Bay qua hai ngọn núi, vượt qua một khúc quanh trong hốc núi sâu hun hút có thể khiến xe đua chao đảo mấy vòng, họ dừng lại trước một đầm nước.
Phía trên đầm nước là một vách đá dựng đứng, chính giữa có một đạo cửa đá, bên trên chạm khắc một bàn đá hình Bát Quái.
Tào Lôi tiến đến trước mặt, tay ấn vào đôi mắt cá trên hình âm dương, miệng lẩm bẩm đọc chú. Chỉ trong chốc lát, cửa đá ầm ầm mở ra, phía sau là một sơn động tối đen như mực.
Vài tên đạo đồng đi vào trước, châm lửa vào những vật dễ cháy trên vách động, sau đó Tào Lôi mới mời Diệp Thiếu Dương cùng tiến vào.
Trong sơn động là một con đường thềm đá hướng lên trên, quanh co uốn khúc. Đi chừng mười phút, cuối cùng họ cũng ra khỏi sơn động, men theo một con đường mòn trên núi mà đi.
Trên đỉnh núi có một ngôi đạo quan không lớn lắm, tên là "Tam Thanh Quan".
Gạch xanh ngói đỏ, nhìn qua không khác gì kiến trúc ở nhân gian.
Diệp Thiếu Dương thầm cười khổ trong lòng, lão Tào Lôi này cũng thật ngông cuồng, dám đặt cho đạo quan một cái tên nghịch thiên như thế.
Tào Lôi không đưa hắn vào trong quan mà đi vòng ra một tòa tứ giác lương đình bên bờ vực thẳm. Đám đạo đồng đứng vây quanh hai bên hầu hạ.
Diệp Thiếu Dương đi tới rìa vách đá, phóng tầm mắt nhìn ra xa. Những dãy núi trùng trùng điệp điệp, thấp thoáng giữa đó là vài thôn trang, khói bếp lượn lờ, trông chẳng khác gì chốn nhân gian.
Dưới chân núi có vài bóng người cầm lồng đèn đỏ bay đi bay lại. Tuy không nhìn rõ mặt mũi, nhưng nhìn cách chúng bay lơ lửng như vậy, hắn biết ngay đó không phải là con người.
“Bọn họ không lên đây được sao?”
“Đạo hữu yên tâm, trên núi này bần đạo đã bố trí mười hai đạo cấm chế. Mặc cho lệ quỷ đại yêu có đến cũng không tìm được lối vào, tuyệt đối không thể lên đây.”
Tào Lôi phất tay với đám đạo đồng phía sau: “Bày rượu!”
“Những kẻ đó đều là tay sai của bà ngoại sao? Bà ngoại đó rốt cuộc là thứ quỷ gì?”
“Bà ngoại không phải quỷ, mà là một đại yêu. Cụ thể là yêu quái gì thì bần đạo cũng không rõ. Mụ ta đã nhiều lần phái người tới lôi kéo, bần đạo trên danh nghĩa thì phục tùng sai bảo, nhưng thực chất chưa từng qua lại.”
Lúc này, một đạo đồng mang đến hai vò rượu. Tào Lôi tự tay mở niêm phong, rót vào hai cái bát lớn. Trên mặt chất lỏng còn vương một tầng sương mù mờ ảo.
Diệp Thiếu Dương nhìn mà thấy kinh ngạc.
“Rượu này là trân quả tửu chưng cất từ nước suối lạnh, người hay quỷ đều có thể uống được. Nơi này không có trà, chỉ có rượu. Mong đạo hữu đừng chê cười, xin mời.”
Diệp Thiếu Dương bưng lên ngửi thử, có mùi thơm của gạo, nhấp một ngụm thì thấy vị rượu rất nhạt.
Nhân lúc hỏi thăm, Tào Lôi bắt đầu kể về những kiến thức của thế giới Hồng Hoang này. Diệp Thiếu Dương nghe hồi lâu, cuối cùng cũng hiểu được đại khái.
