thượng và đạo sĩ cùng tới, chủ nhà đã tốn không ít tiền đấy.”
“Tôi không nhắm vào ai cả, nhưng hai vị này chắc chắn là một cặp lừa tiền vô dụng.”
Tạ Vũ Tinh lấy ra một chiếc chìa khóa: “Đây là chìa khóa chủ nhà đưa, cậu có cần chuẩn bị gì không?”
“Cô cứ mở cửa đi, xong việc sớm còn về ngủ.”
“Làm bộ làm tịch!” Tạ Vũ Tinh lườm hắn một cái rồi mở cửa phòng, sau đó lùi sang một bên: “Cậu vào trước đi.”
Trong phòng tối om, gần như không nhìn thấy gì.
Tạ Vũ Tinh định đi tìm công tắc đèn nhưng Diệp Thiếu Dương ngăn lại, cậu lấy từ trong ba lô ra một chiếc đèn dầu nhỏ, thắp lên rồi cầm trong tay.
Ngẩng đầu nhìn lên, đối diện là một phòng khách khá lớn, phía cuối là một tấm rèm cửa sát đất dày đặc không lọt chút ánh sáng nào, hèn chi trong phòng lại tối như vậy.
Cửa nhà bếp và nhà vệ sinh đều mở, nhìn sơ qua không thấy gì bất thường.
Hai người đi tới giữa phòng khách, Tạ Vũ Tinh chỉ vào một cầu thang xi măng bên trái, nhỏ giọng nói: “Phía trên là gác xép.”
Diệp Thiếu Dương nhìn chằm chằm vào ngọn đèn dầu, chỉ thấy ánh lửa bị kéo dài ra, vươn thẳng lên trên, đồng thời trong ánh nến hiện lên một sắc xanh lập lòe.
Cậu đưa tay chỉ lên lầu, chưa kịp mở miệng thì trên trần nhà đã vang lên một chuỗi tiếng bước chân, rất nhẹ, giống như có ai đó đang đi lại trong phòng.
“Hì hì...”
Đó là tiếng cười vui vẻ của một đứa trẻ.
Ngay sau đó, từ trên lầu truyền đến giọng trẻ con đang hát một bài đồng dao:
“Em bé cõng búp bê,Đi ra ngoài vườn ngắm hoa anh đào.Búp bê khóc gọi mẹ,Chim nhỏ trên cây cười ha hả...”