Nơi này giống như nhân gian thời cổ đại: có các loại thế lực, quốc gia tranh đấu lẫn nhau. Điểm khác biệt lớn nhất với nhân gian chính là:
Con người ở đây rất yếu thế, quỷ yêu hoành hành và thống trị nhân loại. Chỉ có những con người và linh hồn bị hút từ nhân gian vào đây mới có thể phớt lờ một số quy tắc của thế giới Hồng Hoang, tự lập thành phe phái để chống chọi.
Thế giới này vận hành theo luật rừng thực thụ, cá lớn nuốt cá bé. Tất cả sinh linh đều phải tu luyện, không phải để thành tiên hay gì cả, mà chỉ để sinh tồn, để không bị kẻ khác giết chết.
Cái người gọi là "Bà ngoại" kia chính là bá chủ một phương này, tất cả thế lực xung quanh đều phải phụ thuộc vào mụ, nếu không sẽ bị tiêu diệt.
Bà ngoại và các đại thế lực lân cận giữ mối quan hệ giống như thời Tam Quốc, khi thì hợp tung, khi thì liên minh, tính kế lẫn nhau và không ngừng thôn tính các thế lực nhỏ yếu. Trong số đó, thế lực của bà ngoại là mạnh nhất, đứng vững suốt mấy trăm năm qua, thậm chí ngày càng lớn mạnh, có xu thế muốn thâu tóm toàn bộ vùng xung quanh.
Còn những thế lực hùng mạnh ở phương xa hơn, Tào Lôi cũng không rõ lắm.
Nghe xong, tâm thần Diệp Thiếu Dương chấn động, hồi lâu không thể bình tĩnh lại.
“Thế giới Hồng Hoang này rốt cuộc rộng lớn bao nhiêu?”
“Rất nhiều nơi vẫn còn là hỗn độn chưa phân định. Bần đạo có được một mảnh tịnh thổ này đã là không dễ dàng gì, không dám đi xa, nên cũng không rõ lắm.”
Tào Lôi bưng bát uống một ngụm rượu rồi nói tiếp: “Bần đạo từng quen một vị hòa thượng, giờ ông ta đã bị luyện hồn rồi. Ông ta từng nói với bần đạo rằng, thế giới Hồng Hoang này là do Tử Vi Đại Đế lấy nhân gian làm hình mẫu để kiến tạo nên, phong ấn trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ.”
“Vốn dĩ là để thu nạp những lệ quỷ đại yêu không thể siêu độ ở nhân gian. Nhưng nơi đây đã tự thành một cõi, hình thành pháp tắc riêng, tự nhiên diễn sinh vạn vật. Có điều, nơi này giống như một thế giới bị vứt bỏ, không có thần linh, cũng không có lục đạo luân hồi.”
Tào Lôi thở dài một tiếng, liếc nhìn Thất Tinh Long Tuyền Kiếm trong tay Diệp Thiếu Dương, hỏi hắn vào đây bằng cách nào.
Diệp Thiếu Dương kể lại vắn tắt trải qua của mình.
Vừa nghe xong, Tào Lôi kích động đứng bật dậy: “Nói như vậy, đạo hữu chính là chủ nhân của Sơn Hà Xã Tắc Đồ? Ngài có biết cách nào để đi ra ngoài không?”
Diệp Thiếu Dương chán nản nhún vai: “Nếu tôi mà biết thì còn ngồi đây với ông chắc?”
“Người truyền lại Sơn Hà Xã Tắc Đồ cho ngài không nói cho ngài biết khẩu quyết hay gì sao?”
Diệp Thiếu Dương lắc đầu. Hắn nghĩ chắc chắn mình đã bị Quỷ Hoàng chơi một vố rồi. Mụ ta chỉ đưa tranh mà không đưa khẩu quyết, có lẽ đã dự liệu được hắn sẽ vô tình xông vào đây, rồi sau đó... không ra được nữa.
“Có cách nào khác để thoát ra không?” Diệp Thiếu Dương ôm chút hy vọng hỏi.
Tào Lôi cười lớn: “Bần đạo bị nhốt ở đây sáu trăm năm rồi, chưa từng thấy ai tự mình đi vào mà còn ra được.”
Diệp Thiếu Dương đứng hình tại chỗ.
Thực sự... không ra được sao?
Một nỗi bi thương dâng lên trong lòng hắn.
Tào Lôi cười nói: “Đạo hữu đã đến thì cứ yên tâm mà ở lại đi. Chi bằng ở lại chỗ bần đạo, chúng ta cùng nhau tu luyện, tương lai mưu tính việc mở mang bờ cõi...”
Quả nhiên là muốn chiêu mộ mình, hèn gì lại đối đãi tốt như thế. Diệp Thiếu Dương thuận miệng hỏi: “Tu luyện thế nào?”
“Dưới chân núi này có hai thôn trang chịu sự bảo hộ của ta. Mỗi khi có thôn dân qua đời hoặc sinh thêm ba người, họ phải nộp cho ta một đứa trẻ. Ta dùng bí thuật luyện hóa, rút lấy linh hồn...”
Diệp Thiếu Dương đột nhiên đứng dậy, lạnh lùng thốt ra hai chữ: “Tà tu!”
Tào Lôi chẳng mấy bận tâm, mỉm cười: “Đạo hữu, muốn sống sót ở nơi này, chỉ có tà tu mới giúp tăng thực lực nhanh nhất. Đây là một thế giới không có quy tắc, pháp tắc nhân gian hay đạo đức ở đây đều là chuyện nực cười, chúng chỉ khiến ngươi chết nhanh hơn mà thôi.”
Tào Lôi vừa khuyên nhủ vừa quan sát biểu cảm của Diệp Thiếu Dương. Thấy hắn không mảy may lay chuyển, lão khẽ cười nhạt: “Xem ra đạo hữu không muốn làm bạn với bần đạo rồi?”
Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Nếu ở nhân gian mà gặp hạng tà tu pháp sư như ông, tôi nhất định sẽ giết chết ông.”
Tào Lôi ngửa mặt cười lớn: “Giết ta? Ngươi tưởng sáu trăm năm tu luyện của bần đạo là uổng phí sao?”
“Con rùa còn sống được một ngàn năm đấy, chẳng lẽ cứ sống lâu là giỏi sao?”
Sắc mặt Tào Lôi trầm xuống, nhưng lập tức lại nở nụ cười nhạt: “Đạo hữu tuổi không lớn mà khẩu khí không nhỏ. Thôi được, nể tình ngươi cũng thuộc Đạo môn, bần đạo không giết ngươi. Chỉ cần đưa thanh kiếm trên tay cho ta, bần đạo sẽ thả ngươi xuống núi.”
“Tôi cứ thắc mắc sao ông lại tốt bụng thế, hóa ra là nhắm vào đồ của tôi. Ông có biết đây là kiếm gì không? Đoán đúng thì tôi có thể xem xét lại.”
Tào Lôi chằm chằm nhìn vào Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, quan sát một hồi rồi nói: “Bần đạo tuy không biết tên kiếm, nhưng cũng không phải kẻ mù. Thanh kiếm này dù chưa ra khỏi vỏ nhưng linh quang đã lộ ra ngoài, nhất định là một món pháp khí thượng đẳng.”
“Năm đó ở Long Hổ Sơn, địa vị của ông chắc chắn chẳng cao gì cho cam.” Thành công thăm dò được lai lịch đối phương, Diệp Thiếu Dương cười nói: “Nếu là đệ tử quan trọng, không lý nào lại không nhận ra thanh kiếm này. Hôm nay coi như cho ông mở mang tầm mắt.”